Đang phát: Chương 338
Nhìn Tô Lưu Triệt Nhu vẫn bình thường, không có gì thay đổi, thản nhiên đi tới máy trị liệu, xem xét các số liệu.Cô bình tĩnh nói:
– Tốt lắm.Anh có thể ra rồi.
– À!
Trần Mộ lúc này mới dám gỡ các đầu dò cắm trên người, cảm nhận lực lượng tứ chi, quả nhiên không có gì khác biệt, thầm mừng rỡ.
Nhẹ nhàng xoay người bò ra khỏi máy trị liệu.Trần Mộ ướt đẫm đứng trước mặt Tô Lưu Triệt Nhu:
– Có quần áo không?
– Lau khô người đi.
Tô Lưu Triệt Nhu vẫn lãnh đạm, nhưng trong lời nói tràn ngập sự ân cần.Trần Mộ cười nhẹ, từ những lời này hắn biết, Tô Lưu Triệt Nhu không hề giận dỗi.
Hắn cầm khăn lông Tô Lưu Triệt Nhu đưa, cẩn thận lau khô người.Tô Lưu Triệt Nhu lại lập tức đưa quần áo cho hắn.
Cả quá trình hai người không nói một lời, nhưng phảng phất có sự đồng cảm không lời giữa hai người, ai cũng không muốn phá vỡ sự yên lặng khó có được này.
Nếu như có thể yên lặng buông lỏng như vậy, cuộc sống thật dễ chịu.Trần Mộ chợt nghĩ.
Động tác của hắn thong thả, khác hẳn ngày thường mạnh mẽ, hắn hy vọng thời gian có thể chậm lại.Tô Lưu Triệt Nhu vẻ lãnh đạm đã sớm biến mất, ánh mắt dịu dàng.
Thắt xong nút áo cuối cùng, Trần Mộ thầm than một tiếng.Ngoài miệng nói:
– Chúng ta ra ngoài thôi.
Tô Lưu Triệt Nhu im lặng, đi theo bên cạnh Trần Mộ.
Vừa ra khỏi phòng, Trần Mộ lập tức trở về vẻ lạnh lùng thường thấy.Thấy sự thay đổi này, Tô Lưu Triệt Nhu khẽ run, ánh mắt trở nên phức tạp.
Từ khi hai người quen biết, Trần Mộ đã thay đổi rất nhiều.Hiện tại vẻ mặt Trần Mộ lạnh lùng, nhưng lại có thêm khí phách và uy nghiêm.Chỉ là khí phách và uy nghiêm này rất mờ nhạt, khó có thể nhận ra nếu không quan sát kỹ.
Khác với những thiếu niên được cha mẹ bao bọc, hắn đã trải qua quá nhiều đau khổ.
Nhìn gương mặt không còn chút ngây thơ, không hiểu sao Tô Lưu Triệt Nhu chợt đau lòng.
Trần Mộ không có thời gian để thương cảm, công việc tích lũy rất nhiều, có một số việc hắn phải tự mình giải quyết.
Sau trận chiến, họ tổn thất nặng nề, hơn hai mươi mốt hải tinh bảo, chỉ còn năm cái có thể sử dụng được nhưng cần tu sửa.Vị trí chiến đấu chủ yếu trên đỉnh núi bị phá hủy một nửa, kết cấu núi không còn vững chắc, Bố Nạp đề nghị bỏ qua, không xây dựng hải tinh bảo ở đó nữa.
Tạp tu tổn thất càng thảm trọng, may mắn còn lại không tới ba mươi người, ngay cả mười đơn vị chiến đấu dự bị cũng thiếu hụt.Tại nơi hứng chịu sự oanh tạc dữ dội, chỉ có ba mươi người sống sót nhờ khả năng phòng ngự mạnh mẽ của hải tinh bảo.
Trần Mộ quyết tâm, ba mươi ngày này nhất định phải bồi dưỡng kỹ lưỡng.Tạp tu có kinh nghiệm chiến đấu như vậy, không tạp tu nào khác có thể so sánh được.Cuộc tấn công của Xuyên Hạ Liên Minh là một bài học lý thuyết sống động, giúp hắn có thêm nhiều kinh nghiệm.
