Đang phát: Chương 3385
Dận Vũ kinh hãi:
– Thái Sơ chân quyết!
Ánh mắt Dận Vũ sắc bén như dao găm, dán chặt lên Lý Vân Tiêu.Lòng gã chìm xuống, Lý Vân Tiêu là đối thủ khó lường nhất gã từng gặp, cả thực lực lẫn mưu trí đều thuộc hàng thượng thừa.Đáng sợ hơn, Lý Vân Tiêu còn là chủ nhân Giới Thần Bi, người được thiên mệnh chọn lựa.
Dận Vũ tự trấn an, nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, chắc chắn sẽ có cách!
Trên bầu trời, hai con long tử vẫn đang giao chiến ác liệt, còn bốn người bọn họ thì đứng im lặng một cách kỳ lạ.
Cửu Uyên lên tiếng:
– Ta không biết ai đúng ai sai trong các ngươi, nhưng Ma Chủ đang ở ngay trước mắt.Bất kể hai vị có ân oán gì, một là chân long, một là chủ nhân Giới Thần Bi, nên đồng lòng diệt trừ ma quái mới phải!
Lý Vân Tiêu mừng thầm trong bụng.Tuy không biết Cửu Uyên là ai, thoạt nhìn cũng chẳng thân thiện gì, nhưng không ngờ lại mang trong mình đại nghĩa, quả là người chính đạo.
– Đại nhân nói rất đúng!
Lý Vân Tiêu chắp tay:
– Mong đại nhân giúp đỡ, cùng nhau trấn áp ma đầu!
Sắc mặt Dận Vũ liên tục biến đổi, không nói một lời.
Ma Chủ là ai thì liên quan gì đến gã? Giờ gã chỉ muốn moi tọa độ ra khỏi đầu Lý Vân Tiêu, thừa dịp chân long chưa hoàn toàn thức tỉnh mà giết chết hắn, cướp đoạt thiên địa tạo hóa, rồi trở về giới vương cảnh!
Ma Chủ Phổ cười khẩy, lạnh lùng nhìn bọn họ:
– Ha ha, xem kịch đủ lâu rồi, giờ là lúc ta vận động gân cốt một chút.
Cửu Uyên nhìn Ma Chủ Phổ, mặt không chút cảm xúc:
– Ngươi chỉ là một phân thân, không phải bản tôn giáng lâm, giết ngươi cũng chẳng có ý nghĩa gì.Nhưng đã là thân ma thì nên bị diệt trừ.
Ma Chủ Phổ nhíu mày, nhe răng cười:
– Ha ha, thế nào? Khinh thường phân thân này sao?
Cửu Uyên không đáp, một tay bắt ấn trước mặt, miệng khẽ niệm bí pháp.
Trên bầu trời, phong vân biến sắc, một vùng sáng đen xoay tròn che khuất cả bầu trời.
Thời không dường như đóng băng, tất cả đều trở thành cái bóng của Cửu Uyên.
Trên chín tầng mây, những cự thú thâm uyên dường như cảm nhận được điều gì đó, lập tức biến mất.
Khung cảnh vừa còn chiến đấu ác liệt bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Ma Chủ Phổ khoanh tay trước ngực, lạnh lùng quan sát Cửu Uyên.
Cửu Uyên không tấn công, chỉ thi triển bí thuật triệu hồi các cự thú thâm uyên trở lại.Bầu trời lại trở về trạng thái ban đầu.
Lý Vân Tiêu vui mừng khôn xiết, điều này chứng tỏ Cửu Uyên đã không còn ý định đối đầu với hắn nữa.
Ngược lại, biểu hiện của Dận Vũ lại vô cùng khó coi.Không còn sự giúp đỡ của Cửu Uyên, gã khó mà chiếm được lợi thế.
Trên bầu trời, đám người Cố Thanh Thanh đang chém giết cũng đã kiệt sức.Thấy đối thủ biến mất, họ nhận ra có điều gì đó không ổn.
– Sao không thấy chúng đâu nữa? Chẳng lẽ bên dưới có chuyện gì?
– Ta luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, những cự thú kia không thực sự muốn giết chúng ta, mà chỉ vây khốn chúng ta ở đây.
– Cái gì? Ngươi cũng thấy vậy à?
– Ngươi cũng thế sao?
Sáu người nhìn nhau, nhíu mày:
– Thôi bỏ đi, xuống dưới xem thử, không biết Lý Vân Tiêu thế nào rồi.
Sáu người lập tức hóa thành những luồng sáng, từ trên trời cao đáp xuống.
Lý Vân Tiêu lập tức cảm nhận được sự tồn tại của sáu người, tuy hơi thở yếu ớt, nhưng không ai bị thương vong.
Lý Vân Tiêu thở phào nhẹ nhõm, hắn cảm kích nhìn Cửu Uyên:
– Đa tạ Cửu Uyên đại nhân đã nương tay.
Dận Vũ hoàn toàn biến sắc, trừng mắt nhìn Cửu Uyên, trong lòng đầy nghi ngờ.
Nhưng gã không biết phải làm gì, giờ mà gây hấn với Cửu Uyên chẳng khác nào tự sát.
