Đang phát: Chương 331
Liên Bang rất coi trọng đợt huấn luyện sĩ quan lần này, bằng chứng là họ đã dốc nhiều công sức, sử dụng nguồn lực khan hiếm, điều động một lượng lớn quân đội đến tham gia, giao cho các sĩ quan quyền điều khiển quân đội tùy ý.Về lý thuyết, những sĩ quan này là tương lai của Quân đội Liên Bang, nhưng tương lai khó ai đoán trước.Có người chưa kịp tỏa sáng đã ngã xuống chiến trường, hoặc trở thành kẻ tầm thường.Vì vậy, dù Liên Bang coi trọng nhưng vẫn thận trọng, không phô trương quá mức.Vị tướng cấp cao nhất đến xem thao diễn “Ngày Tốt Nghiệp” chỉ là Phó Tư Lệnh Quân Khu I.
Ai ngờ rằng, sau khi thao diễn kết thúc vài giờ, Bộ trưởng Quốc phòng và Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, hai nhân vật cấp cao nhất của Quân đội Liên Bang, lại lặng lẽ đến căn cứ huấn luyện.Thao diễn đã xong, họ đến đây làm gì?
Khi thấy Bộ trưởng Trâu và Thượng tướng Mại Nhĩ Tư được một đám sĩ quan hộ tống đi về phía này, mọi người đều kinh ngạc và hoang mang, vô số ý nghĩ xoay chuyển trong đầu.
Đặc biệt là Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh, người đang chuẩn bị rời đi.Bàn tay cầm găng tay da đen và kính râm vô thức nắm chặt hơn.Đôi lông mày thẳng như kiếm hơi nhíu lại.Sự xuất hiện của hai nhân vật cấp cao khiến ông ta vô cùng nghi hoặc.Đặc biệt là câu nói của Thượng tướng Mại Nhĩ Tư, khiến thái dương ông ta nổi gân xanh.Cho Cận Vệ Doanh của mình “chơi đùa” với Hứa Nhạc? Cho một doanh thử sức?
Đỗ Thiếu Khanh vốn lạnh lùng kiêu ngạo, luôn cảm thấy mình và Sư đoàn Thiết giáp số 7 không nhận được sự tôn trọng xứng đáng, trong lòng đầy bất mãn.Nhưng đối phương là những tướng lĩnh cao nhất của Liên Bang, ông ta im lặng chào theo nghi thức quân đội, đứng sang một bên, không nói gì.
– Đương nhiên, Thiếu Khanh không thể tự ra tay.Cận Vệ Doanh của anh mà do anh chỉ huy thì là bắt nạt rồi…
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư mỉm cười nhìn Đỗ Thiếu Khanh.
Nghe vậy, sắc mặt Đỗ Thiếu Khanh dịu đi vài phần, tâm trạng tốt hơn một chút.
Ông ta cũng tò mò về cao thủ điều khiển robot Hứa Nhạc trong truyền thuyết.Dù đã xem các đoạn ghi hình về trận chiến trên núi Tạp Kỳ, nhưng vẫn chưa tận mắt chứng kiến.Hơn nữa, thái độ cứng rắn của Hứa Nhạc khiến ông ta tức giận.Giờ có cơ hội làm nhục người này, dùng quân nhân thép để dạy dỗ kẻ ương ngạnh này, quả là hiếm có…
Sau một hồi suy nghĩ, Đỗ Thiếu Khanh trầm giọng nói:
– Tây Môn Cẩn, đánh một trận thật hoành tráng, không được làm mất mặt Sư đoàn Thiết giáp số 7.
Tây Môn Cẩn, sĩ quan tùy tùng đứng sau lưng ông ta, ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng, gõ gót giày chào theo nghi thức quân đội, lớn tiếng:
– Báo cáo Sư đoàn trưởng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư khẽ gật đầu.Quân đội Liên Bang có những tính toán sâu xa hơn cho đợt thao diễn này, vì vậy ông ta và Bộ trưởng Trâu Ứng Tinh mới đến căn cứ huấn luyện sau khi thao diễn kết thúc.Dù mọi chuyện diễn ra theo kế hoạch, họ cũng không thể để Đỗ Thiếu Khanh tự chỉ huy.Là Thiếu tướng Sư đoàn trưởng tiềm năng nhất của Liên Bang, việc bắt ông ta luận bàn chiến thuật với các sĩ quan học viên chẳng khác nào dùng pháo hạm bắn robot, dùng dao mổ trâu giết gà, hơn nữa còn là sự thiếu tôn trọng với Đỗ Thiếu Khanh.
