Truyện:

Chương 3328 Lúc Này Kích Thích

🎧 Đang phát: Chương 3328

Tên nhân viên công tác kia liếc nhìn Hạ Thiên, hắn đã cố gắng hết sức rồi.Việc hắn gọi được Hình đội trưởng đi, có thể tạm thời bảo toàn tính mạng cho Hạ Thiên, còn việc cuối cùng có giữ được hay không, thì phải xem cách xử lý của cấp trên bọn họ.
Nhưng chắc chắn Hạ Thiên sẽ phải chịu đau đớn về thể xác.
“Cảm ơn!” Hạ Thiên dùng khẩu hình nói với nhân viên kia, hắn hiểu được mục đích của đối phương là đến cứu và giúp hắn.
“Yên tâm đi đội trưởng, cứ giao cho chúng tôi.” Mấy đội viên chấp pháp nói.
Bọn họ vốn là những người luôn công tư phân minh, đây cũng là tố chất cơ bản của đội chấp pháp.Tuy nhiên, công tư phân minh không có nghĩa là không cần giao tiếp, vì thế Hình đội trưởng mới cùng nhân viên kia rời đi.
“Trước khi tôi về, đừng đánh chết là được.” Hình đội trưởng nói.
“Vâng!” Mấy người gật đầu.
Sau đó, Hình đội trưởng và nhân viên kia rời đi.
Ngay khi họ vừa đi.
“Phập!”
Một đội viên chấp pháp đấm thẳng vào mặt Hạ Thiên.
“Nghe nói mày lợi hại lắm hả, dám giết ba người, đúng là không coi đội chấp pháp ra gì.”
“Ầm!”
Người thứ hai đấm tiếp vào mặt Hạ Thiên.
“Giết người ở đây, là khiêu khích uy nghiêm của đội chấp pháp, đã mày dám khiêu khích, thì chúng tao không thể dễ dàng bỏ qua cho mày.”
“Ầm!”
Người thứ ba cũng đấm vào mặt Hạ Thiên.
“Ở đây có luật lệ riêng, mày giết người thì phải chịu trừng phạt, nhưng giờ chưa phải lúc trừng phạt, chúng tao chỉ đang dạy dỗ mày thôi.”
Sắc mặt Hạ Thiên đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
“Dạy dỗ tao? Mày là cái thá gì?” Dù toàn thân bị trói chặt, chỉ biết chịu đòn, nhưng không phải ai cũng có tư cách dạy dỗ hắn.
Trong mắt hắn, chỉ có phụ thân và sư phụ mới có quyền đó.
Những người khác không xứng.
“Hả?” Hạ Thiên khiến cả đám sững sờ.
Phản kháng!
Hạ Thiên dám dùng lời lẽ phản kháng bọn họ.Phải biết rằng, bọn họ là những kẻ có quyền lực ở đây.Dù trước kia mày có giỏi giang cỡ nào, ở trong ngục Giáp Phùng này, mày phải nghe theo sự sắp đặt của bọn họ.
Bọn họ định mỗi người đấm Hạ Thiên một quyền, nói ra lời thoại đã chuẩn bị, rồi từ từ chỉnh đốn hắn.
Nhưng bây giờ, Hạ Thiên lại dám ngắt lời bọn họ.
Đắc tội bọn họ ở đây, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
“Mày đang nói chuyện với tao đấy à?” Người vừa nãy tiến đến trước mặt Hạ Thiên, mặt hắn lạnh như băng.Đây là lần đầu tiên hắn bị một tù nhân khiêu khích, khiến hắn cảm thấy vô cùng mất mặt.
“Không sai!” Khí thế Hạ Thiên không hề yếu thế.
Hắn là một kẻ cứng đầu, dù bọn chúng đánh hắn tám tiếng đồng hồ, cũng không thể khuất phục được hắn, bởi vì lúc này hắn đang bị trói vào cột mà đánh.
“Lặp lại những gì mày vừa nói!” Hắn siết chặt nắm đấm.
Hắn đang chờ đợi câu trả lời của Hạ Thiên, chỉ cần không vừa ý, hắn sẽ tung ngay cú đấm này.
“Tao nói mày là cái thá gì!” Hạ Thiên chẳng hề sợ hãi lời đe dọa.
“Ầm!”
Nắm đấm của đối phương đấm thẳng vào bụng Hạ Thiên, một đấm cực mạnh, hắn cảm giác như bụng mình sắp bị đấm thủng.
