Đang phát: Chương 337
“Ngươi chết đi cho ta!”
Đường Nhã gầm lên, ám khí từ khắp thân hình bắn ra như châu chấu, va chạm leng keng không ngừng.Tay nàng nắm chặt Long Tu Châm, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên.Nàng biết hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn, chỉ mong có thể cùng Thiết Lực đồng quy vu tận.
Nàng dốc cạn hồn lực, hòa cả năng lượng vừa cắn nuốt được vào ám khí.
Thiết Lực dù sao cũng là Hồn Đế, hồn hoàn thứ sáu bừng sáng, hai tay lực lưỡng phình to gấp ba, quét ngang một cái, hất văng toàn bộ ám khí.Kế đó, hắn vung quyền về phía Đường Nhã, sức mạnh khủng khiếp khiến tóc nàng bay ngược ra sau.Chỉ trong chớp mắt, nàng sẽ tan xương nát thịt dưới song quyền này.
Đường Nhã, một Hồn Tông nhỏ bé, vậy mà suýt diệt cả một tông môn.Chỉ bằng tu vi đó, nàng đã giết hai Hồn Vương và vô số hồn sư của Thiết Huyết Tông.Thành tích này đủ để nàng tự hào.Nhưng sự bốc đồng nhất thời này sẽ phải trả giá bằng chính sinh mạng của nàng.
“Cha, mẹ, Tiểu Nhã đến đây!”
Đôi mắt tím biếc của Đường Nhã khẽ nhắm lại, hai hàng lệ chảy dài.Trước ngưỡng cửa sinh tử, nàng không sợ hãi, chỉ thấy luyến tiếc.Nụ cười ấm áp của Bối Bối lại hiện về, lấp đầy tâm trí nàng.
“Bối Bối…”
Khi Đường Nhã nghĩ mình sắp chết, một cơn đau xé trời đột ngột ập đến.Nàng thét lên kinh hoàng, áp lực xung quanh tan biến.
Trong cơn tuyệt vọng, Đường Nhã ngơ ngác mở mắt.Hắc Ám Lam Ngân Đột Thứ Trận, hồn kỹ thứ tư của nàng, đã biến mất.Trên lãnh địa Đường Môn xưa kia, giờ chỉ còn lại những xác chết khô.Gần như toàn bộ đệ tử Thiết Huyết Tông đều bị nàng giết sạch, bị Hắc Ám Lam Ngân Thảo hút khô tinh huyết.
Trận chiến này đã giúp hồn lực của Đường Nhã tăng vọt lên cấp 44 nhờ tinh hoa năng lượng hút được.
Đôi nắm đấm sắt thép của Thiết Lực rũ xuống vô lực, thân thể vạm vỡ của hắn bị một lão giả áo đen xách lên.Lão nhìn Đường Nhã với ánh mắt lạnh lùng, phất tay một cái, Thiết Lực bay đến trước mặt nàng.
“Hắn là của ngươi, tùy ý xử lý.”
Giọng lão bình thản, thậm chí có chút hiền từ.Hồn Đế Thiết Tí Hùng, đang trong trạng thái dùng hồn kỹ thứ sáu, vậy mà không có một chút cơ hội phản kháng.Lão giả kia, rõ ràng còn chưa dùng đến vũ hồn.
Đường Nhã lúc này đã mất hết lý trí, nàng không buồn tò mò về thân phận của lão giả, trong mắt nàng chỉ có Thiết Lực nằm bẹp dưới đất.
Nàng chỉ tay vào Thiết Lực: “Thiết Lực, ngươi có từng nghĩ đến ngày hôm nay không? Ngày ngươi giết cha mẹ ta, cướp đoạt cơ nghiệp Đường Môn.Hôm nay, ta sẽ tế sống ngươi để báo thù!”
Vừa dứt lời, Đường Nhã bắn ra mấy chục tia sáng vàng kim, chúng chui vào cơ thể Thiết Lực, khiến hắn co giật, vặn vẹo, thân thể không thể cử động, chỉ có thể run rẩy.
Đường Nhã ngẩng đầu nhìn lão giả: “Ông phong bế giọng nói của hắn?”
Lão giả mỉm cười: “Ngươi muốn nghe sao?”
Đường Nhã nghiến răng nghiến lợi: “Ta muốn nghe!”
“Được.”
Lão giả ấn tay lên người Thiết Lực, một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên, chấn động đến mức lão giả cũng giật mình.Chắc chắn nửa thành Thiên Đấu đều nghe thấy.
Cả người Thiết Lực bắt đầu biến dạng, những khối thịt to như nắm tay sưng lên khắp cơ thể hắn.Chỉ trong chốc lát, hắn đã biến thành một con quái vật gớm ghiếc.