Bộ trưởng Quốc phòng Trâu Ứng Tinh im lặng đứng bên cạnh Thượng tướng Mại Nhĩ Tư, không nói gì.Từ khi thấy ông ta xuất hiện, Hứa Nhạc đã trở về hàng ngũ giáo quan, lặng lẽ nhìn vị Bộ trưởng.Hắn nhớ lại lời đe dọa khi nãy, khiến Đỗ Thiếu Khanh không thể tức giận.Hắn nghĩ cuộc đời thật kỳ diệu, mình định “chịu tiếng xấu” thay cho cha vợ, ai ngờ ông ta lại đến gánh vác thay mình.
Hắn suy nghĩ đến mức xuất thần, đến khi nghe Tây Môn Cẩn cam đoan hoàn thành nhiệm vụ mới hoàn hồn.Môi hắn khẽ nhếch lên, mắt hơi nheo lại.Từ khi mấy vị “đại lão” đến, dường như không ai hỏi ý kiến hắn.Nếu thực sự thiết kế lại một cuộc thao diễn nhỏ, người điều khiển robot MX đột kích vào Tổng bộ Sư đoàn đối phương phải là hắn chứ! Nhưng ngay cả Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh trước ý chí của Liên Bang cũng phải tạm thời kìm nén sự lạnh lùng, một “tiểu nhân vật” như hắn sao dám phản đối?
oOo
Một câu nói của Thượng tướng Mại Nhĩ Tư khiến căn cứ huấn luyện vốn đã yên tĩnh lại trở nên bận rộn.Các tham mưu của Bộ Tham mưu Quân Khu I quay lại đại sảnh chỉ huy, bắt đầu thiết kế các mô hình số liệu cho kế hoạch thao diễn sắp tới.Mọi người đều có một ý nghĩ hoang đường: dùng tám robot MX tấn công một doanh đội của Sư đoàn Thiết giáp số 7.Chênh lệch thực lực quá lớn, dù Bộ Chỉ huy thao diễn có đưa ra kế hoạch hoàn hảo đến đâu cũng không thể san bằng.
Hầu hết các đơn vị tham gia thao diễn “Ngày Tốt Nghiệp” đã rời căn cứ, bộ đội chủ lực của Sư đoàn Thiết giáp số 7 cũng đã lên đường về hành tinh S3.Trong cuộc thao diễn hôm nay, robot MX đã thể hiện uy lực chiến đấu mạnh mẽ.Nếu là thao diễn bình thường, các tham mưu còn có thể tin rằng tám robot MX này có thể đánh tan phòng tuyến của một doanh đoàn.
Nhưng vấn đề là, doanh đoàn còn lại trong căn cứ huấn luyện lúc này là Cận Vệ Doanh robot dũng mãnh nhất của Sư đoàn Thiết giáp số 7.Ai cũng biết, sức mạnh của Sư đoàn Thiết giáp số 7 nằm ở Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh, các sĩ quan trung thành với ông ta, bao gồm Tây Môn Cẩn, và đám binh lính tàn bạo, thiện chiến nhất, chính là Cận Vệ Doanh robot này.Qua vô số cuộc thao diễn, Sư đoàn Thiết giáp số 7 chưa từng điều động Cận Vệ Doanh bên cạnh Sư đoàn trưởng.Một khi đơn vị này xuất thủ, có thể nói đó là đơn vị xuất sắc nhất trong đợt thao diễn đó.
Nhưng đồng thời cũng có thể nói, kết quả cuộc thao diễn đã định sẵn.
Cận Vệ Doanh của Sư đoàn Thiết giáp số 7 trên danh nghĩa chỉ là một doanh đoàn, nhưng thực tế, nếu tính cả đội bảo dưỡng và hệ thống hậu cần, quân số của đơn vị này vượt xa các doanh đoàn khác.Một số tham mưu quân sự từng tính toán thử chiến lực, nếu điều động toàn bộ Cận Vệ Doanh, sức chiến đấu gần bằng một sư đoàn độc lập bình thường.
Thời gian cho cuộc thao diễn nhỏ này là rạng sáng ngày mai.Nhưng các tham mưu của Bộ Tham mưu bận rộn suốt đêm, vẫn không tìm ra biện pháp nào để đưa ra kế hoạch thao diễn thích hợp.Bởi vì trong lịch sử thao diễn của Liên Bang chưa từng có tình huống thiết kế kỳ quái như vậy.
