Đang phát: Chương 3388
Ba Mộc nói:
– Ra là vậy.Vân minh chủ trọng tình nghĩa, dũng cảm và có trách nhiệm, thật đáng khâm phục.Nhưng việc gấp gáp cũng không giải quyết được gì, cứ chờ cơ duyên đến thì mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi.Chuyện phong ma, dù cường giả thời xưa đông đảo đến đâu cũng không ai dám chắc chắn thành công.Vẫn là tám chữ này: Cúc cung tận tụy, chết không từ nan.
Lý Vân Tiêu khen:
– “Cúc cung tận tụy, chết không từ nan”, nói hay!
Lý Vân Tiêu tiếp tục:
– Hiện tại cũng chỉ có thể cố gắng hết sức, còn lại đành nghe theo số trời.
Ba Mộc mỉm cười, gọi:
– Ba Long.
Ba Long đứng bên cạnh chờ lệnh, đáp ngay:
– Tổ tiên.
Ba Mộc nói:
– Ngươi hãy truyền lại Vô hoàn chỉnh cho Lý Vân Tiêu đi.
Ba Long đáp:
– Tuân lệnh!
Dù Ba Mộc không nói thì Ba Long cũng định làm vậy, còn đang lo tìm cách thưa với tổ tiên.Giờ Ba Mộc đã nhắc, đúng ý hắn, nên trả lời rất nhanh gọn.
Ba Mộc nói:
– Tuy ta tạo ra đài sen pháp hoa, nhưng tu vi hiện tại của ta bị áp chế, không thể phát huy hết uy lực của nó.Đi theo ta cũng chỉ uổng phí.Vậy nên…Thủy Tiên.
Thủy Tiên đang ngẩn người, nghe Ba Mộc gọi mới giật mình:
– Dạ, có con.
Ba Long trách:
– Tổ tiên ở đây mà con bé cứ ngơ ngác thế hả? Tập trung vào!
Ba Long cốc đầu Thủy Tiên một cái khá mạnh.
Thủy Tiên đau kêu lên, tội nghiệp nói:
– Con đang nghe mà, tại trận chiến vừa rồi hao tổn nhiều nguyên lực nên con đang tĩnh tọa để phục hồi.
Ba Long liếc thấy tinh nguyên trên người Thủy Tiên tràn đầy, làm gì có chuyện bị tiêu hao.
Ba Long nổi giận:
– Dám nói dối trước mặt tổ tiên và mọi người, tại ta lơ là dạy dỗ nên con mới hư hỏng như vậy!
Ba Long đứng dậy, định vung tay đánh nữa.
Ba Mộc cười ngăn lại:
– Đừng đánh, Thủy Tiên nói đúng đó, vừa rồi con bé đang tĩnh tọa tu luyện, ta đột ngột gọi nó thôi.
Ba Long thấy tổ tiên bênh Thủy Tiên thì nguôi giận, ngồi xuống bên cạnh, quát:
– Còn không mau qua đây nghe tổ tiên dạy bảo!
Thủy Tiên ngồi ngay ngắn, lẩm bẩm:
– Thủy Tiên xin lắng nghe tổ tiên dạy bảo.
– Ha ha ha!
Ba Mộc cười nói:
– Đừng căng thẳng như vậy, thiên phú thần đạo của con hơn hẳn phụ thân con, sự lĩnh hội “Như Thị Ngã Văn” cũng rất độc đáo.Ta muốn truyền huyền khí này lại cho con.
Ba Long kinh ngạc kêu lên:
– Tổ tiên, không được! Nếu đưa đài sen pháp hoa cho Thủy Tiên thì chỉ lãng phí thôi!
Ba Mộc cười:
– Thật ra ta sớm đã không thuộc về thời đại này nữa, không thể giúp gì được cho các con.Ta truyền “Như Thị Ngã Văn” cho Thủy Tiên là cách tốt nhất cho nó.Thánh khí này vốn có một thiên thần quyết để khống chế, chỉ vì ta chưa chết nên nó luôn ở trong đài sen, năm xưa không thể truyền lại thần quyết được.Các con từ trước đến nay chỉ biết thánh khí mà không biết cách khống chế hoàn toàn.Giờ ta sẽ truyền cả thiên thần quyết cho Thủy Tiên.
Ba Long mừng rỡ nói ngay:
– Còn không mau cảm ơn tổ tiên đi!
Thủy Tiên lẩm bẩm:
– Đa tạ tổ tiên.
Thủy Tiên không tình nguyện lầm bầm:
– Đóa sen vàng này con luôn mang theo bên mình, vốn dĩ thuộc về con, sao giờ lại bảo là truyền cho con?
Ba Long nổi giận:
– Lại nói bậy bạ gì đấy!?
Thủy Tiên sợ quá không dám nói gì nữa, nhưng trong lòng rất ấm ức.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Thủy Tiên, đài sen pháp hoa do Ba Mộc đại nhân luyện chế, có đại nhân dạy cho thần quyết thì thực lực của con sẽ tăng lên rất nhiều, tương lai đi theo ta sẽ giúp được nhiều việc hơn.