Đúng vậy, Đường Nhã vừa sử dụng Long Tu Châm, một loại ám khí nhỏ như sợi tóc, màu vàng lấp lánh.Trong các loại ám khí của Đường Môn, Long Tu Châm không phải là bá đạo nhất, nhưng chắc chắn là thứ khiến người ta đau đớn nhất.
Hình dáng ban đầu nhỏ như sợi tơ, có thể co rút thành viên bi.Khi phóng ra ở dạng châm dài, nó sẽ chui vào cơ thể rồi từ từ co lại thành viên bi.Những khối thịt sưng lên chính là do nó gây ra.
Ngày trước, Từ Tam Thạch chỉ trúng một cây đã đau không chịu nổi, vậy mà trên người Thiết Lực lúc này có đến hơn mười cây Long Tu Châm.Từng cơn đau khi cơ bắp và kinh mạch bị cuộn tròn lại là khủng khiếp đến nhường nào.Thiết Lực, một Hồn Đế, lúc này chỉ có thể gào thét, hỏi sao tiếng kêu không lớn cho được?
Lão giả nhíu mày: “Cô bé, ngươi nên ra tay nhanh một chút.Người của hoàng thất đế quốc Thiên Đấu sắp đến rồi.”
Đường Nhã gật đầu, hóa thành Thiên Thủ Tu La, hàng loạt ám khí Đường Môn phóng ra, nhắm vào tứ chi, tránh những chỗ yếu hại, sau đó mới đến thân mình hắn.
“Cha, mẹ, Tiểu Nhã đã báo thù cho hai người rồi!”
Đường Nhã ngẩng mặt lên trời hét lớn, Gia Cát Thần Nỏ vung lên, bắn thẳng vào đầu Thiết Lực, chấm dứt tiếng gào thét đau đớn.
Đúng lúc này, từng luồng áp lực hỗn hợp với tiếng xé gió liên tục truyền đến.Lão giả áo đen nhíu mày, lách người đến trước mặt Đường Nhã.
“Chúng ta phải đi thôi.”
“Không, ta không đi.Đây là lãnh địa của Đường Môn, tại sao ta phải đi? Ta chỉ giết kẻ đã hủy diệt Đường Môn, nơi này là nhà của ta!”
Lão giả nhíu mày, giơ tay đánh xuống.Đường Nhã dùng Hắc Ám Lam Ngân Thảo đỡ lấy, nhưng vừa chạm vào, cả người nàng tê dại rồi ngất xỉu.Lão giả áo đen đỡ lấy nàng, một màn sương mù màu đen xuất hiện, ôm trọn lấy hai người rồi biến mất.
…
Sau một ngày nghỉ ngơi và hồi phục, Hoắc Vũ Hạo đã trở lại trạng thái sinh long hoạt hổ, nhờ có Sinh Linh Kim mà khả năng khôi phục của hắn mạnh hơn hồn sư đồng cấp rất nhiều.Ngay cả Tiêu Tiêu, chịu đau đớn ít hơn hắn, mà lúc này vẫn còn cảm thấy có chút mệt mỏi.
“Tiêu Tiêu, cậu thế nào rồi?” Hoắc Vũ Hạo hỏi Tiêu Tiêu vừa tỉnh dậy.
Tiêu Tiêu trả lời: “Tạm ổn.Thịt của con Ám Kim Khủng Trảo Hùng ấy cũng không tệ, trừ cánh tay còn hơi đau, hồn lực và thể lực đã hoàn toàn khôi phục.”
Ánh mặt trời đang dần lên cao, sau khi Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông tu luyện Tử Cực Ma Đồng xong thì Huyền lão cũng đã biến mất không thấy tăm hơi.
Vương Đông nói: “Hôm nay chúng ta lại tiếp tục vào rừng nhé?”
Tiêu Tiêu ngồi bật dậy, nhìn về phía Tinh Đấu Đại Sâm Lâm ở xa xa: “Không thành vấn đề.Hiện giờ mình đã tiến đến cấp Hồn Tôn.Lớp trưởng, mình tiến giai trước cậu đấy nhé!”
Nơi bọn họ nghỉ ngơi cách Tinh Đấu Đại Sâm Lâm chừng năm mươi dặm, bình thường nơi đây rất ít hồn thú xuất hiện, nên sau khi Huyền lão đưa bọn họ đến đây thì liền biến mất.
Hoắc Vũ Hạo nói: “Tiêu Tiêu, cậu mau cho bọn mình xem hồn kỹ ngàn năm kia là gì đi.Để lát nữa đi vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm chúng ta còn tính toán phối hợp.”