Cửu Uyên vẫn đứng trên cao, mặt không chút biểu cảm, thờ ơ trước thái độ của Lý Vân Tiêu và Dận Vũ, như thể chưa từng nhìn thấy họ.
– Vân minh chủ.
Đám người Cố Thanh Thanh, anh em Liêu gia đáp xuống bên cạnh Lý Vân Tiêu, quan sát cục diện trước mắt, không khỏi ngạc nhiên.
Không nói đến Dận Vũ, Cửu Uyên và Ma Chủ Phổ đều là những kẻ khó lường.Tù, thủy long thì vẫn đang đánh nhau long trời lở đất, không thể tách rời.
Cố Thanh Thanh kinh ngạc hỏi:
– Ba Mộc đại nhân nhập ma?
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Mọi người cẩn thận, hiện tại Ba Mộc đại nhân đang bị Ma Chủ Phổ đoạt xá, không còn là chính mình nữa.
Sáu người giật mình kêu lên:
– Ma Chủ Phổ!?
Cố Thanh Thanh kinh ngạc hỏi:
– Thế này…là sao?
Trong một lúc khó mà giải thích rõ ràng, nên Lý Vân Tiêu không nói nhiều:
– Ta đã hiểu tại sao Ba Mộc đại nhân luôn không dám ra tay, vì ma khí trong người chưa được khu trừ hoàn toàn, mà chỉ ức chế nó.Một khi sử dụng chân nguyên, sẽ bị ma khí phản phệ, đúng không?
Ma Chủ Phổ gật gù cười:
– Dù gì cũng là nô bộc của ta, làm sao dễ dàng thoát khỏi trói buộc.Trừ phi hắn suốt đời ức chế lực lượng ở một mức độ nhất định, một khi vượt qua giới hạn, sẽ kinh động đến ta, và ta có thể trực tiếp giáng lâm vào cơ thể này để đoạt xá.
Lòng Lý Vân Tiêu chìm xuống.Ba Mộc tu luyện Vô Đô cũng không thể bài trừ ma chướng, vậy chẳng phải Hoa Thiên Thụ mãi mãi bị Đế Già khống chế sao?
Lý Vân Tiêu hỏi dồn:
– Chẳng lẽ làm ma phó là suốt kiếp không có tự do?
Ma Chủ Phổ cười nhạt:
– Đương nhiên không, có rất nhiều cách.Ví dụ, ta tự nguyện giải trừ khế ước chủ tớ, cách này là đơn giản nhất, nhưng về mặt nào đó cũng là khó nhất.
Lý Vân Tiêu nói:
– Bản tôn của ngươi còn ở Thiên Thủy quốc Nam vực, không lâu sau sẽ thoát khốn, đúng không?
Ma Chủ Phổ nói:
– Không sai, dù không giáng lâm trên người Ba Mộc, thì trận linh cũng không áp chế ta được bao lâu nữa.Sao? Ngươi muốn cứu Ba Mộc?
Ánh mắt Ma Chủ Phổ chứa đựng ý cười chế giễu.
Lý Vân Tiêu gật đầu, tha thiết nói:
– Hy vọng ngươi tha cho Ba Mộc.Mười vạn năm nay, hắn không hề sử dụng ma công, đủ thấy bản tâm không muốn thành ma.
– Ha ha ha! Làm nô bộc của ta, sao có thể theo ý muốn của hắn được?
Mặt Ma Chủ Phổ lạnh băng:
– Huống chi phản đồ này hai lần đối địch với ta.Nếu không phải hắn dùng lực lượng bí thuật áp chế ma nguyên, thì từ mấy vạn năm trước ta đã có thể ra khỏi Tam Thập Tam Thiên, đã không đến nỗi thế này.Phản đồ này phải chết!
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt nói:
– Ta từng nghe nói ngày xưa Ma Chủ vì ý niệm thiện ác mà phân ra, Phổ đại nhân là thiện niệm, tại sao vẫn không sửa tà tâm, ác tính không thay đổi?
– Ha? Thiện ác?
Ma Phổ đột nhiên cười lớn:
– Trên đời làm gì có thuần thiện cùng thuần ác? Như hai cực âm dương, chuyện gì cũng có tương sinh tương khắc, có thiện sẽ có ác.Thiện ác nảy sinh những ý nghĩ khác nhau, sản sinh những phẩm chất khác nhau, từ đó phân liệt ra ta và Đế.Nhưng dù là cá thể sau khi phân liệt, cũng là ý niệm hai cực đối lập, thiện ác cùng tồn tại.
Ma Chủ Phổ cười khẩy:
– Thêm nữa, cái gì là thiện? Cái gì là ác? Chỉ là ý niệm trong tâm.
Lý Vân Tiêu chắp tay:
– Nhận chỉ giáo, nhưng tại hạ vẫn hy vọng đại nhân sẽ tha cho Ba Mộc.
Lý Vân Tiêu một lần nữa cầu xin.
– Tha cho? Ha ha ha, đưa cho ta một lý do đi.
Ma Phổ lạnh lùng cười:
– Cho ngươi biết một chuyện tuyệt vọng, chút nữa nếu ta không đánh lại các ngươi, thì ta sẽ tự bạo thân thể này, ha ha ha ha ha ha!
