Chương 333 Dấu hiệu thần thức

🎧 Đang phát: Chương 333

**Chương 333: Dấu hiệu thần thức**
Diệp Mặc đứng dậy khỏi khóm hoa, nhìn Tô Tĩnh Văn vừa đẩy cửa bước vào:
– Tĩnh Văn, sao cô cũng tới đây? Tôi cũng vừa mới về thôi.
Tô Tĩnh Văn trông tiều tụy hơn hẳn so với một năm trước.Thấy Diệp Mặc trong sân, cô vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ:
– Diệp Mặc, là anh sao? Tôi cứ tưởng Hứa Vi về.
Diệp Mặc cười nhẹ:
– Đã lâu không gặp, cô dạo này hình như không được khỏe lắm nhỉ.À mà, Hứa Vi chuyển đi rồi à?
Vẻ mặt Tô Tĩnh Văn thoáng buồn khi nghe câu đầu của Diệp Mặc, nhưng khi nghe anh hỏi về Hứa Vi, cô liền đáp:
– Đúng, Hứa Vi đi lâu rồi.Mỗi lần qua đây, tôi đều nghĩ có lẽ anh hoặc Khinh Tuyết sẽ trở về.Hôm nay thấy cửa sân có vẻ như bị mở, tôi vội chạy đến xem, không ngờ anh thật sự đã trở lại.Tôi cứ ngỡ mình đang mơ.
Nhắc đến Khinh Tuyết, Diệp Mặc cũng buồn bã.Một lát sau, anh hỏi:
– Tĩnh Văn, sau đó cô có gặp Khinh Tuyết không? Cô ấy có đến đây không?
Dù biết Ninh Khinh Tuyết có lẽ sẽ không đến, Diệp Mặc vẫn không kìm được mà hỏi.Anh về Ninh Hải trước khi đến Tuyên Giang vì sâu trong lòng vẫn mong Khinh Tuyết đã trở lại.Nhưng sự thật là cô vẫn chưa về, hơn nữa, đám cỏ Ngân Tâm mà cô từng chăm sóc đều đã chết hết.
Trong mắt Tô Tĩnh Văn thoáng hiện vẻ thất vọng.Lúc nãy Diệp Mặc hỏi cô dạo này có khỏe không, cô đã vui mừng vì được anh quan tâm.Nhưng ngay sau đó, anh lại hỏi về Hứa Vi và Ninh Khinh Tuyết, dường như cô chỉ là người đưa tin mà thôi.
Tuy nhiên, Tô Tĩnh Văn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.Cô và Diệp Mặc vốn chỉ là bạn bè bình thường, hơn nữa anh còn cứu mạng cô và mẹ cô.Diệp Mặc chính là ân nhân của cả hai mẹ con.Giờ anh hỏi thăm Ninh Khinh Tuyết, dù có chút buồn, cô vẫn lập tức trả lời:
– Khinh Tuyết bị thương ở Ninh Hải, sau đó đã về Du Châu và không trở lại nữa.Tôi gọi điện cho Mộ Mai, nói muốn đến thăm Khinh Tuyết, Mộ Mai bảo rằng Khinh Tuyết dường như đã mất một phần ký ức, nhưng mẹ cô ấy lại không muốn cô ấy nhớ lại những gì đã quên, cho nên…
Tuy Tô Tĩnh Văn không nói rõ lý do, Diệp Mặc cũng đoán được.Chắc hẳn mẹ của Ninh Khinh Tuyết sợ cô và Tô Tĩnh Văn gặp nhau sẽ khiến cô nhớ lại những chuyện ở Ninh Hải, nên đã chủ động từ chối tất cả những người quen của Khinh Tuyết ở Ninh Hải đến thăm cô.
Tô Tĩnh Văn cũng biết chút ít về chuyện của Ninh Khinh Tuyết, do Lý Mộ Mai kể lại.Sau sự việc lần trước, Ninh Khinh Tuyết đã quên gần hết những chuyện trong khoảng thời gian sống cùng Diệp Mặc.Thấy ánh mắt thất vọng của anh, Tô Tĩnh Văn thầm than.Người từng là học sinh trong mắt cô, giờ đã trở thành một người đàn ông, lại còn đang đau khổ vì tình.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt mất mát của Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn bỗng cảm thấy tình yêu của Ninh Khinh Tuyết dành cho anh có lẽ không sâu đậm như mình tưởng.Nếu thật sự yêu sâu sắc, dù mất đi ký ức, cô ấy cũng không thể quên hết những việc lúc ở bên Diệp Mặc, dù chỉ là một chút ấn tượng nhỏ thôi chứ.
