Đang phát: Chương 331
Tả Mạc ngồi khoanh chân, cẩn thận hồi tưởng lại những gì mình đã biết.
Từ phù trận, luyện khí, khống hỏa đến luyện đan, hắn đều suy nghĩ qua, nhớ lại những kiến thức rời rạc đã hình thành trong đầu.Trước đây, hắn chưa từng hệ thống hóa những gì mình học.Giờ tĩnh tâm lại, hắn mới phát hiện kiến thức của mình lộn xộn, phần lớn không có hệ thống.
Phải làm thế nào đây? Hắn cau mày suy nghĩ.
Vệ Thành Bân nghiêm túc xem lại ngọc giản trong tay.Từ khi rời khỏi Tiểu Sơn giới, doanh Kim Ô không có nhiệm vụ gì, mọi người đều rảnh rỗi nghiên cứu những thứ mình thích, hoặc tụ tập trao đổi.Bầu không khí trong doanh rất tốt, mọi người cùng nhau trải qua khó khăn, tình cảm sâu đậm, những suy nghĩ về bè phái đã tan biến.
Nhờ có hai vị đại sư Tôn Bảo và Cát Vĩ không quản giờ giấc mà chỉ dạy, Vệ Thành Bân được lợi rất nhiều.
Tiếc là khoảng thời gian này không thể tu luyện.Đại nhân đưa cho họ rất nhiều ngọc giản, trong đó có không ít tâm pháp tứ phẩm dành cho tu giả.Mọi người tràn đầy nhiệt huyết, định ra sức tu luyện để sớm ngày tiến vào Kim Đan.Ai ngờ lại đến nơi quỷ quái này, ngay cả tu luyện cũng không được.Họ chỉ có thể dồn tâm trí vào ngọc giản, an tâm nghiên cứu.
“Thành Bân!” Một người đàn ông cúi đầu tiến đến.
Người này tên Vạn Thiên, tướng mạo xấu xí nhưng lại là một tay khống hỏa cực giỏi, xuất thần nhập hóa, không ai sánh bằng trong toàn doanh.Ngay cả hai vị đại sư Tôn Bảo và Cát Vĩ cũng hết lời khen ngợi.
“Ngươi lại có ý tưởng kỳ quái gì nữa hả?” Vệ Thành Bân bất đắc dĩ buông ngọc giản xuống.
“Hắc hắc.” Vạn Thiên cười, nói nhỏ: “Ta đang nghĩ muốn lấy chút huyền sát khí về để nghiên cứu.”
“Huyền sát khí?” Vệ Thành Bân giật mình, nghiêm mặt nói: “Lão Vạn, ngươi đừng làm bậy.Huyền sát khí rất hung hãn, không phải thứ mà tu vi của chúng ta có thể chống lại!”
“Đương nhiên ta sẽ cẩn thận.” Vạn Thiên biết rõ sự lợi hại của nó: “Ta chỉ muốn lấy một chút thôi, xem huyền sát khí này có gì thần diệu.Đây là cơ hội ngàn năm có một, sau này chúng ta làm sao có thể gặp được nữa.”
Vệ Thành Bân rất kích động, nói không hiếu kỳ là giả, nhưng hắn rất cẩn thận, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chuyện này có lẽ phải nhờ hai vị đại sư phụ ra tay mới được.”
“Đúng vậy, đúng vậy.Đại sư phụ luôn coi trọng ngươi, nếu ngươi đi nói chắc chắn không thành vấn đề.” Vạn Thiên mừng rỡ nói.
Đúng lúc này, từ trên đỉnh đầu truyền đến giọng của Tôn Bảo sư phụ: “Mọi người, lập tức đến Kim Ô đường!”
Vệ Thành Bân và Vạn Thiên liếc nhau, có chút kinh ngạc, giọng Tôn Bảo đại sư phụ có chút kích động.