Đội ngũ không có tổ chức và kỷ luật vĩnh viễn chỉ là đám ô hợp, tạp tu không có kinh nghiệm thực chiến cũng chỉ là tay mơ.
Tổn thất lớn, nhưng lợi nhuận còn lớn hơn, tất cả các phòng trong cốc đều chứa đầy vật tư.Một nửa vật tư của Xuyên Hạ Liên Minh đã rơi vào tay Trần Mộ.Kiều Phi chủ động đề nghị chia đều một nửa khiến Trần Mộ có chút bội phục, nếu nàng ôm trọn, Trần Mộ cũng không có cách nào truy vấn.
Qua đó có thể thấy, Kiều Phi nhìn qua tùy tiện, nhưng cách làm việc và khí độ khiến người khác nể phục.
Giá trị vật tư lên tới một ngàn năm trăm triệu, Trần Mộ hít vào một hơi lạnh.
– Nhiều vậy sao?
Hắn không tin được.
Hề Bình cười:
– Ông chủ, Xuyên Hạ Liên Minh có ba mươi lăm tiểu bảo, dân số tổng cộng hai trăm năm mươi vạn.Họ là thế lực lớn nhất khu Tư Khách Nhĩ.Đây là vốn liếng tích lũy trong bảy tám năm qua, không có số lượng này mới là bất thường.Đáng tiếc tiền mặt đều bị họ tiêu hết, hơn nữa số vật tư này chủng loại rất hỗn tạp, có nhiều thứ đối với chúng ta không có giá trị.
Trần Mộ gật đầu, số vật tư này thoạt nhìn nhiều, nhưng chủng loại cũng rất nhiều, phân loại rất khó khăn.
– Ông chủ, ngài xem.
Trên màn hình trong phòng hội nghị hiện ra một tin tức, Khương Lương nói:
– Đây là tin tức chúng ta mới nhận được.Vị trí chúng ta hiện tại rất hẻo lánh, thu thập tin tức rất hạn chế, tin tức này chúng ta biết chậm hai ngày.
Trần Mộ cẩn thận xem tin tức, càng xem càng kinh hãi.Thì ra, ngay ngày Văn Tá Phu ra tay, liên minh các nơi đồng thời diễn ra hàng trăm cuộc chiến đấu, trong vài ngày sau đó, tình hình này càng trở nên nghiêm trọng.Rất nhiều nơi xảy ra chiến tranh.
Những kẻ gây chiến đều là các thế lực nhỏ địa phương, tất cả đều có điểm chung là có một số xe chiến đấu nhất định.Những thế lực nhỏ này điên cuồng mở rộng, xâm chiếm các tiểu bảo xung quanh, có xe chiến đấu hỗ trợ, họ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.Thế lực của họ nhanh chóng phình to.
Sau đó, những thế lực nhỏ này nhanh chóng gia nhập một tổ chức tên là Mã Nghị Liên Minh.Họ hành động ăn khớp với nhau, một khi bị tấn công, đồng minh xung quanh sẽ cứu viện.Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, năm đại khu vực nổi lên chiến tranh, thế lực của Mã Nghị Liên Minh bành trướng đến mức khó tin.
Ai cũng biết, Mã Nghị Liên Minh chỉ là vỏ bọc của Pháp Á.
Pháp Á đã chuẩn bị cho hành động tàn ác này bao lâu?
Từ khi Xuyên Hạ Liên Minh tiếp xúc với Pháp Á đến nay, ít nhất là bảy tám năm trước.Pháp Á đã bày mưu này, lần này phong ba liên quan đến hàng trăm thế lực.Khương Lương đoán rằng Pháp Á đã bắt đầu bố trí từ mười năm trước.
Nếu thật sự như vậy, Tân Tư, người đặt ra kế hoạch mười lăm năm này, thật đáng sợ.
Pháp Á dùng chiêu này, không khác gì đốt nhà Lục Đại.Mã Nghị Liên Minh xuất hiện khắp nơi, hiện tại Lục Đại chắc chắn rất đau đầu.
