Truyện:

Chương 34 Vân Dương Tông

🎧 Đang phát: Chương 34

Nhìn thấy cảnh đó, Dương Mạn và Vương Lương lập tức biến sắc.Họ đều biết giá của Thanh Nguyệt Kiếm, vài trăm hay một nghìn kim tệ thì còn xoay sở được, chứ tám ngàn sáu trăm thì chịu.
Lục Vô Song cũng ngạc nhiên, cô đã để ý thanh kiếm này từ lâu nhưng không đủ tiền mua.Ở Thanh Vân Trấn này, không nhiều người chịu chi tiền mua kiếm như vậy, mà nếu có thì cũng là người của các gia tộc lớn, nhưng e là họ cũng tiếc tiền.
Còn đám trẻ tuổi thì càng không có khả năng.Dù là một trong những người được Lục gia cưng chiều, Lục Vô Song cũng chỉ được tiêu không quá 300 kim tệ mỗi tháng, mà con số đó đã là rất lớn, bằng tiền công một năm của 600 người hầu rồi.
“Thiếu Du, thôi chúng ta về đi.”
Lục Vô Song nói với Lục Thiếu Du.Thanh Nguyệt Kiếm này, nói không thích thì là nói dối, ai là võ giả mà không yêu binh khí? Huống chi cô còn luyện kiếm pháp, càng thích nó hơn.Một thanh kiếm do cường giả Linh Phách luyện chế, ở Thanh Vân Trấn này, mấy ai có được?
“Vô Song tỷ, cầm lấy.”
Lục Thiếu Du đưa Thanh Nguyệt Kiếm cho Lục Vô Song, rồi nói với vị chấp sự:
“Vũ chấp sự, chuyện sổ sách cứ để mấy hôm nữa ta qua giải quyết được không?”
“Không vấn đề, Lục thiếu gia lúc nào đến cũng được.”
Vũ chấp sự đáp.
“Vô Song tỷ, chúng ta đi thôi.”
Lục Thiếu Du cười mãn nguyện.Vừa rồi trong lòng hắn cũng hơi lo lắng, tám ngàn sáu trăm kim tệ, nếu hôm nay Thiên Bảo Môn không cho thiếu nợ thì thật mất mặt.
Lục Vô Song ngớ người, cầm Thanh Nguyệt Kiếm trên tay, nhìn Lục Thiếu Du đã bước ra ngoài, cuối cùng cũng nghi hoặc đi theo.
“Lục Vô Song, sang năm ta sẽ cho ngươi biết ai mới là người mạnh hơn.”
Nhìn theo hướng Lục Vô Song rời đi, trong mắt Dương Mạn lóe lên tia lạnh lùng.
“Thiếu Du, sao đệ lại mua thanh kiếm này, nó đắt quá, làm sao đệ…”
Ra khỏi Thiên Bảo Môn, Lục Vô Song lo lắng hỏi Lục Thiếu Du.Thanh Nguyệt Kiếm giá tám ngàn sáu trăm kim tệ, đâu phải con số nhỏ, ngay cả cô cũng không mua nổi.
“Vô Song tỷ, đệ sẽ có cách.Lần trước tỷ cho đệ mượn năm mươi kim tệ, lần này đệ tặng tỷ Thanh Nguyệt Kiếm coi như trả lại, những việc khác tỷ không cần lo cho đệ.Thanh Nguyệt Kiếm này, tỷ thích là được rồi.”
Lục Thiếu Du cười nhạt, lần trước hắn đã thề, nhất định phải trả ơn Lục Vô Song.Nhưng ngoài mặt thì lạnh nhạt vậy thôi, chứ trong lòng Lục Thiếu Du cũng bắt đầu lo lắng, hơn tám ngàn kim tệ, không biết phải trả đến bao giờ mới hết.
“Nhưng như vậy quá…”
Lục Vô Song nhìn Thanh Nguyệt Kiếm trong tay, rồi nhìn Lục Thiếu Du, trong lòng vừa mừng vừa lo.Chỉ là nghe Lục Thiếu Du nói có cách, cô cũng bớt lo đi một chút, vì cô biết bây giờ em trai mình là một Linh giả, không còn là thiếu gia yếu đuối như trước kia nữa.
“Vô Song tỷ.”
Lục Thiếu Du ngắt lời Lục Vô Song:
“Hai người vừa rồi có phải người của Vương gia và Dương gia không?”