Kim Ô đường là gian phòng đầu tiên của vận nô thuyền, được cải tạo thành nơi hai vị đại sư phụ giảng bài.Khi họ chạy đến, Kim Ô đường đã chật kín người, hai vị đại sư phụ ngồi ở đầu, không giấu được vẻ hưng phấn.
Sau khi mọi người đến đông đủ, Tôn Bảo đại sư phụ chậm rãi nhìn quét qua mọi người, hít một hơi thật sâu rồi trầm giọng nói: “Hiện tại, đại nhân cho chúng ta một quả ngọc giản.Bên trong ghi chép những gì đại nhân đã học và ngộ ra, bao gồm Kim Ô đại trận, cách luyện chế âm hỏa châu, hỏa chỉ pháp, phù chiến lâu canh, phù văn, tuyên thể phù văn, vân vân…”
Oanh, phía dưới như ong vỡ tổ, có người ngây người, có người nói năng lộn xộn, có người thở hổn hển.Những cái tên mà đại sư phụ vừa nói ra gây chấn động rất lớn cho họ.
Vệ Thành Bân và Vạn Thiên há hốc mồm, ngây ngốc tại chỗ.
Vệ Thành Bân chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, cảm giác như đang nằm mơ vậy, đây là sự thật sao?
Mỗi cái tên đều là một môn tuyệt học, mà tuyệt học thì không dễ dàng truyền cho người khác! Như Kim Ô đại trận có thể tụ ánh sáng thành Kim Ô.Nếu môn phái nào biết trong tay ngươi có trận này, họ sẽ làm tất cả để cướp đoạt nó.
Mặt ai nấy đều lộ vẻ mừng rỡ như điên, nhưng dần dần mọi người bình tĩnh lại, trở nên ngưng trọng hơn.
Toàn bộ Kim Ô đường im phăng phắc, trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ ngưng trọng.Bởi vì ngọc giản này giống như một ngọn núi cao đặt trong lòng mọi người!
Đại sư phụ Cát Vĩ vốn ôn hòa, lúc này sắc mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, ngưng trọng.Ông mở miệng, giọng điệu nghiêm túc: “Các ngươi đều biết giá trị của ngọc giản này, ta không cần phải nói nhiều.Đại nhân đưa chúng ta rời khỏi Tiểu Sơn giới, không bỏ rơi, không vứt bỏ, bây giờ lại truyền thụ những tuyệt học trấn phái này cho chúng ta.Ta hỏi các ngươi, có môn phái nào làm được như vậy không?”
Không ai nói gì.Không sai, môn phái nào sẽ làm như vậy chứ? Không có môn phái nào làm được.Họ đều đã trải qua các đại môn phái, những tuyệt học trấn phái như này, ngoài trừ hạch tâm đệ tử, những người khác dù có cống hiến nhiều đến đâu cũng không thể học được.
Cát Vĩ đại sư phụ chỉ nói vài câu đã nói ra tâm lý nặng nề trong lòng mọi người.
“Cho nên,” Cát Vĩ đại sư phụ dừng lại, giọng điệu nhấn mạnh, ánh mắt lấp lánh như điện đảo qua mọi người: “Ta và Tôn Bảo sư phụ đã cùng nhau bàn bạc.Người muốn học tập ngọc giản này cần phải lập lục tâm thệ, doanh Kim Ô chúng ta từ nay về sau tự thành nhất phái, trung thành với đại nhân!”
Tả Mạc không biết hành động của mình gây ra hiệu quả gì.
Sau khi hao tâm tổn trí mân mê quả ngọc giản kia, hắn liền điên cuồng tu luyện.Nhưng Bồ yêu cảm thấy khó chịu là Tả Mạc không chỉ tu luyện tiểu yêu thuật mà còn đồng thời tu luyện đại nhật ma thể sáu loại biến hóa.
Lẽ nào biện pháp này vô dụng sao?