Đối với cục diện này, Trần Mộ cảm thấy cũng tốt, Lục Đại càng loạn, hắn càng an toàn.Người hắn kiêng kỵ là Đường Hàm Phái, Trần Mộ ước gì Đường Hàm Phái quên mất sự tồn tại của hắn.
Nhưng cục diện hỗn loạn cuối cùng sẽ lan đến gần họ.Xuyên Hạ Liên Minh là một ví dụ, muốn sinh tồn trong loạn thế, không chỉ dựa vào vận may, mà còn là thực lực.
– Kiều Phi nói chia một nửa tiểu bảo cho chúng ta.Các ngươi nghĩ thế nào?
Trần Mộ nghĩ đến một vấn đề khác.
Hắn không nhận ra rằng phong cách nói chuyện và ngữ khí của hắn hiện tại mang đậm phong cách của người lãnh đạo.
Hề Bình suy nghĩ một chút:
– Nếu xét về góc độ đầu tư, chúng ta có được cơ nghiệp như vậy, tự nhiên là có lợi, đáng tiếc là không ai trong chúng ta am hiểu lĩnh vực này.
Khương Lương nhìn từ góc độ quân sự:
– Lực lượng của chúng ta rất mỏng, cho dù có mười tiểu bảo, chúng ta cũng không phòng thủ nổi.
Hai người phân tích rất hợp lý, suy nghĩ của họ cũng không khác Trần Mộ là bao.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Trần Mộ gọi cho Kiều Phi.
– Ông chủ Trần đã khỏi bệnh rồi sao? Tốt quá! Tôi đã đến sơn cốc tìm anh nhiều lần, anh không có ở đó.Tôi còn chưa tìm ra cách chia quyền lợi khiến tôi khó chịu đây này.
Kiều Phi cười:
– Xuyên Hạ Liên Minh có ba mươi lăm tiểu bảo.Anh lấy mười tám, tôi lấy mười bảy.Thế nào?
Trần Mộ trầm ngâm nói:
– Không vấn đề.Nhưng tôi không hứng thú với tiểu bảo.Nếu Kiều tiểu thư hứng thú, tôi đồng ý chuyển lại cho cô.Nếu Kiều gia không hứng thú, tôi sẽ tìm người mua ở nơi khác.
Kiều Phi ngạc nhiên:
– Ông chủ Trần không hứng thú với tiểu bảo sao?
Cô nhìn Trần Mộ hồi lâu, thấy mặt hắn nghiêm trang, liền biết hắn không đùa.
Mười tám tiểu bảo khiến tim cô đập thình thịch.Cô hiện đang nắm giữ hai mươi bảy tiểu bảo, thêm mười bảy nữa là có bốn mươi bốn tiểu bảo, nếu mua thêm mười tám tiểu bảo của Trần Mộ, cô sẽ có sáu mươi hai tiểu bảo, quy mô này ở khu Tư Khách Nhĩ không ai địch nổi.
Khu Tư Khách Nhĩ có năm sáu nhà có hơn mười tiểu bảo.Nếu một nhà nào đó mua mười tám tiểu bảo của Trần Mộ, quy mô của họ cũng có thể lên đến ba bốn mươi tiểu bảo, thực lực ngang ngửa cô và trở thành đối thủ của cô.
Cô suy nghĩ rất nhanh và quyết định phải mua mười tám tiểu bảo này của Trần Mộ.
– Được thôi.Nhưng ông chủ Trần đừng ra giá quá cao, cao quá người ta mua không nổi đó.
Ánh mắt Kiều Phi lúng liếng, không ai nhận ra cô là một tên cướp biển.
Đáng tiếc chiêu này không có tác dụng với Trần Mộ.Hắn liếc nhìn Hề Bình, Hề Bình giơ hai ngón tay lên.
– Hai ngàn triệu âu địch.
Trần Mộ nói tiếp:
– Giá này không cao, Kiều tiểu thư không cần trả giá.
Kiều Phi tỏ vẻ khó khăn:
– Giá này tôi không có ý kiến, chỉ là hai ngàn triệu âu địch tiền mặt, tôi cần thời gian chuẩn bị.
