Đang phát: Chương 3357
Đa phần siêu hải tộc ở Tứ Hải đều là những chân linh từ thời thượng cổ.Nhờ huyết mạch được truyền thừa và việc ẩn cư sâu dưới đáy biển, sức mạnh của họ được bảo tồn gần như nguyên vẹn, giúp chống lại sự biến dị do thời gian gây ra cho các thế hệ sau.
Có những yêu quái biến thành hình thú, dùng tứ chi để chạy nhảy trên mặt đất.
Có những sinh vật mọc nhiều cánh trên lưng, vỗ cánh tạo ra các nguyên tố phong, hỏa, lôi, điện.
Lại có những kẻ mang trên mình lớp vảy và những chiếc sừng sắc nhọn, khí thế ngút trời, chấn động cả không gian.
Đám chân linh gầm thét xông tới, sát khí cuồn cuộn như muốn lật tung cả biển trời.Ai nấy đều cảm thấy một áp lực khủng khiếp.
Bàn Nghị bước lên phía trước, hai tay chộp lấy hai con quái vật đầu rồng mình rắn.
“Giao hai con súc sinh này cho ta!” – Bàn Nghị quát lớn.
Hai cánh tay của Bàn Nghị bỗng phát sáng, cứng cáp như sắt thép, chặn đứng cú va chạm của hai con cự thú.Năm ngón tay hắn siết chặt lấy sừng rồng.
Thân thể Bàn Nghị khẽ rung lên, không gian xung quanh xuất hiện những vết nứt mờ ảo.
“Bàn Long Thủ!” – Bàn Nghị hét lớn, đôi mắt trợn trừng.
Hai ấn phù màu vàng khổng lồ bắn ra từ lòng bàn tay Bàn Nghị, gây ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.Hai con quái vật ngửa đầu kêu thảm thiết, lớp da trên người nổ tung khi bị ấn phù quét qua, máu bắn ra như mưa.
“Cẩn thận!” – Lý Vân Tiêu trầm giọng nói – “Bọn chúng đều là chân linh thượng cổ, thậm chí có vài kẻ còn là chân linh thực sự.”
Liêu Tinh Uyên cười khổ: “Cứ như đang nằm mơ ấy, ai ngờ lại có thể nhìn thấy chân linh, mà lại còn nhiều đến thế.”
“Ngày nào mà chẳng như mơ, như vậy mới tốt chứ.” – Cố Thanh Thanh cười khúc khích.
Phi Nghê liếc nhìn Vân Sinh lão tổ, lạnh lùng nói: “Nô tài, còn không mau lăn ra đây chịu chết!”
Vân Sinh lão tổ run rẩy, trong lòng đầy sợ hãi.
Hắn khựng lại một chút, rồi nói với hai huynh đệ Quỷ Mã tộc bên cạnh: “Con đàn bà mang huyết mạch Thiên Phượng kia giao cho các ngươi đối phó.”
“Vậy thì bọn ta không khách sáo đâu, ngươi đừng hòng có phần.” – Hai gã Quỷ Mã tộc thấp bé cười gian xảo, liếm môi.
“Hừ!” – Vân Sinh lão tổ khẽ hừ một tiếng, nhưng trong lòng lại nóng như lửa đốt – “Đương nhiên rồi!”
Vân Sinh lão tổ thầm cười nhạt, hắn vẫn nhớ lời Tù, nhất định phải chiếm được ả đàn bà mang huyết mạch Thiên Phượng kia, sao có thể để bọn chúng có cơ hội?
“Thiên Phượng chân huyết, bản tọa cũng muốn một chút!”
Một luồng sáng lạnh lẽo vụt qua, Lãnh Đồng nhanh chóng lao về phía Phi Nghê.
“Ngươi nên tự nhìn lại bản thân xem có bao nhiêu bản lĩnh đi đã!”
Hai huynh đệ Quỷ Mã tộc biến sắc, vội vàng đuổi theo Lãnh Đồng.
“Hóa Tu, ngươi bảo vệ Tiên nhi rút lui!” – Ba Long nghiêm giọng quát.
“Tuân lệnh!” – Hóa Tu vội vàng đỡ Thủy Tiên lùi về phía sau.
Thủy Tiên vùng vẫy, giận dữ mắng: “Tên phế vật kia, dám cãi lời ta!?”
Hóa Tu biến sắc, lạnh lùng đáp: “Sư tôn có lệnh, ta không dám trái lời! Sư muội, xin thứ lỗi!”
Hai tay Hóa Tu kết ấn, tạo ra một kết giới hình tròn, nhốt Thủy Tiên vào bên trong, tránh cho nàng ta gây thêm rắc rối trong chiến trường.
Hai con long thú kéo xe bị Bàn Nghị giết chết, vô số võ giả lao vào, nhấn chìm tất cả vào chiến trường hỗn loạn.
Kiếm khí trong tay Lý Vân Tiêu hóa thành một đạo cầu vồng, xông thẳng vào đám đông.
Đột nhiên, một luồng sáng sắc bén từ trên trời giáng xuống, đánh mạnh vào thanh kiếm của Lý Vân Tiêu, tạo ra những vòng sáng lan tỏa, cắt nát cả không gian.
“Ha ha ha!”
Giao Nữ xuất hiện trước mặt Lý Vân Tiêu, lè lưỡi liếm đôi môi đỏ mọng, cười quyến rũ: “Ta rất muốn nếm thử xem máu của kẻ dám mắng Tù đại nhân có vị gì.”