Dù mới chỉ tìm kiếm hồn thú trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm một ngày, nhưng bọn họ đã gặp không ít nguy hiểm.Nguy hiểm nhất không phải con Ám Kim Khủng Trảo Hùng ngàn năm, mà là con Hổ Ma Miêu vạn năm với tốc độ kinh khủng.Nếu không nhờ thực lực tăng mạnh, cộng thêm có Huyền lão ở bên cạnh bảo vệ, thì lành ít dữ nhiều.
Sau tình huống ấy, cảm giác hưng phấn như đi du ngoạn ban đầu đã tan biến, cả nhóm chỉ còn lại sự cảnh giác cao độ.
Tiêu Tiêu thoải mái đáp: “Được, vậy thì hai cậu xem đây.”
Một vầng sáng đen lóe lên, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh lặng lẽ xuất hiện trước mặt họ, hai vàng, một tím, ba hồn hoàn bay lên từ dưới chân nàng.
Chỉ thêm một hồn hoàn mà cảm giác đã khác biệt.Hồn hoàn ngàn năm màu tím cao quý rõ ràng đẹp hơn nhiều so với hồn hoàn trăm năm màu vàng.
Tiêu Tiêu khẽ quát một tiếng, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh bay lên.”Các cậu nhìn kỹ nha!” Vừa nói xong, hồn hoàn màu tím trên người nàng sáng lên.
“Oong…”
Âm thanh kỳ dị vang lên từ Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh, như thể nó đang rung động kịch liệt.Sau đó, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh bắt đầu bành trướng.
Đại đỉnh vốn có đường kính một mét, chớp mắt tăng lên hơn ba mét.Không những vậy, màu của Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh còn hóa thành màu vàng sẫm như bộ lông của con Ám Kim Khủng Trảo Hùng.Vầng sáng màu vàng khẽ di chuyển, không biết mạnh hơn trước đây bao nhiêu lần.
“Lớp trưởng, cẩn thận!” Tiêu Tiêu khẽ quát, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh khổng lồ bay thẳng về phía Hoắc Vũ Hạo.
Khi còn cách mười mấy mét, Hoắc Vũ Hạo đã cảm nhận được một cơn gió mạnh đập vào mặt, cái thứ này chắc phải nặng ít nhất ngàn cân.Nhưng hắn không lùi lại, hai tay giơ lên cao, Băng Đế Ngao chụp lấy Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh màu vàng sẫm.
“Keng!”
Một tiếng va chạm giòn tan vang lên, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh rơi xuống, Hoắc Vũ Hạo bị đánh bật ra sau.Ngay cả hàn khí do Băng Đế Ngao cũng bị vầng sáng vàng ấy đánh lui.Ba chân của Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh chạm đất, hiện ra khí thế uy nghiêm.
“Thật cứng rắn!” Hoắc Vũ Hạo khen ngợi, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh vừa rồi có thể đánh bay hàn khí của Băng Đế Ngao, chứng tỏ uy lực của nó không nhỏ chút nào.
Sau khi Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh rơi xuống đất, vầng sáng vàng sẫm vẫn lặng lẽ chuyển động, ôm trọn lấy nó.
Tiêu Tiêu đắc ý khoe: “Hồn kỹ của hồn hoàn thứ ba gọi là Đỉnh Chi Uy.Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh của mình đã biến thân thành Ám Kim Khủng Trảo Hùng, lực phòng ngự tăng mạnh, ít nhất gấp ba lần trước.Hơn nữa, khi thi triển Đỉnh Chi Uy còn tăng phúc gấp đôi cho hai hồn kỹ còn lại.Giống như thú hồn sư tăng phúc cho cơ thể.Có nó, sức mạnh của Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh đã tăng lên toàn diện, muốn đánh nát nó không còn dễ nữa.Nhìn nè, Đỉnh Chi Chấn!”
Tiêu Tiêu vừa dứt lời liền quát lớn, từng tiếng nổ lớn như sấm chớp liên tục vang lên, một vầng sáng vàng sẫm trong bán kính hơn ba mét của Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh bùng nổ ra bên ngoài, khiến mặt đất sụp xuống, khu vực quanh Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh hạ xuống chừng một mét, chấn động mạnh đến mức không khí có chút vặn vẹo.
Dù không ở trong phạm vi ảnh hưởng của kỹ năng, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vẫn cảm nhận được chấn động từ mặt đất.Đúng như Tiêu Tiêu nói, hồn kỹ Đỉnh Chi Uy đã giúp Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh hoàn toàn thay đổi về chất.