– Không sao, có thể dùng vật tư để trả.Chúng ta hiện tại cần rất nhiều vật tư, còn hai ngàn triệu, Kiều tiểu thư có thể trả trong một năm.
Trần Mộ không làm khó Kiều Phi.
Kiều Phi thở phào nhẹ nhõm:
– Tốt, không thành vấn đề.
Cô không phải không muốn ôm trọn tất cả chiến quả, nhưng cô rất kiêng kỵ lực lượng của Trần Mộ.
Khi cô đến chiến trường, Xuyên Hạ Liên Minh đã hoàn toàn bị đánh bại.Cô chỉ cần nhẹ nhàng ra tay đã bắt được Văn Tá Phu.
Một mình phá hủy hàng trăm xe chiến đấu, đánh bại hàng ngàn tạp tu của Xuyên Hạ Liên Minh, thực lực như vậy khiến cô không thể không kiêng kỵ.Hơn nữa Trần Mộ còn có kỹ thuật khai thác quặng tử huỳnh.Kiều Phi vốn nghi ngờ hắn xuất thân từ thế lực lớn nên không dám vọng động.
Cô không biết rằng trận chiến này đã tiêu hao hầu hết lực lượng của Trần Mộ.Hắn hiện tại rất suy yếu, chỉ cần một đội ngũ nhỏ cũng có thể giết hắn.
Tiếp theo, Trần Mộ bán những vật tư không cần thiết cho Kiều Phi, những vật tư này trị giá khoảng một ngàn triệu, Kiều Phi chỉ cần bỏ ra tám trăm triệu là mua được.Những thứ này vô ích đối với Trần Mộ, nhưng Kiều Phi vừa mới có thêm ba mươi lăm tiểu bảo nên rất cần vật tư để xây dựng, cô không chút do dự mua vào.
Trong vài chục phút, Kiều Phi đã nợ Trần Mộ hai ngàn tám trăm triệu.Nhưng cô vẫn rất vui, không hề khó chịu.
Sau trận chiến này, hai bên chính thức trở thành liên minh.
Rất nhanh, Kiều Phi tự mình mang đến hai trăm triệu âu địch.Hai trăm triệu so với hai ngàn tám trăm triệu chỉ là một con số nhỏ, nhưng việc nhanh chóng xuất ra hai trăm triệu tiền mặt khiến Trần Mộ và mọi người cảm thấy choáng váng.
Hai trăm triệu là một khoản tiền khổng lồ đối với họ.
Có số tiền này, Trần Mộ quyết định mở rộng thực lực.Lực lượng của hắn đã tiêu hao gần hết trong trận chiến, cần phải bổ sung gấp.Có quá nhiều tiền mà không có lực lượng thì không phải là may mắn mà là tai họa.
Quyết định này cho thấy sự mạnh mẽ của Trần Mộ.Lúc này không nghi ngờ gì là lúc họ suy yếu nhất, cũng là thời kỳ nguy hiểm nhất.
…
Trung tâm dịch vụ tạp tu của Sắc Lặc Thị hôm nay đông nghịt người, rất nhiều tạp tu nhận được tin tức Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn tuyển tạp tu, họ đặc biệt đến ứng tuyển.
Vài ngày trước, Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn không có danh tiếng gì, nhưng bây giờ danh tiếng của họ vang dội, ở khu Tư Khách Nhĩ không ai sánh bằng.
Tin tức Xuyên Hạ Liên Minh và Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn đại chiến lan truyền khắp nơi.Một Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn vô danh đánh bại thế lực lớn nhất khu Tư Khách Nhĩ là Xuyên Hạ Liên Minh, đây là một tin tức chấn động.Người mới nghe tin đều nghi ngờ mình nghe nhầm.
Xuyên Hạ Liên Minh có mấy ngàn tạp tu thực lực xuất chúng, còn có chiến đấu tạp tu biên chế chuyên môn, quy mô lực lượng này ở khu Tư Khách Nhĩ chỉ có Kiều Gia mới có thể đối kháng.
Theo một số chi tiết được tiết lộ, mọi người càng cảm thấy khó tin.Xuyên Hạ Liên Minh vừa mua ba trăm xe chiến đấu, nhưng trong trận chiến này đã hao tổn gần hết!
Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn rốt cuộc là ai? Tại sao lại mạnh đến vậy? Gần đây thế lực nào có xe chiến đấu mà không đấu đá lẫn nhau?
Chỉ có Xuyên Hạ Liên Minh là toàn quân bị diệt.Có phải Xuyên Hạ Liên Minh quá yếu? Hay Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn quá mạnh mẽ?
Mọi tạp tu đều quen thuộc với Xuyên Hạ Liên Minh, có thể nói là hiểu rõ về nó.Xuyên Hạ Liên Minh thật sự không hề yếu kém.Nếu không khó có thể trở thành thế lực lớn nhất khu Tư Khách Nhĩ.
Như vậy, chỉ có một lời giải thích.Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn mạnh hơn!
Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn có lai lịch gì? Các tạp tu bình thường không quan tâm đến các thế lực bên ngoài.Họ chỉ cần biết Tuyết Tia Trùng Tạp Tu là một tạp tu đoàn nhất lưu thực lực mạnh là đủ rồi.
Cái gì? Không thể tính là tạp tu đoàn nhất lưu sao? Tạp tu đoàn đánh bại Xuyên Hạ Liên Minh không phải là nhất lưu thì là gì?
Cho nên, khi biết Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn tuyển người, vô số tạp tu ồ ạt đăng ký.Họ muốn gia nhập Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn, họ cũng biết rằng tạp tu đoàn nhất lưu tuyển người rất khó.
Nhưng một khi gia nhập vào tạp tu đoàn này, họ sẽ được hưởng phúc lợi cao, tiêu chuẩn bồi dưỡng tốt.Rất nhiều tạp tu đoàn đối đãi hậu hĩnh với thành viên, họ có thể được bồi dưỡng chuyên nghiệp, điều này giúp ích rất nhiều cho họ.
Thị trường cũng lan truyền tin tức nhỏ về việc Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn có thể sản xuất dịch quặng tử huỳnh.Tin tức này càng khiến đám tạp tu khó kìm lòng nổi, trời ạ.Nếu là sự thật, tài lực của tạp tu đoàn này chắc chắn rất hùng hậu!
Một tạp tu đoàn thực lực mạnh mẽ, tài lực hùng hậu, chẳng phải là điều đám tạp tu mơ ước sao?
Tang Thiết Tư là một trong số đó.
Tang Thiết Tư năm nay ba mươi tuổi, trông giống như một nông dân.Hắn là một tạp tu bình thường, cảm giác của hắn đạt tới cấp năm trung giai nhưng không phải là chiến đấu tạp tu.Hắn chỉ có vài lần đi săn trong rừng, tu luyện cũng bình thường, thiên phú lại càng bình thường.
Ba mươi tuổi cấp năm trung giai là một thành tích bình thường.Hắn đã cố gắng luyện tập hơn người khác mấy lần mới đạt được.
Hắn không hy vọng nhiều vào việc Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn tuyển người, chỉ là thử vận may.Hắn vốn rất ghét Xuyên Hạ Liên Minh.
Nhưng biết Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn đánh bại được Xuyên Hạ Liên Minh, thực lực của họ không thể nghi ngờ.
Nếu hôm nay hắn không có mặt ở trung tâm dịch vụ tạp tu, có lẽ hắn đã không có cơ hội thử sức.Trước kia hắn đã gia nhập vào vài tạp tu đoàn, nhưng không trụ được lâu thì bị khai trừ vì thực lực không đủ.
Tiếp đón hắn là một thanh niên thần sắc sáng sủa nhưng lạnh lùng.Người này còn trẻ, chỉ khoảng hai mươi bốn tuổi, thân hình thẳng như ngọn bút, thái độ hờ hững, nhưng ánh mắt rất sắc bén, như nhìn thấu đáy lòng người khác.
Tang Thiết Tư vô thức cúi đầu hoảng sợ.Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn này quả nhiên lợi hại! Một người còn trẻ đã có khí thế như vậy, thật lợi hại!
– Tang Thiết Tư, cảm giác cấp năm trung giai, am hiểu [ thanh từ ].
