Đang phát: Chương 3407
Lý Vân Tiêu nói:
– Chê cười hay không không quan trọng, giờ ngươi tìm được thánh khí rồi, cũng tìm ra đồng tộc, chúng ta đi được chưa?
– Rời đi?
Ninh Khả Nguyệt cười khẩy:
– Thánh khí là thế giới hoàn chỉnh, sinh sôi không dứt, không được chủ thánh khí cho phép thì chỉ có cưỡng ép phá không mà thôi.Nhưng xé rách không gian sẽ chọc giận chủ thánh khí, ngươi có chắc đánh bại được đối phương trong thánh khí của người ta không?
Lý Vân Tiêu nhíu mày:
– Vậy làm sao bây giờ? Chẳng lẽ không đi được nữa?
Ninh Khả Nguyệt đáp:
– Đừng lo, ta nhất định phải lấy lại thánh khí, chỉ cần ta tiếp quản được, ta sẽ rộng lòng tha cho các ngươi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng:
– Nếu ngươi không lấy được thì sao?
Ninh Khả Nguyệt cười:
– Vậy thì ngươi chuẩn bị đánh một trận với chủ thánh khí đi.
Lý Vân Tiêu hừ khẽ, phất tay áo đứng sang một bên.
Không phải Lý Vân Tiêu không dám đấu với chủ thánh khí, dù gì thánh khí này được chế tạo trong Thiên Vũ giới, dù có lực lượng quy tắc hoàn chỉnh nhưng linh khí không đủ.Vua Nguyệt Đồng ở đây thực lực có hạn, chưa chắc hắn đã sợ.
Nhưng nếu có cách hòa bình rời đi, Lý Vân Tiêu không muốn đánh nhau, tránh thêm kẻ thù.
– Này, các ngươi đang nói gì đó?
Một quái vật giống thiên nga từ trong đám người bước ra:
– Nói thân phận của các ngươi ra rồi nhận thẩm tra!
Ninh Khả Nguyệt nhíu mày:
– Thân phận của ta là tổ gia đại nhân của các ngươi, các ngươi muốn thẩm tra ta thế nào?
– Càn rỡ!
Thiên nga giận dữ quát:
– Dị loại đáng chết, dám nhục nhã ta! Chúng ta là đội hộ vệ vương thành, số hiệu cảnh quân thứ bảy.Ta là đội trưởng, có trách nhiệm và quyền lợi kiểm tra các ngươi!
– Vương thành?
Ninh Khả Nguyệt vui vẻ:
– Ha ha ha! Không ngờ các ngươi phát triển lớn mạnh như vậy, tốt lắm, tốt lắm.
Mau dẫn ta đi gặp thành chủ của các ngươi!
Con mắt to trên ngực thiên nga lóe sáng đỏ, nói:
– Thành chủ đâu thể tùy tiện gặp được? Các ngươi khai báo thân phận rồi chúng ta bẩm báo đại vương.
– Thân phận? Ta nói rồi.
Ninh Khả Nguyệt nhe răng cười:
– Ta là tiên tổ gia gia gia gia gia gia gia gia của các ngươi, thủy tổ Đồng tộc, Nguyệt Đồng đời thứ nhất, Quy Khư!
– Quy Khư?
Thiên nga ngạc nhiên nhìn đồng bạn, những người khác lắc đầu, tỏ vẻ chưa từng nghe qua.
Thấy vậy, Ninh Khả Nguyệt sa sầm mặt, lạnh lùng nói:
– Vốn dĩ thành chủ của các ngươi phải đến gặp ta, nhưng ta nghĩ hắn không biết nên không có tội, mau dẫn ta đi gặp hắn!
Thiên nga tức giận:
– Dám ăn nói bậy bạ phỉ báng thành chủ, đáng chết!
Nó há miệng phun ra luồng lửa hừng hực bao bọc lấy Ninh Khả Nguyệt, Lý Vân Tiêu và Linh Mục Địch, muốn xử quyết cả ba.
– Ha ha ha!
Lý Vân Tiêu khoanh tay chế giễu:
– Quy Khư, lúc trước ta đã nói rồi, ngươi tự tin vào thân phận của mình quá mức.
Lửa như tấm lưới chụp xuống, bao trùm cả ba người, tạo thành một biển lửa trong phạm vi mấy chục trượng.
Con mắt trên người thiên nga lóe lên vẻ dữ tợn, nhưng nhanh chóng chuyển thành kinh ngạc rồi kinh khủng.
Ba người Lý Vân Tiêu không hề nhúc nhích, mặc cho lửa đốt, dường như không có chuyện gì xảy ra.
Ninh Khả Nguyệt lạnh lùng:
– Lực lượng yếu như vậy, chẳng lẽ vì đẳng cấp linh khí trong không gian này quá thấp nên không sinh ra yêu thú mạnh cho các ngươi nhập xác sao?
Các loài chim cá khác cũng phát hiện ra sự khác thường, kinh hãi.
Thiên nga hú lên:
– Cùng nhau tấn công!
