Đang phát: Chương 335
Tôn Thiên càng vung côn càng nhận ra con Bạch Viên này sức mạnh phi thường.Hắn dùng bao nhiêu chiêu thức xảo diệu đánh lên người nó cũng như đánh vào đá, chẳng những không gây thương tích mà còn khiến cổ tay hắn tê rần, vô cùng bực bội.
Bạch Viên vung tay đánh cả ngàn lần mà không hề mệt mỏi.Nó trúng cả trăm côn của Tôn Thiên mà chẳng hề hấn gì, ngược lại còn phấn khích gầm rú lớn hơn.Chợt, nó tăng tốc, thân hình khổng lồ lơ lửng giữa không trung nhanh nhẹn như thỏ, lao thẳng đến trước mặt Tôn Thiên.
Tôn Thiên kinh hãi, vung côn theo phản xạ, đánh trúng đầu Bạch Viên tóe lửa.Nhưng Bạch Viên vẫn không hề bị thương, còn hưng phấn nhảy cẫng lên.
Dường như cuộc chiến đã biến thành trò đùa.Bạch Viên cố tình để Tôn Thiên đánh mình, cứ tiến đến trước mặt Tôn Thiên để hắn vung côn.Hai tay nó không hề phòng bị, mặc cho côn của Tôn Thiên nện xuống.
Tôn Thiên càng đánh càng kinh ngạc, vung côn càng lúc càng nhanh.Tiếng kêu của Bạch Viên cũng càng lúc càng khoái trá, kéo dài thành một tràng dài.
Huống Thiên Minh cau mày, nhìn Hồng Quân khó hiểu: “Con Bạch Viên này hình như đang đùa giỡn, cứ lao đến để Tôn Thiên đánh một côn, là sao?”
Hồng Quân cũng ngạc nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh, ánh mắt suy tư, mỉm cười nói: “Bạch Viên này chắc không có ác ý đâu.Có lẽ sức mạnh của nó quá lớn khiến nó hơi điên cuồng.Hôm nay có Tôn Thiên chơi cùng, nó muốn trêu chọc một chút thôi!”
Huống Thiên Minh lắc đầu, thầm nghĩ: Yêu thú chưa khai hóa đúng là có suy nghĩ khác người.Chỉ có quái vật như Hồng Quân mới giải thích được.
Hồng Quân không biết Huống Thiên Minh đang thầm mắng mình, nhìn một hồi rồi đột nhiên hô lớn: “Tôn Thiên, Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn!”
Tôn Thiên đang bực bội nghe thấy tiếng Hồng Quân thì giật mình, trách mình có tuyệt thế côn pháp mà cứ như dã thú đánh nhau cận chiến, thật là phí phạm.
Tinh thần hắn chấn động, thân ảnh hóa thành một đạo lưu quang, bay lên không trung.Trường côn trong tay hóa thành một đạo kim sắc quang ảnh.Hắn hét lớn: “Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn!”
Ba mươi sáu bóng người đột nhiên xuất hiện giữa không trung, bao vây Bạch Viên.Bạch Viên không biết uy lực của Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn, thấy đối thủ đột nhiên biến thành ba mươi sáu người y hệt nhau thì đắc ý vỗ tay, phát ra tiếng tranh tranh, gầm rú lớn, dường như rất vui vẻ vì được thấy cảnh tượng kỳ lạ này.
Bỗng dưng, ba mươi sáu côn ảnh đánh xuống đầu nó.Bạch Viên vẫn vui vẻ giơ hai tay mặc cho côn ảnh đánh lên người.Nhưng chưa đầy một giây sau, nó đã cuống cuồng gào thét, hai tay ôm chặt trước ngực, cố gắng ngăn cản côn ảnh không ngừng đánh tới.
Tôn Thiên đã bị nó trêu tức giận, thấy nó muốn ngăn cản thì càng không cho nó thành công, lại hét lớn: “Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn!”
Một tràng âm thanh ba lạp truyền vào tai Hồng Quân, Huống Thiên Minh và Lãnh Diễm Phỉ.Ba người buồn cười nhìn con Bạch Viên co rúm giữa không trung, hai tay ôm chặt đầu chịu trận.Động tác của nó chỉ lo che đầu, vô cùng chật vật.Côn ảnh đánh lên mình nó không ngớt.Lúc đầu còn nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Bạch Viên, nhưng sau đó chỉ còn lại tiếng kêu thảm thiết như chó con.