Diệp Mặc chợt nhận ra từ lúc Tô Tĩnh Văn đến giờ, anh vẫn chưa hỏi han gì cô.Dù sao nơi này một nửa cũng là của anh, như vậy thật vô lễ.
Nghĩ vậy, Diệp Mặc vội nói:
– Tĩnh Văn, tôi vừa mới về, trong nhà hơi bừa bộn.Cô đến tìm tôi có chuyện gì không?
– À, Diệp Mặc, anh có rảnh không?
Tô Tĩnh Văn hoàn hồn, vội hỏi lại.
Diệp Mặc gật đầu:
– Ừ, tôi rảnh.
Tô Tĩnh Văn lập tức nói:
– Tôi muốn mời anh đi ăn một bữa cơm, được chứ?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Tất nhiên là được.Nếu không phải tôi không có nhiều tiền, lần này chắc chắn đã mời cô rồi.Cô đã mời tôi một lần rồi mà.
Mặt Tô Tĩnh Văn sáng lên:
– Đi thôi, xe của tôi ở bên ngoài.
Nghe vậy, Diệp Mặc hiểu ra.Tô Tĩnh Văn không phải chỉ đi ngang qua mà là cố tình đến đây, có lẽ cô ấy ngày nào cũng đến.
Trong xe Tô Tĩnh Văn có một mùi hương nhè nhẹ, giống như mùi hương trên người cô.Có vẻ cô rất thích mùi này.
Diệp Mặc vừa lên xe, đóng cửa lại, Tô Tĩnh Văn đã quay sang hỏi:
– Diệp Mặc, hay là chúng ta đến Tây Hồ Nhân Gia, thế nào?
Diệp Mặc cũng nhớ đến chị Phương tao nhã, đẫy đà, và những món ăn giá cả phải chăng.Anh còn nhớ lần đầu tiên đi ăn cơm cùng Tô Tĩnh Văn ở đó.
– Ừ, tôi rất thích trà chị Phương pha, đi đến đó đi.
Diệp Mặc đồng ý.
Tô Tĩnh Văn vừa khởi động xe thì điện thoại di động của cô reo lên.Cô nhíu mày nhìn số điện thoại trên màn hình rồi tắt máy.
Nhưng vô ích, điện thoại lại reo lên lần nữa.Diệp Mặc lên tiếng:
– Tĩnh Văn, đổi chỗ đi, cô ngồi chỗ tôi, tôi lái xe.
– Ừ.
Tô Tĩnh Văn dừng xe, đổi chỗ cho Diệp Mặc.Lúc vòng ba đầy đặn của cô lướt qua trước mặt, Diệp Mặc suýt chút nữa thì có phản ứng, may mà chỉ trong thoáng chốc.
Diệp Mặc có chút xấu hổ, phát hiện bản thân không có khả năng kiềm chế những chuyện này như mình tưởng.Anh thậm chí còn nhớ đến khe ngực trắng muốt của Ninh Khinh Tuyết ở vách núi Thần Nông.
Diệp Mặc lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ lung tung, chuyên tâm lái xe.
Dù giả vờ như không có gì, mặt Tô Tĩnh Văn đã đỏ bừng.Cô không ngờ Diệp Mặc lại lái xe của mình, lại còn để hắn ta “lợi dụng” mình một chút.
Gạt chuyện này sang một bên, Tô Tĩnh Văn nhấc điện thoại:
– Anh họ, anh tìm em có việc gì vậy? À, em đang ở ngoài với bạn, không có thời gian qua đó đâu, anh đi đi… Buổi tối… Em xin lỗi, buổi tối em cũng không có thời gian.Anh họ, em cúp máy đây…
Thấy Tô Tĩnh Văn cúp máy, Diệp Mặc không định hỏi cô chuyện gì.Nếu cô có chuyện, cô sẽ tự nói, nếu không nói thì anh cũng không cần chủ động hỏi.
Không gian trong xe trở nên trầm lắng, dường như có chút nặng nề.Tô Tĩnh Văn bỗng lên tiếng:
– Diệp Mặc, anh chính là vị đại sư đã bán cho tôi lá bùa kia đúng không? Cảm ơn anh đã cứu mẹ tôi, cũng đã cứu tôi.
Diệp Mặc đoán Tô Tĩnh Văn đã nhận ra mình, anh gật đầu không phủ nhận.
Dù biết Diệp Mặc là người bán bùa cho cô, nhưng lúc này nghe anh thừa nhận, Tô Tĩnh Văn vẫn rất kích động.
– Đúng là anh rồi, thật cảm ơn anh.Diệp Mặc, còn phải cảm ơn anh lần trước đã tặng tôi chiếc vòng tay.