Người trẻ tuổi ngẩng đầu:
– [ thanh từ ] là gì?
Tang Thiết Tư vội vàng trả lời:
– Là một loại lồng năng lượng tạp.
Chú ý đến vẻ mặt lắng nghe của người trẻ tuổi, hắn cảm thấy có chút ngại ngùng:
– Chỉ là một loại lồng năng lượng tạp rất bình thường.
Người trẻ tuổi gật đầu, tiếp tục xem lý lịch.Ánh mắt hắn chợt dừng lại:
– Tuổi ba mươi?
Tang Thiết Tư biết mình không còn hy vọng, thản nhiên nói:
– Đúng vậy.Qua hai tháng nữa là ba mươi mốt.
Tuổi tác là một bất lợi lớn đối với hắn.
Người trẻ tuổi đang chuẩn bị tắt lý lịch trên màn hình thì đột nhiên dừng lại, ngữ khí có chút kỳ lạ:
– Ồ.Ngươi có giấy phép y tá?
Ở một khía cạnh nào đó, y tá tương đương với chuẩn y vụ tạp tu.Phần lớn họ không đủ năng lực để trở thành y vụ tạp tu nên chọn tu tập y tá.
Về cơ bản, chín mươi lăm phần trăm y tá là nữ, nam y tá rất hiếm thấy.
Trừ một số kẻ háo sắc muốn tiếp cận các mỹ nữ y tá, không có nhiều nam nhân chọn tu y tá, càng không nói đến việc có giấy phép y tá.
Nhìn vẻ mặt thành thật của Tang Thiết Tư, sao có thể là kẻ háo sắc được? Chẳng lẽ không nên đánh giá người qua vẻ bề ngoài?
Tang Thiết Tư cười khổ.Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên hắn bị hiểu lầm như vậy.
– Chúng ta tương đối chậm chạp, chỉ có thể tăng cường huấn luyện mới theo kịp người khác.Như vậy rất dễ bị thương, tiền của tôi đều đổ vào huấn luyện, không có tiền trị thương.Nên tôi dứt khoát đi học y tá để tự điều trị khi bị thương.
Tang Thiết Tư bình thản giải thích, không oán trách, không tức giận.Giống như đang kể một câu chuyện bình thường.
Trong ánh mắt người trẻ tuổi lóe lên một tia khác lạ.
– Ừ, ngươi về chờ tin tức đi.
Tang Thiết Tư rời đi với tâm trạng rất bình tĩnh.Hắn đã nghe những lời này vô số lần, mỗi lần nghe xong, hắn đều biết mình không trúng tuyển.Việc này không có gì bất ngờ.Hắn sẽ từ từ tìm việc, trước sau gì cũng tìm được nên tâm thái của hắn rất bình thản.
Tang Thiết Tư rời khỏi trung tâm dịch vụ tạp tu sau khi chen lấn xét tuyển, không ai chú ý đến hắn.
Hôm nay, số người có mặt ở trung tâm dịch vụ tạp tu đạt kỷ lục cao nhất trong năm năm trở lại đây.Những người này đều đến vì danh tiếng của Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn.
– Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn? A Triết, ngươi có nghe nói qua tạp tu đoàn này chưa?
Người vừa nói là một trung niên mặc chiến đấu phục màu tím cao cấp, ánh mắt sắc sảo, khí thế kinh người.
Nếu Trần Mộ nhìn thấy hắn, chắc chắn sẽ nhận ra người này là đoàn trưởng Mạc Bố Lý của Tuyết Hoa Tạp Tu Đoàn mà hắn đã gặp lần trước.Bên cạnh Mạc Bố Lý có vài tạp tu hộ vệ, thái độ cảnh giác.
Một thanh niên khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, vóc dáng cao gầy với vẻ mặt suy tư:
– Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn? Hình như tôi có ấn tượng.Hình như có một tạp tu đoàn hộ tống Vi Vi tiểu thư tên là Tuyết Tia Trùng Tạp Tu Đoàn.Không biết có phải là họ hay không.
– Vi Vi tiểu thư?
Mạc Bố Lý động dung:
– Cô ấy đã về đến Thiên Hồ Thành rồi sao?