Một lát sau, khi Tôn Thiên cảm thấy lực lượng trong cơ thể cạn kiệt, con Bạch Viên lục dực thượng giai kia đã bị hắn đánh cho thê thảm.
“Tôn Thiên, dừng tay đi.Bạch Viên không có ác ý, chỉ trêu chọc ngươi thôi.Ngươi đánh nó thành thế này cũng đủ rồi, đừng đánh nữa!” Thanh âm ôn nhu của Hồng Quân truyền vào đầu Tôn Thiên.Một luồng lực lượng ấm áp tràn ngập lập tức ngăn lại côn ảnh của Tôn Thiên, rồi hóa thành hai luồng, một luồng bao lấy Tôn Thiên, một luồng bao lấy Bạch Viên đang ôm đầu từ từ hạ xuống trước mặt ba người.
Sau khi xuống đất, Tôn Thiên thở dốc.Hắn cảm giác lực lượng trong đan điền và cánh sau lưng đều bị côn pháp hút cạn, chân tay bủn rủn.Hắn vội vàng khoanh chân đả tọa, hấp thu thiên địa nguyên khí nồng đậm từ bốn phía.
Bạch Viên cũng không còn sức ngẩng đầu, nhìn Hồng Quân và Huống Thiên Minh với vẻ mặt đáng thương.
“Khúc khích!” Một tiếng cười thanh thúy từ bên cạnh Huống Thiên Minh truyền đến, là Lãnh Diễm Phỉ vẫn đang đắm chìm trong ngọt ngào.Nàng cười, Hồng Quân và Huống Thiên Minh cũng không nhịn được cười theo.
Trong hai mắt Bạch Viên lộ ra hai vết tím bầm, hiển nhiên là bị Tôn Thiên vừa bị nó trêu tức giận dùng tay đấm.
Bạch Viên lúc này trông giống như con người, khóe miệng sưng vêu, hai dòng máu chảy ra, cùng với ánh mắt đáng thương khiến người ta không nhịn được bật cười.
Huống Thiên Minh ôm bụng cười, mặt đỏ bừng.Bên tai truyền đến tiếng cười như chuông bạc vui vẻ.Hắn cười một trận rồi ngã lăn ra hơn mười dặm, biến mất dạng.
Từ xa vọng lại tiếng cười điên cuồng, chim chóc giật mình bay tán loạn.
Mọi người cười một trận rồi Hồng Quân ngừng cười, nhìn Bạch Viên thảm hề hề nhìn mình với ánh mắt cầu xin tha thứ, buồn cười nói: “Ngươi súc sinh này vô lễ, chúng ta đang bay mà ngươi dám đánh lén.Hôm nay bị Tôn Thiên đánh cho một trận coi như là trừng phạt.Sau này đừng làm như vậy nữa.Nếu gặp phải người ác, thấy nội đan của ngươi hỏa hầu không thấp, sợ rằng đã đoạt lấy để luyện khí pháp bảo!”
Nói rồi, hắn vung tay vẽ một nửa vòng tròn trên không trung.Một đạo nguyên khí màu xanh biếc từ bốn phía ngưng tụ lại.Hồng Quân khẽ quát, quang mang trong tay chợt lóe, rót linh khí vào trong thân thể Bạch Viên.
Một tiếng vang thanh thúy truyền ra, Bạch Viên chậm rãi đứng lên.Vết thương trên người và trên mặt đều biến mất.Nó hét lớn một tiếng, ngửa mặt lên trời thét dài.
Huống Thiên Minh từ xa bay trở về, thấy Bạch Viên khôi phục thì cũng nín cười, đứng sang một bên nhìn nó khôi phục tinh thần, xoa xoa ngực.
Một lúc sau, Bạch Viên mới ngừng gầm rú, hai mắt chớp chớp nhìn Hồng Quân mỉm cười, quỳ mạnh xuống, hai tay chắp lại như con người, khiến Lãnh Diễm Phỉ lại ôm miệng cười rộ lên.
Hồng Quân tiếp thu kinh nghiệm về tự nhiên chi đạo của Tần Vũ, tuy lĩnh ngộ chưa đủ, càng không có được thần thông câu thông tự nhiên như Tần Vũ, nhưng cũng có sự hiểu biết.Thấy Bạch Viên như vậy, hắn biết nó cảm tạ mình, liền cười xua tay nói: “Không cần đa tạ ta.Làm bị thương ngươi là bạn tốt của ta, chữa thương cho ngươi cũng là nên làm.Sau này không được đánh lén như thế nữa!”
