Chương 3363 Tương tàn

🎧 Đang phát: Chương 3363

Dận Vũ cười nhạt, giọng điệu vừa trào phúng vừa thương hại:
– Hài nhi đáng thương của ta, mắt ngươi không cam lòng sao? Chậc chậc, làm phụ vương đau lòng quá.
Tù nghiến răng:
– Đau ư? Vậy thì…đau đến tận cùng đi!
Con ngươi Tù co rút lại, tim đập thình thịch, không gian xung quanh rung chuyển theo từng nhịp đập.Tiếng tim đập vang vọng, sự sống yếu ớt trào dâng.
Dận Vũ kinh ngạc:
– Cái gì?!
Hắn trợn tròn mắt, kinh hãi:
– Trái tim của ngươi…
Hơi thở của Tù trở nên dồn dập, vẻ không cam lòng trong mắt biến thành giễu cợt và quyết tuyệt.Gã cười gằn:
– Có lẽ đây là vận mệnh, vận mệnh chọn ngươi phải chết dưới tay ta! Trái tim của thân xác này…nằm ở bên phải!
Nói xong, tay trái Tù nắm chặt cánh tay Dận Vũ, xuyên thẳng vào lồng ngực mình, năm ngón tay bấu chặt như sợ hắn thoát ra.Tù ưỡn người tới trước, năm ngón tay phải khép hờ, ngũ hành chân cương xoay tròn.
– Ngũ long phá thiên!
Dốc hết sức, năm con rồng lượn lờ trên lòng bàn tay Tù, gã tung một đấm muốn nghiền nát trái tim Dận Vũ.Trong đôi mắt sắc lạnh đầy thù hận ánh lên tia sáng hưng phấn, Tù nhếch mép cười, dường như đã hoàn thành tâm nguyện!
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, năm hình rồng đông cứng lại, cánh tay Tù khựng giữa chừng.
– Cái gì?!
Tinh thần Tù chấn động, một lực lượng trói buộc cực kỳ mạnh mẽ như quy tắc thiên đạo áp chế toàn thân gã, lực lượng không ngừng tan biến.
Bùm!
Một đấm đánh vào ngực Dận Vũ nhưng không còn nhiều sức mạnh, một chút ánh sáng ngũ sắc bị vảy rồng chặn lại, vỡ tan ngay đầu nắm đấm.
Lý Vân Tiêu cũng giật mình, nhưng bình tĩnh hơn nhiều.Hắn ngước lên nhìn, trên đầu hai người ngưng tụ hai cực âm dương ngư, phong ấn không gian trăm trượng.Trong phong ấn, một thân hình vạm vỡ, đầu mọc sừng, khoanh tay trước ngực, đeo kiếm đứng đó.
– Ha ha ha! Vận mệnh lựa chọn sao? Thật là một số phận đáng buồn.
Vẻ hoảng loạn trên mặt Dận Vũ biến mất, thay vào đó là sự ngạo nghễ châm chọc, tàn nhẫn khinh thường:
– Phong Yếu Ly, giết hắn!
Thân hình đeo kiếm dưới phong ấn quang minh Phong Yếu Ly nhướng mày:
– Như ngươi mong muốn!
Một tay Phong Yếu Ly bấm kiếm quyết, Lãnh Kiếm Băng Sương bay lên, chém thẳng xuống.
Xoẹt!
Ánh sáng lạnh lướt qua, thân thể Tù phát ra tiếng va chạm kim loại, lồng ngực bên phải bắn ra một cột máu.Máu tươi như mũi tên bắn vào người Dận Vũ, nhuộm đỏ cả người hắn.
Phong Yếu Ly khinh miệt:
– Ngực phải, ngực trái đều bị đánh nát, chắc ngươi sẽ không nói trái tim của ngươi nằm trong bụng chứ?
Biến cố này khiến đám người Vân Sinh lão tổ kinh hoàng, ngơ ngác đứng phía xa, không biết phải làm gì.Các chân linh thì như muốn nứt cả hốc mắt, miệng phát ra những âm thanh kỳ dị, điên cuồng xông lên.
Dận Vũ dùng sức giật cánh tay Tù ra, cả hai đều bị Phong Thiên Ấn hạn chế sức mạnh.Hắn ngửa đầu hét lớn:
– Mau ra tay, thân xác này của hắn là Hư Quang cảnh, không dễ chết như vậy đâu!
– A?
Mắt Phong Yếu Ly lóe lên tia sáng lạnh, một tay bắt ấn, lại vung kiếm.Bóng người trên Phong Thiên Ấn chợt lóe, một con rắn nhỏ màu bạc bắn xuống.Thân rắn tỏa ánh sáng chói mắt.
Kiếm quang của Phong Yếu Ly chém vào người rắn bạc.
– Ai đó? – Phong Yếu Ly quát lớn.
