Đang phát: Chương 333
– Thánh sứ đại nhân chắc chắn sẽ không chết!
Thiết Lăng bất ngờ xuất hiện phía sau mọi người, cùng với Thiết Tí và Thiết Tâm.Cả ba người tỏa ra một nguồn sức mạnh dồi dào, mang đến cảm giác hoàn toàn khác biệt so với trước đây.
– Thiết Lăng, ngươi…?
Thiết Phẩm kinh ngạc, mơ hồ cảm nhận được khí chất đặc biệt trên người Thiết Lăng.
Thiết Lăng mỉm cười:
– Cha, con đã đột phá lên Tam cấp Hải Luyện Sư!
– Hít!
Thiết Phẩm hít sâu một hơi, mắt mở lớn, rồi vỡ òa trong vui sướng:
– Ha ha, thật sự là vậy! Khí chất này giống hệt như những Đại Hải Luyện Sư ta từng diện kiến.Ha ha, Hỏa Ngư Tộc ta cuối cùng cũng có Đại Hải Luyện Sư!
– Tộc trưởng!
Thiết Phàm cũng vui mừng nói:
– Ngươi xem Thiết Tí, Thiết Tâm kìa, bọn họ cũng đã đạt tới đỉnh phong Cửu Tinh Vũ Tông!
Ánh mắt Thiết Phẩm lại hướng về Thiết Tí và Thiết Tâm, ông mừng đến rơi nước mắt, lẩm bẩm:
– Trời giúp Hỏa Ngư Tộc ta rồi! Thánh sứ đại nhân quả nhiên là người trời phái xuống giúp chúng ta!
Đoạn Việt nhíu mày, có chút không hài lòng:
– Đã đạt đến đỉnh phong Cửu Tinh, sao không nhân cơ hội đột phá luôn? Các ngươi cũng biết, bỏ lỡ cơ hội này, muốn tiến giai Vũ Hoàng e rằng phải mất vài chục năm khổ tu mới mong thành.
Thiết Phẩm giật mình, chợt tỉnh ngộ, quát lớn:
– Còn không mau cút về tu luyện! Ở đây có chúng ta chống đỡ, khi nào đột phá lên Vũ Hoàng rồi hẵng ra!
Thiết Tí và Thiết Tâm nhìn nhau, vẻ mặt khổ sở.Thiết Lăng tiếc nuối nói:
– Cha, không hiểu vì sao, bên trong giờ không còn linh khí nữa.Trận pháp do Thánh sứ đại nhân bố trí cũng không hút được chút linh khí nào.
– Cái gì?
Mọi người đều chấn động, Thiết Phẩm kinh ngạc:
– Sao có thể như vậy? Côn Ngô thần thụ này dù bị phá hoại nghiêm trọng, nhưng không đến mức cạn kiệt linh khí chứ!
Đoạn Việt lo lắng:
– Việc thần thụ mất linh khí, liệu có liên quan đến tên nhóc kia không?
– Liên quan đến ai?
Một giọng nói vang vọng đột ngột vang lên, dường như từ rất xa, nhưng cũng như ngay bên cạnh.
– Hít! Là ai?
Tất cả đều kinh hãi, chỉ uy lực từ giọng nói này đã khiến ai nấy rùng mình, sợ hãi.
Chỉ trong chớp mắt, một bóng đen đã thong dong xuất hiện trước mặt mọi người, cất giọng lạnh băng:
– Côn Ngô thần thụ đột nhiên mất linh khí, có phải các ngươi giở trò không?
Thiết Phẩm nhìn người đến, con ngươi co rút lại, kinh hãi thốt lên:
– Vi Hi đại nhân! Ngài là Vi Hi đại nhân!
Vi Hi lười biếng liếc ông ta, giọng lạnh lùng:
– Thiết Phẩm, khôn hồn thì kể lại đầu đuôi sự việc linh khí biến mất.Bằng không đừng trách ta vô tình.
Thiết Phẩm run rẩy trước khí thế của Vi Hi, cuối cùng cố lấy dũng khí gần như gầm lên:
– Ta hiểu rồi, thảo nào trước đây Ế Sanh Tộc chiếm lĩnh thần thụ của tộc ta, ngài lại đứng về phía Ế Sanh Tộc! Hóa ra ngài cũng là đồng mưu!
