Đang phát: Chương 3390
Ninh Khả Nguyệt lắc đầu:
– Chắc do hắn biến thành bộ dạng bò sát nên ta chẳng còn hứng thú báo thù.
– Ha ha ha!
Thiên Tư cười lớn:
– Đúng vậy! Đối thủ quá yếu thì đại nhân sẽ không để vào mắt.Nhưng Cửu Uyên thì khác, hắn có thể là đối thủ xứng tầm của ngài.
Ninh Khả Nguyệt nói:
– Tộc thâm uyên chỉ quanh quẩn ở giới vực của chúng.Trừ khi thế giới này diệt vong, bằng không chúng sẽ không can thiệp vào chuyện khác.Ta không quan tâm đến thâm uyên hay địa giới gì cả, giải quyết xong chuyện ở đây, chúng ta đến Ma giới tìm người kia.
– Cái gì?!
Thiên Tư giật mình:
– Người đó còn sống sao?
Ninh Khả Nguyệt khẽ cười:
– Ta và Dận Vũ vẫn còn sống, tại sao người kia lại chết được? Sự tồn tại của người đó mới là điều ta quan tâm.
Thiên Tư kinh ngạc lẩm bẩm:
– Nhưng…Làm sao có thể…
Ninh Khả Nguyệt đã đi xa, Thiên Tư vội vàng đuổi theo.
Khu vực giáp ranh giữa hai miền đông và tây, nơi hoang vu ít người lui tới.
Bỗng nhiên, sấm chớp nổi lên, mây đen kéo đến.Vô số tia sét xé toạc không gian, lan tỏa khắp nơi.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Mặt đất bị sét đánh tan nát, một đóa sen vàng từ bóng tối trồi lên, giữa thiên tượng hỗn loạn càng lúc càng lớn, từ từ hạ xuống.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Sen vàng chạm đất tạo thành một hố sâu hoắm.
Hơn mười bóng người từ trong sen vàng bay ra, Thủy Tiên dùng thần chú thu vật thể lạ kia vào trán.
Mọi người thắc mắc:
– Đây là Ảo Cảnh Tinh Nguyệt?
Sự suy yếu của yêu tộc bắt đầu từ ba ngàn năm trước, khi Cố Thanh Thanh giao chiến với Yêu Hoàng lúc đó, tổ tiên của Mạch.
Trận chiến đó khiến yêu tộc dần suy tàn, bị loài người chèn ép, cuối cùng phải di chuyển đến Ảo Cảnh Tinh Nguyệt.Một vị tiền bối yêu tộc đã dùng thần thông tạo ra không gian độc lập này.
Đa phần thành viên Thiên Vũ Minh đều là cường giả từ thời đại xa xưa nên không biết về Ảo Cảnh Tinh Nguyệt.
Cố Thanh Thanh nhìn linh khí loãng xung quanh, thở dài:
– Lúc trước ta chỉ là đánh cược với Yêu Hoàng, ai ngờ lại gây ra hậu quả lớn như vậy? Việc Yêu Hoàng hi sinh thân mình luyện đan để tạo ra cường giả Hư Cực Thần Cảnh, rốt cuộc là đúng hay sai? Thật khó mà nói.
Lý Vân Tiêu liếc nhìn Cố Thanh Thanh:
– Nếu Yêu Hoàng biết trước kết quả, yêu tộc bị đuổi đến nơi cằn cỗi này, còn mình thì bị cướp đan dược, chắc chắn sẽ không đánh cược với cô đâu.
– Hừ! Đồ vô lương tâm!
Cố Thanh Thanh cười mắng:
– Ta hao tâm tổn trí cướp được huyết đan, cuối cùng lại cho người yêu của ngươi ăn? Thật là không có lương tâm, về rồi ta sẽ bắt cô ta nhả ra trả lại cho ta!
Mạch đứng bên cạnh im lặng quan sát, không rõ đang suy nghĩ gì.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đừng ồn ào nữa.Mọi người cẩn thận, với sức mạnh của chúng ta thì không cần phải quá lo lắng, nhưng Yêu Hoàng không dễ đối phó, đặc biệt là ký chủ của chân linh Vô bí ẩn nhất từ xưa đến nay, phải hết sức cẩn thận.
Mọi người gật đầu đồng ý.
Lý Vân Tiêu nhìn quanh:
– Quy Khư đã dùng Nguyệt Đồng của ta để mở đường hầm không gian, nhưng nơi này chỉ gần Ảo Cảnh Tinh Nguyệt, chúng ta phải tìm ra vị trí chính xác.
Cố Thanh Thanh nói:
– Chuyện này hơi khó.Không có tọa độ cụ thể, làm sao tìm được một bí cảnh trong một khu vực rộng lớn như vậy, mà lại không có bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào.
Đoan Mộc Hữu Ngọc cười:
– Việc này cứ giao cho ta.