Đồng tử của Lý Vân Tiêu co rút lại, đầu óc choáng váng, nhưng chỉ trong chớp mắt, tinh thần lực cường đại trong thức hải đã quét sạch mọi thứ.
Lý Vân Tiêu hoa mắt, Giao Nữ đã tấn công tới.Ngón tay ngọc thon dài xé gió, điểm thẳng vào trán Lý Vân Tiêu.
“Phập!”
Trán Lý Vân Tiêu bị ngón tay Giao Nữ đâm thủng một lỗ, máu phun ra tung tóe.
“A!!!”
Lý Vân Tiêu kêu thảm thiết, khuôn mặt dính đầy máu, kinh hoàng tột độ, lùi lại phía sau, nước mắt giàn giụa lẫn với máu, vô cùng thê thảm.
“Ha ha ha!”
Giao Nữ cười lớn, lắc eo tiến lên, vừa nháy mắt vừa cười cợt: “Hóa ra chỉ có thế thôi sao? Mới một chiêu đã thua rồi.Hay là tại thấy ta quá đẹp nên quên cả phòng bị?”
Khuôn mặt kinh hãi của Lý Vân Tiêu lộ vẻ ngây ngô, chân thật, gật đầu nói: “Nàng…nàng rất đẹp, ta quên đề phòng.”
“Hi hi, thật sao?”
Giao Nữ tiến sát lại gần Lý Vân Tiêu, khuôn mặt gần như chạm vào nhau, lè lưỡi liếm lên mặt hắn, lau sạch máu và nước mắt trên gò má trái.
“Khó ăn quá.Vị máu thường đại diện cho mùi vị của một người đàn ông, nhưng trong máu của ngươi lại toàn là nước mắt sợ hãi, đúng là kẻ vô dụng.”
Nụ cười của Giao Nữ trở nên lạnh lẽo: “Ta không có hứng thú với phế vật!”
“Hu hu hu!”
Lý Vân Tiêu sợ hãi gào khóc, khuôn mặt vừa được liếm sạch lại trở nên lem luốc.
“Bùm!”
Lý Vân Tiêu quỳ xuống trước mặt Giao Nữ, liều mạng dập đầu cầu xin tha thứ: “Ta sai rồi, ta không nên mắng Tù đại nhân, nữ vương tha cho ta đi, xin tha cho cái mạng hèn mọn này!”
Lý Vân Tiêu dập đầu lia lịa, mỗi lần chạm đất lại vang lên một tiếng động lớn, máu văng tung tóe.
Giao Nữ khinh miệt châm chọc: “Đúng là phế vật, giết ngươi chỉ làm bẩn tay ta.Nhưng vừa rồi ngươi dám hỗn xược với Tù đại nhân, ta không thể tha cho ngươi được.Nếu ta giết ngươi, biết đâu Tù đại nhân sẽ thưởng cho ta, thậm chí còn đưa ta vào hậu cung.”
Gò má Giao Nữ ửng hồng vì hạnh phúc, chìm đắm trong những ảo tưởng ngọt ngào.
“Đừng, đừng giết ta, hu hu hu!”
Lý Vân Tiêu vẫn không ngừng dập đầu, rối rít xin tha, nước mắt nước mũi tèm lem.
Giao Nữ đang chìm đắm trong giấc mộng hạnh phúc thì bị tiếng khóc lóc của Lý Vân Tiêu làm cho tỉnh giấc, xấu hổ xen lẫn tức giận: “Đồ phế vật!”
Giao Nữ khạc nhổ một bãi nước bọt, nhấc chân đạp xuống.
“Rầm!”
Đầu Lý Vân Tiêu nát bấy, cái xác không đầu rơi thẳng xuống đất.
Từ trên bầu trời vang vọng tiếng Tù khen ngợi: “Giao Nữ, làm tốt lắm!”
Không gian rung động nhẹ, Tù áo trắng chậm rãi bước ra, nở nụ cười khen ngợi: “Quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi.Từ hôm nay, ngươi sẽ là phi tử của ta.”
“Đa tạ! Đa tạ Tù đại nhân!!”
Giao Nữ kích động đến run rẩy, hai tay khép lại quỳ xuống, mừng đến phát khóc: “Giao Nữ nhất định sẽ hết lòng hết dạ hầu hạ đại nhân thật tốt!”
“Ừm! Khuôn mặt của nàng cũng thuộc hàng thượng hạng, ta rất thích.”
Tù từ từ hạ xuống, tiến lại gần nâng Giao Nữ dậy: “Không biết vóc dáng của nàng thế nào, cởi ra cho ta xem.”
Một tay Tù xé toạc nửa bộ y phục của Giao Nữ, lộ ra làn da trắng như tuyết, bộ ngực nửa kín nửa hở.Tù cười khẽ, xoa bóp bộ ngực của Giao Nữ.
“A ư…” – Giao Nữ rên rỉ, mất hồn.
Mặt Giao Nữ ửng hồng, thở hổn hển, chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngoài, chỉ còn lại chiếc áo lót mỏng manh.
Đột nhiên, một tiếng quát lớn như một gáo nước lạnh dội từ trên đầu xuống, khiến Giao Nữ run lên bần bật.
“Giao Nữ, ngươi đang làm cái gì vậy!?”
Sắc mặt của Tù trở nên dữ tợn, tức giận.
Giao Nữ rùng mình, chợt nhận ra có điều không ổn, tỉnh táo lại ngay lập tức.Tù đã biến mất, xung quanh trở nên tĩnh lặng, vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía nàng.