Bồ yêu có chút bực tức nói thầm, nhưng nghĩ lại hắn liền sáng tỏ mấy phần.Tả Mạc nhất định hiểu được uy lực của đại nhật ma thể nên mới quyết tâm tu luyện như thế.Ánh mắt Bồ yêu nhìn về phía xa xôi, bầu trời như nhuộm máu, hắc khí nhè nhẹ lưu động, mắt hắn chợt sáng ngời, cười hắc hắc, nhất thời không còn nóng nảy.
Ngay lập tức, thân hình hắn biến mất.
Sau một khắc, hắn xuất hiện tại Thập Chỉ Ngục.Bồ yêu giống như một đạo u linh, những yêu thuật cấm chế kia không hề ảnh hưởng đến hắn, tốc độ nhanh tuyệt luân, cảnh tượng trước mắt không ngừng biến hóa.
Khuôn mặt Xích Hùng Kỳ với mái tóc đỏ rực như một con sư tử, hắn bỗng nhiên dừng bước, có chút hồi hộp ngẩng đầu nhìn về phía xa xôi.
“Lão sư? Sao thế?” Vài tên học đồ bên cạnh hắn vội vàng hỏi.
“À, không có gì.” Xích thu hồi ánh mắt, giả vờ trấn định: “Mọi người cẩn thận chút, đây là lần đầu tiên các người tới Thập Chỉ Ngục, Mạc Thủy Minh Không đối với các người mà nói thì không có nguy hiểm gì nhưng cũng nên cẩn thận.Nhất là không được trêu chọc các yêu khác.”
Những học đồ bên cạnh nhanh miệng vâng dạ, trên mặt nóng lòng muốn thử.Bọn họ vừa đạt tới Chủng Hồn Kỳ, bắt đầu trải nghiệm các loại thực chiến.
Xích không nói gì, ánh mắt hắn nhịn không được lại nhìn về phía xa xa.Lúc vừa rồi, hắn mơ hồ cảm thấy một vị yêu vô cùng cường đại đi ngang qua, cảm giác không rõ ràng lắm nhưng càng làm hắn cảm thấy kinh sợ.
Là Thiên Yêu sao?
“Tra không ra? Địa phương này có điểm tà môn!” Bồ yêu cau mày thì thào tự nói.
Hai chân Tả Mạc kim quang lấp lánh, giống như đúc bằng hoàng kim, mỗi khối hoa văn trên cơ nhục sáng tỏ rõ ràng.Đùng, Tả Mạc khống chế không tốt, đùi phải cắm sâu vào trong bùn đất đến tận bắp đùi, như đao cắm vào đậu hũ.Khiến Tạ Sơn Thúc Long thấy vậy líu lưỡi không thôi, đất ở nơi này đã trải qua vạn năm được huyền sát khí rèn luyện, cứng rắn như sắt, nhưng dưới hai chân của Tả Mạc thì giống như đậu hũ vậy.
Nếu như bị một chân đó đạp trúng thì…
Thúc Long và Tạ Sơn vô ý thức mắt giật giật.
Đầu Tả Mạc đầy mồ hôi, đem đùi phải từ trong bùn đất rút ra, không biết sao chân trái cũng không khống chế được, cắm sâu vào trong bùn đất, thân hình mất trọng tâm ngã ra đất.Người hắn không có cường hãn như hai chân, nhất thời đau tới chảy nước mắt.
Đội ngũ duy trì tốc độ ổn định đi tiếp, Tả Mạc lấy phương thức này để tu luyện.
“Minh Hư Dực” là tốc độ, mà “Kim Ô Túc” lại là lực lượng.Trước đây, Tả Mạc luôn rất khó lý giải vì sao những ma kia coi trọng lực lượng lại có thể chống lại viễn công sắc bén của tu giả.Đến sau khi tu luyện “Kim Ô Túc”, hắn mới hiểu ra một chút.
Bất luận lực lượng hình thức như thế nào, khi đạt tới một tầng nhất định đều cực kỳ đáng sợ.
