Chương 333 Tát Hải

🎧 Đang phát: Chương 333

“Tại sao? Ngươi đã từng hứa với Thiên Mông rằng vĩnh viễn không xuất thế nữa mà?” Đế Thích Thiên giận dữ trừng mắt nhìn người thanh niên, khuôn mặt tà dị lộ ra nụ cười nhạo báng khiến hắn không thể nhịn được:
“Tát Hải, tên hỗn đản này! Lúc trước ta và Thiên Mông liên thủ bức lui ngươi, trả lại sự yên bình cho Thiên giới và Tu La giới, bây giờ ngươi lại phản bội lời thề năm xưa!”
Thanh niên anh tuấn tà dị kia chính là sư phụ mới của Lăng Thanh Vân, thật khiến người ta kinh ngạc.Hắn vẫn nở nụ cười tà dị, khoát tay cắt ngang lời oán trách của Đế Thích Thiên, thản nhiên nói:
“Thiên Mông đã chết rồi, hôm nay chỉ còn một mình Đế Thích Thiên ngươi, tại sao ta phải một mình bế quan trong không gian kỳ dị kia chứ? Chẳng lẽ sức của Đế Thích Thiên ngươi có thể bức ta phải trốn chạy sao?”
Đế Thích Thiên tức giận, ánh mắt lóe lên tia giận dữ, định ra tay nhưng lập tức nghĩ đến điều gì đó nên thu chưởng lại, mắng:
“Chẳng lẽ công pháp của ngươi đã thành công rồi ư? Điều này không thể nào! Trong Thiên giới và Tu La giới, ngoài công pháp tổ tiên chúng ta lưu lại thì căn bản không có công pháp nào có thể tu luyện ở nơi này.Bởi vì thiên địa nguyên khí đặc thù, các ngươi nhất định không thể lĩnh ngộ được thiên đạo đến tận cùng!”
Tát Hải bĩu môi khinh thường, liếc mắt nhìn Đế Thích Thiên đang tức giận, mỉm cười nói:
“Chẳng lẽ thiên đạo chính là tận cùng của tu luyện sao? Tổ tông ư? Hừ, nếu tổ tông có tác dụng thì tại sao nhiều Đế quân như vậy cũng không thể lĩnh ngộ trọn vẹn một tầng, còn nói đến ‘Thiên’ chí cao vô thượng nữa?”
“Đó là bởi vì công pháp này phải dần dần hoàn thiện, một ngày nào đó sẽ có Đế Quân tu luyện thành ‘Thiên’!” Đế Thích Thiên biện minh, trên mặt lộ ra vẻ phẫn nộ vì bị người khác hạ nhục.
“Hừ! Đừng nói về thành tựu của ngươi với ta, Đế Thích Thiên.Khi ta xuất đạo, ngươi vẫn chỉ là một vương tử vô danh thôi! Hôm nay dù ngươi có lĩnh ngộ được một phần thiên đạo thì cũng chẳng có uy hiếp gì với ta!” Tát Hải sắc mặt trầm xuống.Lúc trước, nếu không phải Thiên Mông và Đế Thích Thiên nắm giữ một phần thiên đạo, liên thủ bức lui hắn thì trong Thiên giới và Tu La giới này còn ai là đối thủ của hắn nữa?
Đế Thích Thiên sắc mặt cũng khó coi, hừ lạnh nói:
“Đừng tưởng rằng ngươi có thể câu thông với một không gian khác là giỏi! Mặc dù ta không thể đánh bại ngươi, nhưng ngươi cũng không thể làm gì được ta.Tát Hải, nếu ngươi dám chọc giận ta, ta cũng không ngại bỏ đi thiên đạo mà hủy diệt ngươi!” Vừa nói, trong tay hắn xuất hiện một quang cầu chỉ có một phần ba, giống như tinh cầu bị chém ngang, không thể gọi là cầu được nữa, mà phải gọi là nguyệt nha.
Thấy Đế Thích Thiên xuất hiện vật đó, Tát Hải sắc mặt đại biến.Ngay khi nguyệt nha xuất hiện, một cỗ uy áp khôn cùng từ bốn phương tám hướng ập đến.Bầu trời đột nhiên tối sầm, từng đạo sét lóe lên trong nguyệt nha khiến người ta có cảm giác sùng bái.Đây là một bộ phận thiên đạo!
Tát Hải nghiến răng nói:
“Đây là thiên đạo sao? Không thể tưởng tượng được ngàn năm thời gian, thiên đạo của Đế Thích Thiên ngươi cũng không có chút tiến bộ nào.Xem ra thành tựu của ngươi cũng chỉ có giới hạn thôi!”