Trong trí nhớ của Lục Thiếu Du, Vương Lương và Dương Mạn là người của hai gia tộc lớn trong trấn.Hai gia tộc này cũng giống như Lục gia, không hề thua kém.
“Đúng vậy, đó là người của Vương gia và Dương gia, hiện tại đều là đệ tử Vân Dương Tông.Chắc thời gian nữa ta phải về Vân Dương Tông rồi, đến lúc đó phải rất lâu mới trở lại.”
“Vân Dương Tông…”
Lục Thiếu Du suy nghĩ một chút.Ấn tượng của hắn về Vân Dương Tông rất ít, chỉ biết đó là môn phái lớn nhất trong khu vực này, cả Thanh Vân Trấn đều nằm trong địa bàn của họ.Hằng năm các gia tộc như Lục gia, Vương gia và Dương gia đều cống nạp cho Vân Dương Tông không ít tiền.
“Thiếu Du, năm sau, sau lễ tế tổ sẽ có hội luận võ, đệ có tham gia không?”
Lục Vô Song hỏi dò.
“Đệ sao có thể tham gia, cho dù muốn cũng không có tư cách.”
Lục Thiếu Du mỉm cười.Hằng năm Lục gia đều tổ chức hội luận võ giữa các đệ tử trẻ tuổi, ai đạt thành tích tốt sẽ được gia tộc bồi dưỡng.Vào dịp này, tất cả đệ tử trẻ tuổi của Lục gia đều rất hào hứng.
Nhưng bây giờ Lục Thiếu Du không hứng thú với việc này, tự mình tu luyện là tốt nhất, không thể để lộ thực lực thật sự.
“Chúng ta vào thôi, về đến nơi rồi.”
Lục Vô Song khẽ thở dài, cô đã quên em trai mình không muốn công khai thân phận Linh giả.Thôi, mình cứ giả vờ như không biết vậy.
“Ừm.”
Nhìn lên cổng lớn của Lục gia, Lục Thiếu Du khẽ cười đáp.Về đến sân của mình, thấy thời gian còn sớm, mới qua buổi trưa.
“Soạt…”
Trên cánh tay Lục Thiếu Du, một con rắn nhỏ màu vàng bò ra từ trong tay áo, mở mắt nhìn Lục Thiếu Du, cái lưỡi không ngừng thè ra thụt vào.
“Tiểu Long, ngươi đói bụng sao? Được rồi, ta đưa ngươi đi tìm đồ ăn.”
Lục Thiếu Du nhìn con rắn nhỏ trên tay, hắn đặt tên cho nó là Tiểu Long, nghe cái tên này dù sao cũng oai phong hơn.
Tiểu Long dường như hiểu lời Lục Thiếu Du nói, nó khẽ gật đầu, thân mật liếm lòng bàn tay hắn.
Mang theo Tiểu Long, Lục Thiếu Du đi ra sau núi.Tiểu Long rất kén ăn, xác động vật chết nó không ăn, chỉ ăn đồ tươi sống.Lục Thiếu Du chỉ mang nó đến sau núi rồi để nó tự kiếm ăn.
“Đi đi.”
Đến sau núi, Lục Thiếu Du thả Tiểu Long xuống đất.Thân thể Tiểu Long tuy nhỏ nhưng tốc độ lại vô cùng nhanh, biến mất ngay tại chỗ.
Lục Thiếu Du biết Tiểu Long tự tìm được đồ ăn, ăn no rồi sẽ tự về nên không lo lắng mà tìm một chỗ kín đáo khoanh chân ngồi xuống, lấy ra một viên Quán Đính Đan.
“Luyện hóa.”
Bản thân tu luyện Âm Dương Linh Vũ quyết nên không thể tu luyện theo cách thông thường, chỉ có thể dựa vào đan dược để nâng cao tu vi.
Đan dược vừa vào miệng liền hóa thành một đoàn năng lượng tản ra toàn thân.Lục Thiếu Du vận chuyển Âm Dương Linh Vũ quyết, bắt đầu luyện hóa năng lượng của Quán Đính Đan.
Sau khi đột phá tới Vũ sĩ, Lục Thiếu Du cảm nhận rõ ràng tác dụng của Quán Đính Đan đối với mình đã giảm đi rất nhiều, sự trợ giúp trong việc nâng cao tu vi cũng không còn đáng kể.

☀️ 🌙