Đang phát: Chương 3372
Dận Vũ quay đầu gọi lớn:
– Yếu Ly!
Phong Yếu Ly giật mình, vội đáp:
– Dận Vũ huynh gọi ta có việc gì?
Thái độ của Phong Yếu Ly trở nên cẩn trọng và khiêm tốn hơn hẳn.
Dận Vũ gật đầu:
– Yếu Ly huynh nghĩ Đoan Mộc Hữu Ngọc có thể tính ra được điều ta muốn không?
Phong Yếu Ly trầm ngâm:
– Chưa chắc, nhưng huynh cứ yên tâm, nếu Đoan Mộc Hữu Ngọc không làm được thì ta sẽ giúp hắn một tay.
Khóe môi Phong Yếu Ly nhếch lên, nở nụ cười gian:
– Để ta tốn mấy chục, thậm chí cả trăm năm suy tính thì không thể nào, nhưng vì đại nghiệp của Dận Vũ huynh, hao phí một, hai năm thì Đoan Mộc Hữu Ngọc chắc sẽ đồng ý thôi.
Dận Vũ liếc xéo Phong Yếu Ly, hừ lạnh:
– Ý huynh là tác dụng của huynh lớn lắm sao? Nếu huynh lỡ chết thì đại nghiệp của ta coi như xong?
– Ha ha ha! Chưa chắc, chưa chắc.
Phong Yếu Ly cười gượng:
– Với thế lực hiện tại của Dận Vũ huynh, ta và huynh cùng một chiến tuyến thì sao có chuyện sơ sẩy được, ha ha.
Dận Vũ gật gù:
– Ta hiểu rồi, lát nữa phá Hải Thần điện mong Yếu Ly huynh góp sức nhiều vào.Dù sao đám người Thiên Vũ Minh mạnh lắm, chỉ dựa vào bộ tộc Tứ Hải thì khó mà thắng được.
Phong Yếu Ly gật đầu:
– Đương nhiên rồi, đây vốn là hiệp ước giữa ta và huynh mà.
Mặt Dận Vũ xanh mét, khẽ hừ, chuyện cũ lại ùa về trong đầu.Nếu không phải còn cần đến Phong Yếu Ly thì gã đã muốn giết hắn ngay rồi.
Ở trên bầu trời, con quái vật khổng lồ dưới đáy biển mỗi lần phun ra ánh sáng đen lại khiến ánh sáng vàng của Hải Thần điện tối đi vài phần.
Mọi người trong điện ngồi xếp bằng, cố gắng chữa thương.
Xem tình hình này thì việc phá điện chỉ là chuyện sớm muộn.
Tù mặt mày ủ rũ, nói với Ba Mộc:
– Ba Mộc huynh quên hết tình nghĩa năm xưa chúng ta cùng nhau xông pha trận mạc rồi sao?
Ba Mộc bị Tù làm phiền phát bực, quay ngoắt người, biến mất trong điện.
Tù:
-…
Xán lạnh lùng nói:
– Ta thấy thằng nhãi này cũng là mầm họa, giờ giết đi cho xong.
Tù căm hận trừng Xán, hừ lạnh rồi ngồi xuống trị thương.
Tù biết đám người Thiên Vũ Minh sẽ không ra tay vào lúc này, vì ngoại địch còn quá mạnh, người có chút đầu óc đều hiểu phải liên minh mới có lợi.
Lý Vân Tiêu đột nhiên mở mắt, hỏi:
– Tù, ngươi có biết Dận Vũ muốn tính chuyện gì không?
Tù hừ lạnh:
– Cái loại người ích kỷ như hắn còn có thể vì chuyện gì nữa? Chắc chắn là liên quan đến thiên nhân ngũ suy.
Lý Vân Tiêu từng nghe Lâm nhắc đến chuyện này, tò mò hỏi:
– Ngươi là con trai của chân long chắc biết nhiều bí mật? Sao tu vi của Dận Vũ lại tụt đến mức này? Nghe ngươi nói trước đây Dận Vũ bị người đánh trọng thương, là ai có thể đánh trọng thương được cường giả giới vương cảnh ngày xưa?
Tù biến sắc mặt mấy lần, cuối cùng cười khẩy:
– Những chuyện này ta biết, nhưng mắc mớ gì phải nói cho ngươi?
Lý Vân Tiêu hừ:
– Ngươi có thể không nói, lát nữa ta rút long hồn của ngươi ra tra hỏi là xong.
Người Lý Vân Tiêu phát ra ánh sáng nhè nhẹ.
Tù giật mình, lẩm bẩm:
– Thuật thần chi quang? Trên đời này còn có thuật thần sao?
Lý Vân Tiêu uy hiếp:
– Ngươi nghĩ trước mặt một thuật thần thì có thể giữ được bí mật trong lòng sao?
– Ha ha, ấu trĩ!
