Đang phát: Chương 3361
Sưu!
Ngay khi đám người kia lao đến trước mặt Hạ Thiên, hắn đột ngột quay đầu, chạy thẳng về phía phòng giam của họ.
“Ách!” Những kẻ dẫn đầu sững sờ.Không ai ngờ Hạ Thiên vừa nãy còn hùng hổ lại đột ngột bỏ chạy.
Miệng Rộng cũng ngớ người, vừa nãy hắn còn định xông lên giúp đỡ.
“Sao không đánh nữa?” Miệng Rộng hỏi.Rõ ràng hắn cũng là một kẻ hiếu chiến.
“Đến khi nào có con muỗi đậu vào chỗ hiểm của ngươi thì ngươi sẽ hiểu không phải chuyện gì cũng giải quyết được bằng bạo lực.” Hạ Thiên cười nhạt.
“Ách!” Miệng Rộng cạn lời.
Hạ Thiên quay đầu lại, nhìn đám bảy tám chục người bên ngoài cửa.Lúc này cửa phòng giam đã đóng, không có thẻ của bốn người họ thì không ai xông vào được.
“Đến đây, đánh ta đi? Không phải muốn đánh ta sao? Ai vừa nãy còn ra vẻ ta đây? Mau vào đây.” Hạ Thiên đứng đó khiêu khích.
Ngay từ đầu Hạ Thiên đã không định đánh nhau với đám người này.Thứ nhất, đánh nhau ở đây dù thắng cũng chẳng có lợi lộc gì, phí công vô ích.Thứ hai, tinh thần của đối phương đang rất cao, đánh nhau lúc này rõ ràng bất lợi cho hắn.
“Thẻ nô, có bản lĩnh thì ra đây!” Đám người bên ngoài gào thét.
“Có bản lĩnh thì vào đây.” Hạ Thiên đáp trả.
“Thẻ nô, không phải vừa nãy còn kêu gào ghê lắm sao? Còn nói ai lên trước thì đánh người đó.”
“Đúng vậy, ta nói thế đấy, các ngươi lên đi, ai lên ta đánh người đó.Đáng tiếc nhìn bộ dạng các ngươi quá sợ hãi, chẳng ai dám lên cả.” Hạ Thiên lộ vẻ khinh bỉ.
Đám người bên ngoài chửi rủa.
Hạ Thiên kê ghế ngồi bên trong chửi lại.
Một mình Hạ Thiên đấu võ mồm với bảy tám chục người kia mà không hề lép vế.Thậm chí bọn họ chửi qua chửi lại thường xuyên im bặt, chỉ còn nghe tiếng Hạ Thiên ngồi chửi không ngớt.
Ba người bạn tù của Hạ Thiên đều kinh ngạc.Từ lúc Hạ Thiên ngồi xuống đến giờ đã hơn nửa canh giờ, hắn chửi không câu nào lặp lại, khiến mấy người đứng ngoài cửa tức đến sùi bọt mép.
Phải nói rằng đám quý tộc này tính khí rất nóng nảy.Bị Hạ Thiên chửi cho hận không thể ăn tươi nuốt sống, nhưng hắn ở ngay trước mặt mà không làm gì được, thật là tức chết đi được.
Cứ như vậy, sau một giờ bị Hạ Thiên chửi, cuối cùng bọn họ cũng không chịu nổi.
“Đi đâu đấy, một lũ phế vật, mới thế đã muốn đi rồi à? Các ngươi cũng chẳng ra gì, ta đứng trước mặt để các ngươi đánh mà cũng không làm được gì.” Hạ Thiên gào lớn.
Nghe Hạ Thiên nói, bọn họ hận không thể phá tan cái phòng giam của Hạ Thiên.
“Còn đi! Thật là quá yếu đuối, đám phế vật, loại người như các ngươi còn đòi làm chủ cho ai, đúng là thùng rỗng kêu to.” Hạ Thiên chửi cho đến khi bóng dáng bọn họ khuất hẳn.
Thấy không còn ai, Hạ Thiên quay đầu lại.
“Ách!” Hạ Thiên thấy ba người bạn tù đứng sau lưng nhìn mình với ánh mắt kính phục.
“Quá trâu bò, khẩu chiến quần hùng!” Miệng Rộng giơ ngón tay cái, hắn thực sự khâm phục Hạ Thiên.Hạ Thiên chỉ dùng miệng đã khiến bảy tám chục người câm họng, còn đuổi được bọn họ đi.