Diệp Mặc lúc này mới để ý đến chiếc vòng tay thô ráp trên tay Tô Tĩnh Văn.Hơn nữa, trên vòng chỉ còn hai viên ngọc.Lần trước anh thấy Ninh Khinh Tuyết có ba viên, chắc hẳn Tô Tĩnh Văn đã đưa.Diệp Mặc nhớ lại lần trước bảo Ninh Khinh Tuyết mang vòng tay đến cho cô, liền hỏi:
– Tĩnh Văn, lần trước tôi bảo Ninh Khinh Tuyết mang đến cho cô một chuỗi vòng, sao cô không đeo?
Diệp Mặc thắc mắc vì chuỗi vòng kia cao cấp hơn chuỗi này.Sao Tô Tĩnh Văn lại đeo chiếc kém hơn mà cất chiếc tốt hơn đi? Tô Tĩnh Văn ngập ngừng nói:
– À, vì tôi thích chiếc vòng này.Chiếc kia là anh tặng à? Vậy tôi sẽ đeo lên tay kia.
Diệp Mặc gật đầu, không nói gì nữa.Tô Tĩnh Văn thích chiếc vòng nào là việc của cô ấy.
– Anh trở về rồi sẽ ở lại Ninh Hải sao?
Tô Tĩnh Văn thấy Diệp Mặc hình như có tâm sự gì, chủ động hỏi.Cô biết Diệp Mặc chắc chắn không nhận ra ý của cô trong câu nói vừa rồi, nhưng cô cũng không muốn giải thích.
– Không, tôi đang tìm một người bạn, hỏi xem núi Kỳ Dương ở đâu.Đến Ninh Hải chỉ là tiện đường thôi.
Diệp Mặc nói thật.Đến Ninh Hải không hẳn là tiện đường, mà là anh muốn xem Ninh Khinh Tuyết có quay lại không.
– Núi Kỳ Dương?
Tô Tĩnh Văn lặp lại với giọng điệu có chút kỳ lạ.
Thấy vẻ mặt và giọng điệu của Tô Tĩnh Văn có chút khác lạ, Diệp Mặc liền hỏi:
– Tĩnh Văn, cô đã nghe qua núi Kỳ Dương chưa?
Tô Tĩnh Văn vội lắc đầu:
– Không, tôi không biết núi Kỳ Dương.Chỉ là tuần trước tôi thấy trên mạng có một album ảnh.Có người đi núi Côn Lôn, nhặt được một tấm biển đen xì, trên đó toàn là chữ phồn thể, trong đó có hai chữ “Kỳ Dương”.
Diệp Mặc giật mình, vội hỏi:
– Chỉ có hai chữ này thôi sao?
Tô Tĩnh Văn lắc đầu:
– Không, một mặt là bốn chữ “Vách đá Kỳ Dương”, mặt kia là “Hợp lưu thiên hà”.
“Hóa ra ở một dải vùng núi Côn Lôn, xem ra vẫn nên đi hỏi Trương Chi Hối.” Chớp mắt, đã đến “Tây Hồ Nhân Gia”, Diệp Mặc đột nhiên quay đầu xe, đuổi theo một chiếc Audi đen.Anh không ngờ trên người một gã thanh niên cường tráng trong chiếc Audi đen đó, lại cảm nhận được dấu hiệu thần thức của mình.Dấu hiệu này là lúc đầu anh để lại trên con sâu độc.Con sâu độc kia vốn ở trên người Trần Thanh, không ngờ nhanh như vậy đã lại cảm nhận được.
Tô Tĩnh Văn vội nói:
– Diệp Mặc, Tây Hồ Nhân Gia không phải hướng này.
Diệp Mặc lúc này mới nhớ ra Tô Tĩnh Văn còn ở trên xe, áy náy nói:
– Xin lỗi, Tĩnh Văn, vừa rồi tôi thấy một người rất quan trọng, quên mất đây là xe của cô.Hay là tôi xuống xe trước, đợi xong việc tôi sẽ mời cô đi ăn.
Tô Tĩnh Văn dù không vui lắm, nhưng vẫn nói:
– Sao lại phải xuống xe? Tôi không thể đi cùng anh sao?
– Được thôi, nhưng đây chỉ là việc riêng của tôi, tôi sợ làm ảnh hưởng đến cô.
Lúc nói chuyện, Diệp Mặc thấy chiếc xe kia dừng lại ở cổng một quán rượu tên là “Vị Tiên”.
Bởi vì ai cũng biết mục đích của việc đến quán rượu giải trí là gì, rất ít người đến đó để uống rượu thật sự, nên Diệp Mặc có chút e dè khi mang Tô Tĩnh Văn theo.

☀️ 🌙