Sau một thời gian đau đầu, các tham mưu kế hoạch của Bộ Chỉ huy thao diễn quyết định chỉnh sửa kế hoạch ban đầu, sau khi xin chỉ thị của cấp trên, họ nhập vào một loạt số liệu giả lập, thông qua sự trợ giúp của Máy tính Trung ương Liên Bang, tự động thiết kế một loại binh lực giả lập, mới có thể miễn cưỡng thông qua kế hoạch thao diễn.Một bên là Cận Vệ Doanh của Sư đoàn Thiết giáp số 7, cộng thêm một đội hình bộ đội giả lập.Bên còn lại là các sĩ quan học viên phụ trách Bộ Chỉ huy, một doanh đoàn giả lập và Hứa Nhạc chỉ huy tám robot MX.
Trong khi các tham mưu bận rộn, Hứa Nhạc và các sĩ quan học viên đang dùng bữa tối trong căn tin của căn cứ.Sau cuộc xung đột buổi chiều, các thành viên của Tiểu đội 7, tự nhận là người của Sư đoàn Thiết giáp số 17, đã không còn xa cách với Hứa Nhạc.Dưới sự dẫn đầu của Hùng Lâm Tuyền, họ bắt đầu ngồi xuống bàn bên cạnh hắn, cùng với các sĩ quan học viên khác, những người có thiện cảm với Hứa giáo quan trẻ tuổi, vui vẻ ngồi cạnh, thỉnh thoảng góp chuyện.
Cảnh tượng trong căn tin lúc này rất thú vị, lấy bàn của Hứa Nhạc làm trung tâm, gần năm mươi sĩ quan ngồi xung quanh.
Tuy ai cũng mang nụ cười, nhưng thực chất đều rất miễn cưỡng.Rạng sáng ngày mai, họ sẽ tham gia vào chiến trường giả lập của một cuộc thao diễn, còn Hứa Nhạc phải chỉ huy tám robot MX thực hiện một nhiệm vụ gần như không thể.
– Hôm nay Quân đội điều đến ba Sư đoàn Thiết giáp, dù hai sư đoàn hậu cần chỉ hỗ trợ chiến trường, gây áp lực, cũng không đưa lên vùng Độc Cô Lĩnh, nhưng chúng ta cũng chỉ huy ba sư đoàn, vậy mà đánh với Sư đoàn Thiết giáp số 7 đã thất bại thê thảm.Tôi không tin vào công tác chỉ huy ngày mai.
Chu Ngọc đặt dao nĩa xuống đĩa, biểu cảm phức tạp:
– Chiến thuật thao diễn của Đỗ Sư đoàn trưởng không có sơ hở.Dù ngày mai chỉ là Tây Môn Cẩn chỉ huy, Sư đoàn Thiết giáp số 7 dù do ông ta chỉ huy hay không, cũng đều do ông ta huấn luyện…Tôi không tìm ra sơ hở nào của họ.Nếu muốn dùng robot MX đột kích, nếu chỉ âm thầm đột kích thì may ra còn có bất ngờ, nhưng lần này thao diễn lâm thời đã ghi rõ cậu phải đột kích, đối phương chắc chắn có chuẩn bị…Thao diễn hoang đường thế này, chúng ta không thể thành công.
Hứa Nhạc im lặng ăn cơm, có thể cảm nhận được không khí miễn cưỡng ở đây.Các sĩ quan học viên chưa ai có kinh nghiệm chỉ huy một đơn vị tác chiến thực tế.Đặc biệt là những học viên như Chu Ngọc, vừa tốt nghiệp, dù có thiên tài đến đâu, sự chênh lệch với Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh là không thể san lấp.Mọi người không tin vào trận chiến ngày mai…
Sau khi Thượng tướng Mại Nhĩ Tư tổ chức cuộc thao diễn lâm thời, Hứa Nhạc thấy Đỗ Thiếu Khanh lạnh lùng liếc mình.Bằng khả năng phán đoán lòng người, hắn cảm nhận được sát ý lạnh lùng, sức mạnh thần bí trong cơ thể không khống chế được, lưu chuyển mạnh mẽ, vô cùng mẫn cảm.