“Đánh nhau để làm gì? Vì một hơi, vì sĩ diện, vì làm đối phương ấm ức.Chuyện này đơn giản thôi mà, ta ngồi đây chửi bọn họ, đạt được tất cả những mục đích đó, mà bọn họ chỉ thêm tức giận, ta cũng không bị tổn hại gì, chẳng phải rất tốt sao?” Hạ Thiên cười nói.
Nghe Hạ Thiên nói, bọn họ càng thêm kính nể hắn.Đây là lần đầu tiên họ thấy đánh nhau kiểu này.Bình thường họ đánh nhau chỉ biết xông lên đấm đá.
“Thẻ nô, cái miệng của ngươi thật là thần kỳ, vừa nãy ta thấy có người bị ngươi chửi cho ngất xỉu, có người tức hộc máu, có người còn đập đầu vào tường, quá lợi hại.” Xấu Heo cũng kính nể nhìn Hạ Thiên.Lúc đầu Miệng Rộng muốn xông lên giúp đỡ, hắn giữ Xấu Heo lại vì thấy Hạ Thiên có vẻ không sợ hãi.Nếu thật đánh nhau thì họ cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
“Ha ha, chỉ là chút tài mọn.” Hạ Thiên cười lớn.
“Cách này đúng là hay, nhưng nếu gặp lại bọn họ ở bên ngoài thì sao?” Miệng Rộng hỏi.
“Thì đánh thôi, còn sao nữa.” Hạ Thiên cười nhạt.
“Nhưng bọn họ cũng không yếu đâu, ngươi đánh lại nhiều người như vậy sao?” Miệng Rộng hỏi lại.
“Không biết, nhưng không thử thì sao biết mình có làm được hay không.” Hạ Thiên cũng không biết mình có đánh thắng được nhiều người như vậy không, nhưng hắn tin rằng nếu thật sự liều mạng thì hắn không sợ ai cả.
“Xem ra ngươi cũng rất giỏi đánh nhau, hay là đấu thử với ta một trận?” Miệng Rộng mong đợi nhìn Hạ Thiên.Hắn là người Yêu tộc, bản tính hiếu chiến.
“Không đánh!” Hạ Thiên nói.
“Vì sao?” Miệng Rộng hỏi.
“Ta ra tay hoặc là giết người, hoặc là làm người bị thương, ta với ngươi không thù oán, sao phải đánh nhau với ngươi.” Sở trường lớn nhất của Hạ Thiên không phải là so tài với người khác mà là giết người.Nếu bảo hắn so tài thì hắn sẽ bị gò bó, không thể phát huy hết thực lực.
“Ách! Thôi được!” Miệng Rộng bất đắc dĩ lắc đầu.
“Đúng rồi, không phải các ngươi nói có chỗ tỷ võ sao? Chúng ta đi xem thử đi.” Hạ Thiên không muốn ở đây chờ đợi một cách nhàm chán.
“Bây giờ chưa đến giờ luận võ, hiện tại là thời gian nghỉ ngơi.” Miệng Rộng giải thích.
“Vậy ta đói bụng, các ngươi có muốn đi ăn cơm không?” Hạ Thiên nói.
“Đi thôi, ăn cơm xong cũng gần đến giờ tỷ võ rồi.” Xấu Heo nói.
Sau đó mấy người đi nhà ăn.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.Vừa đến nhà ăn, họ đã thấy đám người vừa bị Hạ Thiên chửi cho một trận.Đặc biệt là Hạ Thiên lại thấy mấy người hôm qua hắn đánh vì câu “Ngươi nhìn cái gì”.
Lập tức ánh mắt của bọn họ đổ dồn vào Hạ Thiên.
“Làm sao bây giờ?” Miệng Rộng hỏi.
“Không có cách nào.” Hạ Thiên bước lên hai bước, cười nói rồi đi thẳng đến trước mặt năm người kia hỏi: “Ngươi nhìn cái gì?”
Vẫn là câu hỏi quen thuộc.
Năm người kia trừng mắt nhìn Hạ Thiên rồi quay người bỏ đi.Bọn họ biết mình không phải đối thủ của Hạ Thiên, dù muốn trả thù nhưng họ cho rằng bây giờ chưa phải lúc.
“Ta nói, sao ngươi nói một câu mà bọn họ đi luôn vậy?” Miệng Rộng kinh ngạc nhìn Hạ Thiên.
“Ít được mấy người thì bớt đi chút phiền phức, tiếp theo là đối phó với đám kia.” Ánh mắt Hạ Thiên hướng về đám bảy tám chục người.
Ánh mắt của đám bảy tám chục người cũng hướng về phía Hạ Thiên.
“Vừa nãy không phải các ngươi bảo ta ra đây sao? Bây giờ ta ra rồi đây.”