Con rắn bị đẩy ra, ngọ nguậy mấy cái trên không, hóa ra là một cây roi màu bạc.Đầu bên kia nằm trong tay một nữ nhân mặt lạnh băng, là Giao Nữ đã bỏ trốn trước đó.Nàng mặc chiến y lấp lánh, như hòa làm một với cây roi dài.Phát hiện Phong Thiên Ấn kỳ lạ, Giao Nữ không dám đáp xuống, chỉ đứng bên ngoài tấn công từ xa.Nàng vung roi, vô số vệt bạc hiện ra như thiên nữ tán hoa.
Phong Yếu Ly biến sắc, dưới Phong Thiên Ấn, dù vẫn có thể thi triển chiêu thức nhưng chỉ còn lại mười, hai mươi phần trăm sức mạnh.Đám chân linh bắt đầu lao vào Phong Thiên Ấn, không ngừng lay động quy tắc của nó.
– Thu! – Phong Yếu Ly khẽ quát.
Phong Thiên Ấn tan đi, lực lượng trong người Phong Yếu Ly bỗng chốc trở lại đỉnh cao.Một tay hắn bắt ấn, vỗ vào những vệt bạc.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Vô số ánh sáng bạc nổ tung, cây roi trong tay Giao Nữ đứt thành trăm mảnh.Nàng hứng chịu trùng kích, bị sóng khí đánh bay xa trăm trượng.
Phong Thiên Ấn mở ra, Dận Vũ lập tức lấy lại lực lượng, không chút nương tay đấm vào trán Tù, muốn lấy mạng gã.
Bùm!
Quyền kình nổ tung, nhưng bị một lực lượng chặn lại, đập vào tầng tầng vách ánh sáng.Hai bên Tù, huynh đệ Quỷ Mã tộc cùng bày ra kết giới phòng ngự, ngăn lại cú đấm của Dận Vũ.
– Hai tên rác rưởi cũng dám chống đối ta? – Dận Vũ giận dữ quát.
Long uy hùng hổ phát ra từ người Dận Vũ, gã là chủ vạn linh, đã từng đứng trên tất cả.Uy thế khiến huynh đệ Quỷ Mã tộc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lòng sinh ra sợ hãi.
Người lùn của Quỷ Mã tộc gượng cười:
– Chân Long đại nhân xem chúng ta là rác, Tù đại nhân thì coi chúng ta là thuộc hạ.Sĩ chết vì tri kỷ, nữ trang điểm vì người mình thích.
Một luồng sáng lạnh lóe lên sau lưng mọi người, Lãnh Đồng hiện thân, ôm Tù rút đi.
– Nếu vậy thì hai tên rác rưởi các ngươi nên chết đi! – Dận Vũ lạnh lùng nói.
Năm ngón tay Dận Vũ chộp tới, nắm đấm bừng lên vô lượng quang.
Huynh đệ Quỷ Mã tộc kinh hãi, vội xoay người bỏ chạy.Long vực mở ra từ người Dận Vũ, bao phủ hai người, vô lượng quang nuốt chửng họ.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Nơi ánh sáng đi qua đều là quyền uy dữ dội.Huynh đệ Quỷ Mã tộc hộc máu, bay ra ngoài.Trong trận chiến với nhóm Thiên Vũ Minh, họ đã tiêu hao nhiều, bị thương nhẹ.Giờ phút này, họ không thể chịu nổi một kích giận dữ của Dận Vũ, ngã xuống đất, trượt dài mấy trăm thước, để lại hai vệt máu đỏ thắm chói mắt.
Phong Yếu Ly trên cao đánh lui Giao Nữ, sắc mặt dữ tợn, cầm Lãnh Kiếm Băng Sương bắn ra vô vàn ánh sáng lạnh, chém về phía đám vũ sĩ chân linh.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Những vũ sĩ chết một mớ trong cuộc chiến trước đó, số còn lại đều bị thương, không địch lại Phong Yếu Ly, chỉ vài chiêu đã bị giết gần hết.Tay chân từ trên trời rơi xuống, máu rơi như mưa.Trước Hải Hoàng Điện là một cảnh tượng gió tanh mưa máu, thê thảm vô cùng.
Đám người Thiên Vũ Minh và Hải Hoàng Điện bình tĩnh nhìn cảnh phụ tử tương tàn, không rõ nên vui hay buồn, ai nấy đều mang vẻ mặt phức tạp.
Dận Vũ lạnh băng nhấc chân đi về phía Lãnh Đồng.Vẻ mặt Lãnh Đồng hoảng loạn, con ngươi dựng đứng tràn đầy sợ hãi.Huynh đệ Quỷ Mã tộc trúng đòn, vùng vẫy dưới đất, tuy chưa chết nhưng hoàn toàn mất sức chiến đấu, chỉ có thể nằm chờ chết.Phe mình chỉ còn lại Giao Nữ và Vân Sinh lão tổ, đại thế đã mất!
Lãnh Đồng trắng bệch, cảm nhận được uy áp từ người Dận Vũ, từ đáy lòng sinh ra sợ hãi.Nhìn quanh Vân Sinh lão tổ và Giao Nữ, gã hét lớn:
– Làm sao bây giờ?

☀️ 🌙