Tâm trạng Hứa Nhạc trùng xuống và tức giận.Dù hôm nay có thể khiến Đỗ Thiếu Khanh không thể tức giận, khiến ông ta mất mặt, hơn nữa vì chuyện của Phác Chí Hạo và hai sĩ quan bị thương, hắn và Sư đoàn Thiết giáp số 7 không còn cơ hội chung sống hòa bình.Nhưng đối phương lại nổi lên sát ý với mình, hắn không hiểu nổi, vừa phẫn nộ vừa bất an.
Trong lúc hắn định an ủi các sĩ quan, Tiêu thư ký từ ngoài cửa bước vào, ra hiệu cho hắn đi theo.
– Bộ trưởng Trâu muốn gặp cậu.
Tiêu thư ký đã gặp Hứa Nhạc vài lần, không quá lạ lẫm, biết rõ gã thanh niên này thường xuyên đến Trâu Gia ở Đại viện Tây Sơn, nên mỉm cười thân thiện với hắn.
Hứa Nhạc khẽ rùng mình, không rõ vì sao Bộ trưởng Trâu lại gọi mình đến gặp mặt ngay trước khi thao diễn bắt đầu.Chẳng lẽ ông ta không sợ những lời đàm tiếu trong Quân đội Liên Bang hay sao?
0O0
– Ngồi đi.
Trong căn phòng thượng tầng cao cấp của căn cứ huấn luyện, Trâu Ứng Tinh tháo kính lão, bình tĩnh phất tay với Hứa Nhạc, ý bảo hắn ngồi xuống ghế sopha phía trước.Vị đại nhân vật đột ngột nổi lên trong Quân đội Liên Bang, dù năm đó đảm bảo công tác hậu cần trong khu Căn cứ lắp ráp Tổng Trang Quân đội, sau đó lại cẩn thận nghiêm túc làm Phó Bộ trưởng Bộ Quốc phòng trong một thời gian dài.Giờ ông ta đã trở thành nhân vật có tiếng nói trọng lượng trong Quân đội Liên Bang, nhưng thần thái vẫn bình tĩnh cẩn thận như trước, không thay đổi phong cách vì sự thăng tiến về cấp bậc.
Hứa Nhạc ngồi xuống, im lặng nhìn Bộ trưởng Trâu Ứng Tinh, đột nhiên nhớ đến lần đầu gặp mặt đối phương tại Nghĩa trang Công cộng Ngân Hà một năm trước.Họ vốn không có cơ hội quen biết nhau, lại trở nên thân thuộc vì chuyện gánh vác sự tình cho nhau.Hứa Nhạc nhìn mái tóc điểm bạc của Trâu Ứng Tinh, trong lòng dâng lên một tia cảm khái nhàn nhạt, thầm nghĩ Bộ trưởng Trâu đứng giữa Chính phủ Liên Bang và thế lực tại hậu sơn Mạc Sầu, chắc hẳn phải chịu áp lực không nhỏ từ cả hai bên.
– Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh có tài cán, có quyết đoán, có trí tuệ, có năng lực, nên kiêu ngạo và lạnh lùng một chút cũng là chuyện tự nhiên.Là một quân nhân Liên Bang, cậu cũng phải thừa nhận ông ta là một điển hình của quân nhân cao cấp, nhìn từ góc độ nào cũng khó tìm ra lỗi lầm.
Trâu Ứng Tinh ôn hòa nhìn hắn:
– Tổng thống và các Nghị viên theo phái tiên tiến trong Nghị Viện cũng rất thưởng thức ông ta.
Vị Bộ trưởng quyền cao chức trọng chỉ nhẹ nhàng giải thích vài câu, không nói thêm gì, cũng không trách cứ những biểu hiện của Hứa Nhạc hôm nay.Trong khoảng thời gian gần đây, Hứa Nhạc vẫn thường xuyên đến Đại viên Tây Sơn ăn cơm, hơn nữa có mấy lần được Trâu Ứng Tinh trong lúc cao hứng nói chuyện phiếm về chí hướng…Nên hắn dần thích ứng với phong cách nói chuyện này.Hơn nữa, hắn lại rất linh mẫn, phát hiện trong lời nói của Bộ trưởng Trâu ẩn chứa một tia ẩn ý nhàn nhạt…
Khó tìm ra lỗi lầm của Đỗ Thiếu Khanh, vậy có phải những nhân vật thượng tầng nào đó trong Quân đội Liên Bang đang có ý đồ muốn tìm ra lỗi lầm của Sư đoàn Thiết giáp số 7 hay không?