“Thằng nhãi ranh, láo thật đấy.” Hắn túm lấy cổ áo Hạ Thiên.
“Một lũ phế vật, đến đây tìm kiếm cảm giác tồn tại, đánh một người không thể đánh trả, các người thấy có cảm giác tồn tại lắm à?” Hai mắt Hạ Thiên đỏ ngầu, hắn mỉa mai nhìn đối phương.
“Ầm!”
Nắm đấm kia lại đấm vào bụng Hạ Thiên.
Hạ Thiên nghiến răng, không kêu lên.
“Phế vật mãi mãi là phế vật, dù các người có vênh váo ở đây thế nào, sau khi ra ngoài cũng vẫn là phế vật, là rác rưởi ở tầng đáy xã hội.” Hạ Thiên biến đau thương thành sức mạnh, bắt đầu chửi rủa.
Hắn hiểu rằng, dù hắn có chửi hay không, đối phương cũng không tha cho hắn, vậy tại sao hắn không chửi cho đã cái miệng?
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Nắm đấm kia cứ thế liên tục đấm vào bụng Hạ Thiên, mỗi lần đều vào cùng một chỗ.
“Phế vật, ở đây đánh một kẻ bị phong ấn, một kẻ bị trói mà cũng không có sức lực, vậy ra ngoài các người dựa vào cái gì để đánh? Chẳng lẽ dựa vào cái danh phế vật của các người sao?” Hạ Thiên nghiến răng tiếp tục chửi.
Nhẫn nại!
Hắn tuyệt đối không thể tỏ ra sợ hãi, tuyệt đối không được kêu đau.Nếu như hắn không vượt qua được chuyện này, thì còn nói gì đến việc lên chín tầng trời cứu cha.
“Thôi đi, đừng quên lệnh của Hình đội trưởng, đánh thế này nó chết mất.” Một đội viên chấp pháp khác khuyên nhủ.
“Sao? Phế vật, người ta khuyên vài câu mà mày đã không dám rồi à?”
Hạ Thiên lại gào lên: “Loại như mày mà cũng xứng dạy dỗ tao? Tự soi gương xem lại mình đi, mũi heo mà đòi đeo hành, mày định giả làm voi à?”
Dù không hiểu hết ý nghĩa những lời Hạ Thiên chửi, nhưng hắn vẫn hiểu đại khái.
Hắn biết rằng, Hạ Thiên chắc chắn đang chửi hắn.
“Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!”
Hắn lại tung thêm mấy quyền vào bụng Hạ Thiên.
“Mau giữ hắn lại, không thì chết thật đấy, đến lúc đó thì phiền.” Mấy đội viên khác vội nói.
Mấy người kia vội vàng kéo hắn ra.
“Phụt!”
Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Hạ Thiên.
“Thả tao ra, hôm nay tao nhất định phải giết nó.” Hắn gần như phát điên.
Lúc này, Hạ Thiên nở một nụ cười quái dị: “Đồ – bỏ – đi!”
Hắn nói rất chậm, từng chữ từng chữ một.
Nghe được lời của Hạ Thiên, hắn như bị đâm trúng vào nỗi đau sâu kín nhất, nên ý nghĩ duy nhất lúc này là giết Hạ Thiên, băm hắn thành trăm mảnh.
“Mau lôi hắn ra ngoài.”
Mấy người khác vội vàng lôi hắn ra ngoài.
Rất nhanh, những người còn lại quay trở lại.
“Thằng nhãi ranh, mày đúng là gây đau đầu thật đấy.Dù bây giờ thiếu một người, nhưng đánh mày mấy tiếng vẫn không thành vấn đề.Hiện tại đội trưởng không có ở đây, ông ấy chỉ dặn không được giết mày, vì mày còn phải chịu hình phạt, nhưng ông ấy không nói là không cho chúng tao chỉnh đốn mày.” Một người đeo găng tay quyền anh lên, những người khác cũng làm theo.
Đây không phải là loại găng tay bình thường, trên đó có hàng trăm chiếc kim nhỏ dài khoảng năm centimet.
“Lần này thì đúng là kích thích đây.” Hạ Thiên nghiến răng nói.

☀️ 🌙