Khi lực lượng thuần túy đạt đến một trình độ nhất định, ở xung quanh nó sẽ hình thành một lực giới.Bất luận lực lượng nào khác tiến vào khu vực đó đều sẽ gặp phải công kích mãnh liệt từ nó.Có thể tưởng tượng, nếu là tu giả phi kiếm, chỉ có bài trừ lực giới này mới có khả năng tổn thương đến đối phương.
Tiến nhập lực giới, phi kiếm đối mặt với lực lượng không hề hoa mỹ.
Tả Mạc còn rất xa mới có thể hình thành lực giới, nhưng hắn không sốt ruột.Lực lượng thuần túy làm hắn cảm thấy say mê.Hắn bây giờ mỗi ngày đều tu luyện đại nhật ma thể sáu loại biến hóa, lúc nghỉ ngơi thì bắt đầu tu luyện tiểu yêu thuật.
Về phần các loại nguy hiểm phía trước, hắn ngược lại không có cảm giác gì, bởi vì hắn tu luyện quá say mê.
So với Tả Mạc tu luyện gian nan, Thập Phẩm tu luyện quả thật làm người ta buồn khổ.Bên cạnh hắn xuất hiện một phi nhận hình trăng non màu đen.Phi nhận giống như một con bướm màu đen không biết mệt mỏi mà bay lượn quanh Thập Phẩm.
Ngay cả Thúc Long cũng cảm thấy đỏ mặt, hắn trải qua hóa binh gian nan, vậy mà Thập Phẩm vô thanh vô tức chỉ tốn một tháng đã tu luyện thành.
Tháp nhỏ và tiểu hỏa hiếu kỳ bay đến xung quanh Thập Phẩm.Hai tiểu tử hiển nhiên đối với cái hắc hồ hồ tiểu nhân này mười phần hiếu kỳ.
Thập Phẩm không buồn nhấc mí mắt, chuyên tâm tu luyện.Đương nhiên, hắn cũng biết tháp nhỏ và tiểu hỏa có quan hệ với chủ nhân nên không động thủ.
Nhưng mục tiêu của Thập Phẩm chính là thập phẩm! Có lý tưởng cao thượng rộng lớn như vậy rồi, làm sao có thể cùng những gia hỏa suốt ngày chỉ biết chơi đùa sống chung được chứ?
Thập Phẩm khẽ liếc mắt nhìn qua, ngạo nghễ thầm nghĩ.
Tháp nhỏ và tiểu hỏa thấy Hắc Nguyệt Nha bay lượn quanh Thập Phẩm liền đuổi theo chơi đùa, vây bắt xung quanh Thập Phẩm.
Thập Phẩm muốn tập trung tu luyện nhưng bị làm phiền, kiềm chế không được mở mắt, sát khí bốc lên: “Đi chỗ khác chơi! Đừng làm phiền ta!”
Tháp nhỏ và tiểu hỏa cả kinh, sợ hãi bay đi thật xa.
Chim ngốc vốn nhắm mắt ngủ gà ngủ gật bỗng mở choàng mắt, mắt chim khẽ nhíu, hung quang chớp động, thân hình bỗng dưng biến mất tại chỗ.
Thập Phẩm trong lòng chợt sinh cảnh báo, nhưng không kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, một cỗ lực lượng vô cùng lớn đã đánh lên người hắn.
Phanh!
Hắn như tảng đá bị đánh bay, đầu cắm vào trong bùn.
“Người nào…”
Thập Phẩm choáng váng đầu óc đứng lên, sát khí trong lòng bốc lên, đang muốn động thủ.
Một cái móng chim vô cùng lớn từ trên trời giáng xuống, bóng râm thật lớn bao phủ Thập Phẩm.
Phốc.
Thập Phẩm tứ chi mở ra như một chữ đại, bị chân của chim ngốc dí sát vào mặt đất, không thể động đậy.
Trong mắt Thập Phẩm, một con chim cực lớn, đôi mắt hung quang chớp động đang cúi xuống nhìn hắn.
Thập Phẩm thân thể cứng đờ, há hốc mồm.