Đế Thích Thiên sau khi lấy ra thiên đạo thì sắc mặt không hề dao động, bình tĩnh đáp:
“Dù có hay không có tiến bộ, ta luôn có rất nhiều cách để cùng ngươi đồng quy vu tận.Ví dụ như tình nguyện bỏ thiên đạo này, cùng ngươi đại chiến một trận, ngươi còn dám nói nữa không?”
Tát Hải sửng sốt, tức giận nhìn Đế Thích Thiên.Mười đôi cánh sau lưng điên cuồng vẫy, đây là loại tu vi gì vậy!
“Hay! Hay! Hay! Đế Thích Thiên, bất quá ta cũng tình nguyện bỏ tu vi hoàng giai, cùng ngươi đồng quy vu tận.Dù sao thì con nhóc kia cuối cùng cũng chiếm được tiện nghi mà thôi, Thiên giới của ngươi về sau cũng không thể an bình!”
Đế Thích Thiên cười như điên, đôi mắt lóe lên quang mang điên dại, lớn tiếng nói:
“Nó ư? Không có khả năng! Nó chỉ là một hoàng giai nhỏ bé, mặc dù các ngươi đều là hoàng giai, nhưng đối với thiên đạo các ngươi căn bản không có lĩnh ngộ, căn bản không biết hoàng giai chính thức là gì.Chắc chắn các ngươi chỉ là ngụy hoàng giai mà thôi, chỉ có ta có thiên đạo mới có thể dễ dàng giết chết các ngươi!”
“Thật vậy sao? Nếu ngươi cố ý ngăn cản ta, ta chỉ còn cách khai mở không gian của ta, đưa ngươi vào trong đó.Để xem lúc đó thiên đạo của ngươi còn có thể phát huy tác dụng gì!” Tát Hải sắc mặt âm trầm, cười nói:
“Ta vốn không có ác ý, chỉ là bế quan lâu ngày, muốn thay đổi không khí mà thôi.Không ngờ Đế Thích Thiên ngươi lại muốn đuổi cùng giết tận như vậy, chúng ta đồng quy vu tận đi!”
Đế Thích Thiên trầm ngâm, ánh mắt lóe lên hàn quang nhìn chằm chằm Tát Hải, do dự một chút rồi hỏi:
“Ngươi nói ngươi chỉ muốn thay đổi không khí, không phải là muốn đoạt lấy chí bảo của Tu La tộc?”
Đối với chí bảo của Tu La tộc, Đế Thích Thiên coi nó là mấu chốt để có thể nắm trong tay Tu La giới, bất kể là ai cũng không thể buông tha.Cẩn thận đề phòng nhìn Tát Hải, Đế Thích Thiên kiềm chế nói:
“Ngươi không tham dự vào việc cướp lấy chí bảo? Cũng không ngăn cản ta đoạt chí bảo?”
Lông mày Tát Hải bay bay trong gió, đột nhiên tức giận mắng to:
“Đế Thích Thiên ngươi là tên đại hỗn đản! Nắm trong tay cả Thiên giới còn chưa hài lòng, lại còn muốn nắm cả Tu La giới nữa! Lão tử cần cái đồ vật kia làm gì? Công pháp ta tu luyện không phải là Tu La công pháp, cho dù có đoạt được thì làm sao có thể hấp thu?”
“Khó trách ngươi cứ làm khó ta, kiềm chân ta ở chỗ này, hóa ra là vì ngươi sợ ta cướp đoạt đồ của ngươi.Nếu ngươi không tin ta, vậy được thôi, chúng ta cùng nhau đồng quy vu tận!” Vừa nói, trên người Tát Hải bùng phát ra quang mang chói mắt, nhìn chằm chằm Đế Thích Thiên.
“Sao! Không thể, không thể! Này, Tát Hải tiền bối…” Đế Thích Thiên nghe Tát Hải tức giận mắng, trong lòng nhất thời trùng xuống, cười lớn:
“Ta làm sao có thể vô duyên vô cớ gây khó dễ cho Tát Hải tiền bối chứ? Nếu tiền bối đã nói như vậy, ta tất nhiên tin tưởng, cũng không muốn làm khó người nữa.Ha ha, ta tin Tát Hải tiền bối chỉ là bế quan ngàn năm, có chút không thoải mái nên mới ra ngoài thay đổi không khí thôi!”
Tát Hải trợn mắt, nở nụ cười tà đạo:
“Ngươi tin tưởng ta sao? Ngươi khẳng định là tin tưởng lão già này?”
“Ta tin tưởng, tin tưởng tiền bối, ha ha!” Đế Thích Thiên càng khẳng định rằng lần này đến cũng không phải là để gây khó dễ cho Tát Hải, vẻ mặt thành khẩn nói:
“Tát Hải tiền bối nếu muốn thay đổi không khí, không bằng đến Thiên giới của ta đi, ở đó ta sẽ phân phó thuộc hạ hầu hạ ngài chu đáo!”