– Thật không ạ?
Thủy Tiên vui vẻ hỏi:
– Vậy là con có thể lợi hại như Phi Nghê tỷ tỷ, Hồng Nhan tỷ tỷ không?
Tuy Thủy Tiên ngây thơ, nhưng cô bé có chút tự ti trước Khúc Hồng Nhan và Phi Nghê.Các cô ấy ai cũng có sở trường riêng, có thể ở bên cạnh Lý Vân Tiêu, trở thành trợ thủ đắc lực.Đến giờ Thủy Tiên vẫn chưa giúp được gì.
Hóa Tu đứng bên cạnh nhìn, trong lòng chua xót.
Chỉ có Hóa Tu biết từ khi Thủy Tiên quen Lý Vân Tiêu, cô bé đã tu luyện chăm chỉ hơn trước gấp mười lần.
Tiếc rằng trên con đường tu đạo, ngoài tư chất và sự chăm chỉ, cơ duyên cũng rất quan trọng.Thủy Tiên luôn ở trong Giới Thần Bi, không có cơ duyên gì, cô bé chỉ đơn thuần dựa vào tư chất và sự nỗ lực không ngừng.
Hóa Tu biết động lực của Thủy Tiên là gì, mục đích đơn giản của cô bé là gì, dù lòng buồn bã nhưng vẫn mừng cho tiểu sư muội.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
– Đương nhiên là có thể.Hồng Nhan và Phi Nghê không có thánh khí, nếu Thủy Tiên hoàn toàn khống chế được đài sen pháp hoa thì thành tựu trong tương lai chắc chắn không kém gì họ.
Thủy Tiên mừng rỡ, vô cùng háo hức vái:
– Xin tổ tiên truyền đài sen pháp hoa và thần quyết cho con.
Ba Mộc mỉm cười:
– Đứng lên đi.Con sinh ra đã có sự liên kết đặc biệt với “Như Thị Ngã Văn” của ta.Ba Long luôn cho con mang theo đài sen, ta cảm nhận được sự gần gũi đó, rất hiếm có.Cộng thêm thần quyết khống chế đài sen của ta cũng được lĩnh hội từ “Vô”, chắc chắn con sẽ học rất nhanh thôi.
Thủy Tiên siết chặt nắm tay, kiên định nói:
– Vâng ạ! Thủy Tiên muốn nhanh chóng trở nên lợi hại để sớm đuổi kịp Phi Nghê và Hồng Nhan tỷ tỷ!
Ba Mộc mỉm cười nói:
– Việc này không nên chậm trễ, bắt đầu thôi.
Thủy Tiên lập tức ngồi xếp bằng trước mặt Ba Mộc, hai người bắt đầu giao lưu bằng thần thức.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, chợt nhớ đến Phi Nghê.Hiện Phi Nghê vẫn còn hôn mê trong Giới Thần Bi, dường như đã tiến vào trạng thái tự bảo vệ của Thiên Phượng.
Hơi giống trạng thái niết bàn trước đây.
Lý Vân Tiêu cảm nhận được chân nguyên tràn đầy từ người Phi Nghê, không giống như bị thương, nên anh mới yên tâm.
Chỗ Phi Nghê hôn mê thỉnh thoảng có phượng quang hiển hiện, thậm chí hóa thành ảnh phượng xoay quanh rồi biến mất.
Đây là phượng thể của Phi Nghê không ngừng hấp thu lực lượng Thiên Phượng chân vĩ linh trong khi hôn mê, tự mình chữa lành, tinh tiến, thậm chí đột phá.
Cố Thanh Thanh hỏi:
– Vân thiếu gia, giờ chúng ta đi đâu?
Lý Vân Tiêu trầm ngâm nói:
– Trong lúc này không tìm được Dận Vũ, cũng không biết lĩnh chủ thâm uyên ở đâu.
Ba Long đáp:
– Ta biết lối vào thâm uyên, ngày xưa ta tò mò nên đã đến đó tìm hiểu.Bên trong không có giới hạn, có vô số thứ nguy hiểm.Nhưng vì hiếm khi có quái vật từ thâm uyên đi ra, cũng không gây ảnh hưởng gì cho Tứ Hải, nên sau này ta không quan tâm nữa.Không ngờ bên trong lại có một tồn tại khủng bố như Cửu Uyên.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Thiên Vũ giới quả thật không đơn giản, khắp nơi đều có cao thủ ẩn mình.Trước đây chúng ta đã coi thường anh hùng trong thiên hạ.
Mọi người gật đầu đồng tình.
Ba Long hỏi:
– Vân thiếu gia muốn đi thâm uyên sao?
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Tạm thời không cần.Nếu chủ thâm uyên chưa bao giờ can dự vào thế sự, cuộc chiến phong ma mười vạn năm trước người này cũng không tham gia, vậy chúng ta không tiện quấy rầy.Điều đáng mừng duy nhất là ít nhất người này biết rõ phải trái, lo lắng cho sự an nguy của một giới.Nếu sau này chúng ta không đấu lại Ma tộc thì sẽ đến thâm uyên mời hắn xuống núi.