Nói rồi, hắn nhìn Tôn Thiên đã điều tức xong ở một bên nói: “Chúng ta đi tiếp thôi!”
Huống Thiên Minh và Tôn Thiên đồng thời gật đầu.Bốn người lại bay lên không trung, nhanh chóng bay về phía trước.
Bạch Viên thấy Hồng Quân muốn bay đi thì cuống cuồng kêu to, cũng bay lên không trung, xiêu xiêu vẹo vẹo đuổi theo.
Gió núi thanh sảng thổi qua mặt.Bốn người Hồng Quân tâm tình rất sảng khoái.Đến cả Tôn Thiên vốn bị Hồng Quân và Huống Thiên Minh liên thủ ép buộc nhớ lại ký ức lúc này cũng là tâm thanh khí sảng, đem Bạch Viên đánh cho một trận, thấy được uy lực khôn cùng của Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn, lại xả buồn bực lên người nó.Dọc đường đi, Tôn Thiên thiếu chút nữa hát khúc Phi Hành.
Vết rách trên tay Tôn Thiên sớm đã quên đau đớn, huống hồ lực lượng hắn đã dần khôi phục, tự thị không muốn cùng một súc sinh quá mức so đo.
Chẳng biết vì sao, khi ở cùng với Hồng Quân, ý sát phạt trong lòng Tôn Thiên liền càng ngày càng giảm đi.
Cứ như vậy, bốn người ở trong Thiên Sơn phi hành được nửa năm.Khi Huống Thiên Minh cảm thấy nguy hiểm, liền thủy chung phóng thích uy áp ra, trong nửa năm này cũng an dật vô cùng, tự nhiên không có hung mãnh dã thú nào dám đến gần.
Một ngày, bọn Hồng Quân hạ xuống một ngọn núi nghỉ ngơi.Huống Thiên Minh chau mày nói: “Bạch Viên thủy chung đi theo phía sau chúng ta, cứ như vậy đi tiếp sợ rằng không ổn.Không biết nó rốt cuộc có dụng ý gì a!”
Tôn Thiên nghe thế cũng lộ vẻ mặt sát khí, đứng lên muốn đuổi Bạch Viên đi.Hồng Quân vội vàng vươn tay ngăn lại nói: “Ta có thể cảm giác được, Bạch Viên đối với chúng ta cũng không có ác ý, chỉ là bị Tôn Thiên đánh một trận, lại được ta cứu trị, cho nên tâm tồn cảm kích, muốn đi theo chúng ta mà thôi!”
“Vì sao ngươi không sớm nói rõ, đem Bạch Viên đánh chạy đi, một cái súc sinh, cần gì chúng ta để ý tới!” Tôn Thiên phiết phiết miệng, khinh thường nói.
Hồng Quân sắc mặt trầm xuống, không hờn giận trách nói: “Súc sinh cũng là thiên địa linh trưởng, thạch hầu nhất tộc các ngươi xuất sinh trong lúc đó chẳng phải trường mao đầy người sao? Có ai tới kì thị các ngươi? Sau này loại ý nghĩ này vạn vạn không thể có!”
Tôn Thiên thấy Hồng Quân vẻ mặt chính kinh thì biết hắn thật sự tức giận rồi, không nhịn được bẽn lẽn cười, cũng không dám nói thêm.
Hồng Quân tay quyền nhất chiêu, đem Bạch Viên ở xa ngoài trăm dặm giống như bị một đạo ti tuyến vô hình kéo đến, oa oa kêu to bị đưa tới trước mặt bốn người.
“Ngươi muốn đi theo chúng ta?” Hồng Quân cười nhìn Bạch Viên trước mắt an tĩnh, im lặng xuống tới, phảng phất như đối với đồng loại nói chuyện, cực kỳ tự nhiên hỏi.
Quả nhiên, Bạch Viên thông hiểu tiếng người, cuống quít gật đầu, hai tay lại chắp lại, làm cho người ta nhìn thấy cực kỳ buồn cười.
“Được rồi, vậy ngươi hãy đi theo ta đi, bất quá, thân hình ngươi quá lớn, nhỏ đi chút a!” Hồng Quân gật đầu, liền định hạ việc này.Bạch Viên nghe Hồng Quân nói cho nó đi theo thì mừng rỡ miệng rộng ngoác tới mang tai, trên người bạch quang lóe ra nửa ngày, một người chỉ cao hơn hai thước phảng phất đại hùng xuất hiện trước mặt mọi người.