Nó vỗ cánh lao về phía ba người.
Hơn mười con chim cá khác thi triển thần thông, xông về phía Lý Vân Tiêu, Ninh Khả Nguyệt và Linh Mục Địch.
– Hừ! Không biết sống chết!
Sắc mặt Ninh Khả Nguyệt âm trầm:
– Ta không giận vì các ngươi vô lễ, nhưng làm vệ đội vương thành mà thực lực lại yếu kém như vậy khiến ta rất bực mình.Chết hết đi!
Ninh Khả Nguyệt vươn tay, năm ngón chộp về phía trước.Cả không gian bị giam cầm, thời gian như ngừng lại.
Hơn mười con chim cá bị cố định trên bầu trời và mặt đất, không thể nhúc nhích.
Mắt Ninh Khả Nguyệt lóe lên tia sáng đỏ, vang lên một chuỗi tiếng nổ.
Trên sa mạc hoang vu tràn ngập mùi máu, tất cả vật chứa đều nổ tung thành mưa máu rơi xuống đất.
Thân thể vật chứa nổ tung, đám Nguyệt Đồng kinh hoàng bay ra khỏi cơ thể, mỗi con tỏa ra yêu quang kỳ dị, hư không bốn phía dao động, chúng muốn phá không trốn thoát.
Ninh Khả Nguyệt cười khẩy:
– Xì, buồn cười, có ta ở đây thì các ngươi trốn đi đâu được?
Mắt Ninh Khả Nguyệt biến thành một phù văn, những hư không dao động thoáng chốc trở về trạng thái cũ.
Ninh Khả Nguyệt đã nương tay, nếu không đám Nguyệt Đồng đã chết hết.
Hơn mười con Nguyệt Đồng bị thủ đoạn của Ninh Khả Nguyệt dọa sợ, bay tán loạn trên bầu trời rồi hướng về chân trời.
– Chọn ngươi đi, hình như ngươi là đội trưởng?
Ninh Khả Nguyệt chộp lấy con Nguyệt Đồng trên thân thể thiên nga về, cầm trong tay.
Nguyệt Đồng kinh hoàng hét lớn:
– Tha mạng, đại nhân tha mạng!
Ninh Khả Nguyệt bực bội:
– Các ngươi càng yếu, càng sợ chết thì ta càng tức giận, càng muốn giết các ngươi!
Con ngươi Ninh Khả Nguyệt co rút, ánh sáng đỏ bắn vào người Nguyệt Đồng.
Nguyệt Đồng thét lên, vùng vẫy dữ dội.Chốc lát sau, nó mềm oặt, chết không kịp ngáp.
Ninh Khả Nguyệt ném xác Nguyệt Đồng xuống đất, không chút tiếc rẻ:
– Ra là vậy, ta cơ bản đã hiểu tình hình trong không gian này.Nếu không muốn chết ở đây thì đi theo ta.
Ninh Khả Nguyệt xé không gian tạo ra một vòng xoáy lớn, một đường hầm hiện ra.
Ninh Khả Nguyệt không thèm nhìn Lý Vân Tiêu, bước vào đường hầm.
Lý Vân Tiêu nói:
– Chúng ta cũng đi.
Lý Vân Tiêu và Linh Mục Địch theo sau.
Đường hầm trong thánh khí không khác gì Thiên Vũ giới, ổn định hơn, không có các loại năng lượng loạn lưu khủng bố.
Chốc lát sau, phía trên một tòa thành trì lớn, phong vân dâng lên.
Trong hư không vang lên tiếng sấm sét ầm ĩ, tiếng nổ điếc tai, bầu trời thủng một lỗ lớn.
Ba người Ninh Khả Nguyệt lần lượt bay ra.
– Đây là…
Lý Vân Tiêu nhìn xuống dưới, kêu lên:
– Nguyệt Đồng chi thành?!
Tòa thành bên dưới rộng lớn, nhìn không thấy giới hạn.
Trong thành ồn ào náo nhiệt.Các loại quái thú qua lại, nhân khẩu không dưới ức vạn.
Lý Vân Tiêu và Linh Mục Địch ngạc nhiên, kinh hoàng.Có nhiều Nguyệt Đồng như vậy, hoàn toàn vượt quá dự tính của họ.
Những Nguyệt Đồng bám vào đủ loại vật chứa, chim bay cá nhảy là nhiều nhất.Có hình dạng nhân tộc và yêu tộc, cuộc sống quy củ và trật tự.
– Ha ha ha! Nhiều tử tôn của ta quá, ta cảm nhận được lực lượng của bọn họ!
Mắt Ninh Khả Nguyệt bắn ra tia sáng, vẻ mặt hưng phấn, người khẽ run.
Lý Vân Tiêu cảm thấy Ninh Khả Nguyệt hưng phấn hơi quá.
Linh Mục Địch hỏi:
– Quy Khư đại nhân định chuyển Nguyệt Đồng cả thành vào Thiên Vũ giới sao?