Tát Hải lắc đầu, không chút khách khí mắng:
“Thiên giới của các ngươi? Nơi đó có mỹ nữ không? Không có? Ta đi làm gì? Ngươi đi tìm chí bảo Tu La của ngươi đi, ta đi thay đổi không khí, không liên quan đến nhau.Được rồi, nói nhiều cũng vô ích, ta sẽ đến Tu La thành một chuyến, tiện thể thăm dò xem tu vi của tiểu cô nương kia bây giờ ra sao rồi.Nói gì thì nói, nó cũng là Nữ vương Tu La tộc, nếu tu vi quá thấp thì làm mất mặt Tu La tộc chúng ta!” Nói xong, không để ý đến sắc mặt của Đế Thích Thiên, thân ảnh đột nhiên biến mất.
Đế Thích Thiên cười nhìn Tát Hải rời đi, đứng trên đỉnh núi rất lâu, sau đó trên mặt mới nở ra nụ cười âm trầm, tự nhủ:
“Hừ, cho dù ngươi có muốn tranh đoạt chí bảo Tu La, cũng không thể thuận lợi mang đi, bởi vì ta đã chuẩn bị rất lâu…rất lâu rồi!”
Nói xong, bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện tám đạo thân ảnh, dẫn đầu là một nam tử thân hình vạm vỡ.Đế Thích Thiên chắp tay đứng im, mái tóc theo gió bay bay, thấp giọng nói:
“Hỏa Dực, các ngươi cuối cùng cũng đến rồi.Tất cả đã chuẩn bị thế nào rồi?”
Người đến chính là một trong Thiên giới bát đại Thiên vương.Hỏa Dực đột nhiên quỳ xuống phía sau Đế Thích Thiên, lớn tiếng đáp:
“Khải bẩm chủ thượng, đại trận đã bố trí xong, thiết lập đúng như trận pháp mà chủ thượng đã lĩnh ngộ từ thiên đạo!”
Đế Thích Thiên thầm nở nụ cười tán dương, nói:
“Lần này các ngươi làm rất tốt, ta rất hài lòng.Đợi khi đoạt được bảo bối rồi, nhất định sẽ trọng thưởng cho các ngươi!”
Tám người đồng thời quỳ xuống, đồng thanh hô:
“Đa tạ chủ thượng!”
Đế Thích Thiên cười lớn, thân ảnh bỗng nhiên biến mất trước mặt mọi người, một thanh âm từ xa xa truyền vào trong tai mấy người:
“Tần Vũ sắp tới nơi này, các ngươi không cần ngăn cản hắn!”
Tám người cùng gật đầu, nhìn về phía Đế Thích Thiên rời đi, trên mặt lộ ra vẻ cung kính.
Từ xa, một đạo thân ảnh nhìn Đế Thích Thiên rời đi, đứng sừng sững trên đỉnh núi, trong miệng phát ra tiếng cười quái dị:
“Đế Thích Thiên à Đế Thích Thiên, Tát Hải ta không tham dự vào chuyện cướp đoạt chí bảo Tu La tộc của các ngươi, nhưng ta đã phong ấn nó một ngàn năm, cuối cùng thì sao? Ha ha…Bất quá ta sẽ hủy diệt nó trước, nếu không hủy được thì dùng thần thông tiếp tục phong ấn nó! Lăng Phá Thiên, hừ, tiểu nha đầu Trạc Nghiên này còn tưởng rằng cấm chế đó do cha nó sáng lập, đâu biết rằng tất cả đều là do một tay Tát Hải ta đằng sau thao túng! Nữ vương Tu La tộc thì có thể thế nào?”
Người này chính là Tát Hải.Hắn đứng trên đỉnh núi, sắc mặt âm trầm tự nhủ:
“Tát Hải ta lúc trước sáng tạo ra Vân Vô Cực đại pháp tự hình thành không gian, lại bị Thiên Mông lão quỷ cùng với Đế Thích Thiên lấy lý do ảnh hưởng đến sự ổn định không gian của Tu La giới và Thiên giới, liền bức ta thoái ẩn một ngàn năm.Hôm nay, Thiên Mông mặc dù ngươi đã chết, nhưng ta có cảm giác có hai người trẻ tuổi kế thừa tất cả của ngươi.Vậy thì đợi ta đối phó với Đế Thích Thiên xong, sau đó trở lại bồi tiếp bọn họ vậy!”
Thân ảnh hắn đột nhiên biến mất, cứ như là chưa từng xuất hiện ở đây vậy.Một trận gió núi thổi tới, thổi bay cả khí tức của một âm mưu, cả bầu trời là một mảng âm u.

☀️ 🌙