– Hừ, thần vật như vậy, người có năng lực thì chiếm giữ.Các ngươi Hỏa Ngư Tộc chiếm giữ bao năm nay, chỉ biết ăn lá cây.Ế Sanh Tộc vừa tới, thực lực toàn tộc đã tăng lên mấy bậc không ngừng, ngay cả ta cũng được lợi không nhỏ.Các ngươi còn mặt mũi ở đây nói? Mau chóng mang linh khí trả lại cho ta, bằng không hôm nay không chỉ giết các ngươi, mà Hỏa Ngư Tộc cũng phải diệt môn cho ta!
Vi Hi lộ vẻ mặt dữ tợn.Hắn đã thu được vô số lợi ích từ Côn Ngô thần thụ trong thời gian qua, lại bị đám tạp chủng này phá hỏng, sao có thể không nổi giận!
Thiết Phẩm kinh hãi, rồi cười thảm:
– Vi Hi đại nhân, ta không biết vì sao cái cây mất linh khí.Ngài muốn giết cứ giết ta, xin ngài tha cho những người khác.Hỏa Ngư Tộc ta vạn năm qua luôn cung kính Bức Phún Tộc các ngài, cống phẩm hàng năm chưa bao giờ thiếu.Mong đại nhân hạ thủ lưu tình.
– Bớt lảm nhảm! Chút cống phẩm của các ngươi, mấy vạn năm cộng lại cũng không bằng một ngày ta ở đây.Không chịu nói đúng không? Vậy ta bắt lão già kia ra khai đao trước!
Vi Hi chẳng thèm nghe Thiết Phẩm giải thích.Trong tai hắn, tất cả chỉ là lý do thoái thác.Hắn vung tay, chộp lấy Thiết Phẩm, lăng không nhấc bổng ông ta lên, giọng lạnh lùng:
– Cho ngươi cơ hội cuối cùng, nói mau!
Thiết Phẩm vội vàng quát về phía đám người phía sau:
– Các ngươi ngàn vạn lần đừng nhúc nhích, các ngươi không phải đối thủ của hắn!
Đoạn Việt nhìn ấn chú trước ngực mình.Ba điểm đen lại mọc ra đuôi dài, quấn thành một vòng, tu vi lập tức giảm xuống, trở lại thất tinh Vũ Tông.
Thiết Phàm lo lắng, nhưng không dám tùy tiện xông lên.
– Hừ, coi như tự biết lượng sức mình.
Vi Hi nhe răng cười lạnh:
– Ngươi dù có tu vi Vũ Hoàng, nếu không nói, vậy thì làm thuốc bổ cho ta vậy.
– Buông ông ấy ra!
Một giọng nói nhàn nhạt vang lên:
– Buông ông ấy ra, ta sẽ cho ngươi biết nguyên nhân mất linh khí.
Mọi người biến sắc nhưng đều lộ vẻ vui mừng.
– Ai? Là ai?
Vi Hi biến sắc, với tu vi của hắn, vậy mà không phát hiện ra bóng người, cũng không biết giọng nói từ đâu vọng tới.
– Ta là ai không quan trọng, ngươi muốn linh khí đúng không? Được, ta cho ngươi, nhưng phải xem ngươi có mạng để cầm không!
Giọng nói kia lại vang lên, không gian xung quanh hơi vặn vẹo, cảnh tượng trước mắt trở nên có chút mơ hồ.
– Ầm ầm!
Từ đâu đó bỗng trào ra biển lửa khổng lồ, như từ trên trời giáng xuống, bao trùm tất cả.
– Hít!
Vi Hi hoảng sợ hít một hơi lạnh.Biển lửa ngập trời lan tràn, nhấn chìm mọi thứ.Điều khiến hắn kinh hãi hơn là trong ngọn lửa này, hắn cảm thấy bất lực, không cách nào ngăn cản.
– Dám đùa bỡn ta!
Hắn giận dữ ném Thiết Phẩm ra, lập tức vận chân khí bảo vệ quanh thân, như đạn pháo bắn lên không trung, muốn thoát khỏi biển lửa.
– A!
Vừa lao vào ngọn lửa, hắn đã hét thảm.Hắn kinh hoàng phát hiện chân khí hộ thân bị thiêu rụi ngay lập tức, ngọn lửa thấm qua da thịt, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng và tứ chi.