Lý Vân Tiêu cười:
– Ta quên mất Ngọc công tử cái gì cũng biết, không gì là ngươi không thông thạo.
Đoan Mộc Hữu Ngọc cười khổ, nghĩ rằng mình đường đường là Vũ Đế, tài năng hơn người, thông kim bác cổ, giờ lại phải làm người dẫn đường.
Nhưng những người trước mặt ai chẳng phải là cường giả vang danh thiên hạ, hơn hẳn Đoan Mộc Hữu Ngọc.
Nghĩ vậy, Đoan Mộc Hữu Ngọc cảm thấy thoải mái hơn, bắt đầu dùng thần chú để tìm kiếm vị trí.
Một lát sau, hơn mười người bay đến một dãy núi.
Nhìn xuống, nơi này không phải là linh sơn bảo địa, nhưng linh khí cũng khá dồi dào so với khu vực hoang vắng này.
Đoan Mộc Hữu Ngọc nhìn vào bên trong:
– Chắc Ảo Cảnh Tinh Nguyệt nằm trong thung lũng kia.
Cố Thanh Thanh cười nói:
– Có vị trí rồi thì dễ thôi.Thung lũng này không lớn, linh khí cũng bình thường, phá hủy cũng không tiếc.Chúng ta cứ ném vài chiêu mạnh vào, nếu Ảo Cảnh Tinh Nguyệt thật sự ở bên trong thì yêu tộc sẽ tự động chui ra thôi.
Mọi người nhíu mày, cảm thấy không ổn, làm vậy chẳng khác nào xông vào nhà người ta, sẽ thành cục diện không chết không thôi với yêu tộc.
Lý Vân Tiêu nói:
– Không cần phải ném chiêu gì cả, bọn họ bị lời của cô dọa ra rồi kìa.
Quả nhiên, có mấy bóng người từ trong thung lũng bay lên, tức giận quát:
– Ai dám ăn nói xằng bậy ở đây?
Tổng cộng có tám người, hình dạng xấu xí, vẻ mặt giận dữ.
Có người còn cầm binh khí, chắc là nghe thấy lời của Cố Thanh Thanh, tám cặp mắt cùng trừng trừng nhìn cô, sát khí bủa vây.
Cố Thanh Thanh cười:
– Ta chỉ đùa thôi mà, giờ không đùa nữa.Mau đi báo cho Yêu Hoàng, nói là cố nhân Lý Vân Tiêu, minh chủ Thiên Vũ Minh đến thăm hắn.
Người dẫn đầu kinh hãi:
– Lý Vân Tiêu!?
Hắn ta như nghe thấy cái tên đáng sợ, hít sâu một hơi.
Bảy người còn lại cũng biến sắc, vừa sợ hãi vừa tức giận, sát khí ngút trời, như có mối thù không đội trời chung.
Yêu tộc dẫn đầu nghiến răng hỏi:
– Ai là Lý Vân Tiêu!?
Bọn họ không biết minh chủ Thiên Vũ Minh là ai, cũng không muốn biết.Nhưng cái tên Lý Vân Tiêu thì như sấm động bên tai, là một sự tồn tại đáng sợ.
Lý Vân Tiêu ngẩn người rồi mới phản ứng lại, chắc là trong cuộc chiến ở Ngũ Hà Sơn, hắn và Bắc Thần Nam đã hợp tác thi triển chiêu thức quái dị gì đó, giết quá nhiều yêu tộc nên để lại ấn tượng sâu sắc, một ấn tượng rất tồi tệ.
Lý Vân Tiêu bước lên chắp tay:
– Chính ta là Lý Vân Tiêu, hiện có việc muốn cầu kiến Yêu Hoàng, tuyệt đối không có ý gây sự.Mong các vị giúp đỡ thông báo một tiếng.
Tám yêu tộc thấy Lý Vân Tiêu tự nhận thì lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với sát thần này.
Yêu tộc dẫn đầu nghiến răng:
– Ngươi còn dám đến Ảo Cảnh Tinh Nguyệt? Thật là tự tìm đường chết! Bằng hữu của ta bị độc lôi của ngươi giết ở Ngũ Hà Sơn, ta phải giết ngươi báo thù!
Yêu tộc này rất can đảm, dù cảm nhận được khí thế của đám người Lý Vân Tiêu không tầm thường, nhưng vẫn dũng cảm lao lên.
Yêu tộc vỗ đôi cánh sau lưng bay đến trước mặt Lý Vân Tiêu, hét lớn rồi kết ấn đánh ra.
Yêu này chỉ có tu vi Vũ Tôn, khiến Lý Vân Tiêu dở khóc dở cười.
Đánh thì không được, không đánh cũng không xong.Lý Vân Tiêu đành tạo ra một kết giới trước mặt để ngăn cản chiêu thức của hắn.