Tù chế nhạo:
– Hồn phách của ta được long khí tinh thuần nhất ngưng tụ thành, dù là thuật thần cũng không thể đọc được ký ức.Nếu ngươi cứ muốn thử thì ta rất muốn xem bộ dạng thảm hại bị long khí phản phệ của ngươi.
Lý Vân Tiêu ngẩn ra, không ngờ lại có chuyện này, hắn không hề biết.Xem bộ dạng của Tù thì có vẻ không nói dối.
– Ta biết thiên nhân ngũ suy, ai rồi cũng phải chết.Dận Vũ muốn tính xem khi nào mình chết sao?
Tù cười khẩy:
– Ha ha, sao có thể! Cái loại rác rưởi đó yêu mạng sống của mình lắm, dù là thiên nhân ngũ suy cũng có cách đối phó và làm chậm lại.Chắc hắn muốn tìm cách kéo dài hơi tàn.Ha ha, đáng tiếc, mất đi cảnh giới rồi thì vĩnh viễn không thể quay lại được, hắn sống thừa như vậy thì có gì hay? Chỉ làm mất mặt long tộc.
Lý Vân Tiêu nhìn Đoan Mộc Hữu Ngọc, ánh mắt dò hỏi:
– Có cách làm chậm lại ngũ suy sao?
Đoan Mộc Hữu Ngọc cau mày:
– Thiên nhân ngũ suy đúng là có thể dùng một số pháp môn để làm chậm lại, nhưng đó chỉ là kế tạm thời, khó mà kéo dài được, cuối cùng vẫn phải chết.
Tù hừ lạnh:
– Cái loại rác rưởi đó chắc chỉ mong sống được ngày nào hay ngày đó thôi.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm:
– Nếu chỉ để kéo dài thì Dận Vũ không cần phải làm đến mức này, thậm chí còn bỏ cả pháp thân của ngươi.Nếu Dận Vũ rời khỏi thân xác hiện tại, nhập vào pháp thân của ngươi thì có lẽ sẽ kéo dài được lâu hơn?
Tù cũng ngẩn người, trầm ngâm:
– Với trạng thái hiện tại của hắn thì việc không ngừng đoạt xá đúng là con đường tắt tốt nhất.Chẳng lẽ có chuyện gì quan trọng hơn việc kéo dài mạng sống của hắn sao? Theo ta biết thì có lẽ hắn còn có thủ đoạn pháp thân nào tốt hơn nữa để kéo dài mạng sống.
Lý Vân Tiêu khẽ thở dài:
– Nếu chỉ là tính toán đơn giản thì để Ngọc công tử tính cho hắn cũng chẳng sao.Dù sao hắn cũng là chân long của thiên địa, nếu có thể phục hồi lực lượng thì ít ra cũng có lợi cho cuộc chiến với ma tộc.
– Ha ha ha, quả nhiên là ấu trĩ!
Tù đột nhiên ôm bụng cười lớn, cười đến chảy nước mắt:
– Ha ha ha! Ngươi trông chờ cái loại rác rưởi đó có thể giúp được gì sao? Hắn chỉ biết cản trở thôi.Mấy năm qua, hai giới xung đột không chỉ có mười vạn năm trước đâu.Chẳng qua lần đó quá khốc liệt, ảnh hưởng lớn nhất thôi.Có lần nào hắn thật sự ra tay chưa?
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Ý ngươi là cuộc chiến giữa hai giới đã diễn ra từ rất lâu rồi?
Mắt Tù lóe lên vẻ nghi hoặc:
– Lẽ ra là vậy.Dù sao quỹ đạo của hai giới rất gần nhau, va chạm nhau bao nhiêu năm, ma sát tạo ra khe nứt là chuyện bình thường.Tuy nhiên, trong ký ức của ta, dòng sông lịch sử dường như không hề có cuộc xung đột nào kịch liệt cả.Chém giết ngày càng nghiêm trọng là trong mấy chục vạn năm nay thôi.Mười vạn năm trước mới thật sự bùng nổ, Ma Chủ cũng bị phong ấn ở Thiên Vũ giới, đó là lần đầu tiên trong lịch sử.Ha ha ha, đó là nỗi nhục lớn nhất của Ma tộc.
Đám người Thiên Vũ Minh thầm bực bội, trận chiến thắng đó đã hao phí lực lượng của cả một giới, khiến thực lực của Thiên Vũ giới suy yếu suốt mười vạn năm.
Tù nhìn Lý Vân Tiêu đang cau mày, lạnh lùng cười:
– Sao? Chắc ngươi không có ý định hòa giải với Ma tộc đấy chứ? Nếu là trước kia thì còn được, nhưng mười vạn năm trước các ngươi đã giết Ma Chủ, đó là nỗi nhục chưa từng có.Với tính cách của lũ ma đầu kia thì tuyệt đối không tha thứ đâu, ta khuyên ngươi nên từ bỏ cái ảo tưởng đó đi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nếu Thiên Vũ giới diệt vong, Dận Vũ là chân long của giới này chắc cũng khó sống?
– Ha ha, đúng vậy.