– Trên số liệu công bố ra ngoài, hiện tại chỉ mới lắp ráp được 27 robot MX, nhưng thực tế, trong Căn cứ lắp ráp Tổng trang Quân đội và Tổng Bộ Công Trình Quả Xác, tổng cộng đã lắp ráp hoàn chỉnh 230 con.
Bộ trưởng Trâu chợt nhàn nhạt đổi chủ đề:
– Một số đơn vị Bảo Dưỡng Sư tương quan trong Quân đội cũng đã được điều đến Cảng Đô tiếp nhận huấn luyện đặc biệt.Người chủ trì khóa huấn luyện lần này cậu cũng biết, chính là Thương Thu và các đồng nghiệp cùng cậu hợp tác thiết kế robot MX năm rồi.
Hứa Nhạc khẽ gật đầu.Liên Bang điều Thương Thu đi huấn luyện Bảo Dưỡng Sư, còn mình thì huấn luyện phi công điều khiển.Cả hai bên đều được tiến hành song song, rõ ràng robot MX đang được chuẩn bị để sớm tung ra chiến trường, đây là thời gian chuẩn bị bước đầu.Chỉ là hắn vẫn không hiểu nổi, đám sĩ quan tiếp nhận huấn luyện chỉ là bồi dưỡng cho các sĩ quan chỉ huy, vì sao cần mình phải huấn luyện năng lực điều khiển robot cho họ? Quân đội Liên Bang vì sao không điều mình đi trực tiếp huấn luyện các phi công robot sẵn có trong các đơn vị bộ đội?
– Muốn tung robot thế hệ mới ra chiến trường, là cả một quá trình tổng hợp lâu dài, không thể sốt ruột.
Ánh mắt Trâu Ứng Tinh chợt thể hiện một chút mệt mỏi:
– Nhưng không ai biết Đế Quốc nắm được bao nhiêu số liệu về hai hành lang thông đạo vũ trụ.Tiếng súng giao chiến đầu tiên tại Tây Lâm không biết khi nào sẽ khai hỏa, nên Quân đội phải tranh thủ thời gian…
– Những người trong Bộ Quốc phòng đã xem tài liệu giáo trình về robot MX mà cậu đã biên soạn trong căn cứ huấn luyện, đều rất thích.Nhất là cách nói của cậu, mỗi phi công điều khiển cũng cần phải là một Bảo Dưỡng Sư vĩ đại…Liên Bang không thể ngay lập tức huấn luyện mấy vạn Bảo Dưỡng Sư hiểu rõ về robot MX thế hệ mới.Nếu các phi công điều khiển hiểu rõ hơn về robot họ đang điều khiển thì vấn đề này có thể giảm bớt gánh nặng.
– Tài liệu giảng dạy của cậu sau khi sửa chữa lại một chút, có thể đưa đến bốn Học Viện Quân Sự, đưa vào giáo trình chính thức.
Tâm tình Trâu Ứng Tinh tựa hồ khá hơn, mỉm cười nhìn hắn:
– Biết cậu có khả năng thiết kế robot, nhưng không ngờ trình độ lý luận và khả năng thao tác robot của cậu cũng rất không tệ.
Hứa Nhạc hơi xấu hổ, hắn chưa từng học qua khóa điều khiển robot nào cả, chỉ là lúc trước ở Đại học Lê Hoa chú trọng học tập lý luận về kỹ năng thao tác, hơn nữa còn trong biệt khu HI tiến hành các hệ thống thí nghiệm tiên tiến, có khả năng dựa vào bản lĩnh bảo dưỡng sâu sắc và sự hiểu biết đối với robot MX mà biên soạn giáo trình như thế.Không ngờ, giáo trình vốn bị buộc phải biên soạn gấp rút lại thực sự được mấy Học Viện Quân Sự đưa vào giảng dạy chính thức.
– Trước kia trong tài liệu của Chính phủ, robot thế hệ M chỉ có tổng cộng bốn trăm con, thực sự có bao nhiêu con?
Hứa Nhạc liên tưởng đến lời nói khi nãy của Trâu Bộ trưởng, đột nhiên trong lòng nghĩ đến điều gì đó.Hắn có mối quan hệ chặt chẽ với vị đại nhân vật đang ngồi trước mặt, nên muốn biết những số liệu ghi trong các tập san quân sự mình đọc được tại Đông Lâm trước kia là đúng hay sai.
– Tổng cộng ba ngàn bốn trăm con…Vẫn còn tăng lên với tốc độ sản xuất mỗi ngày hai mươi con.
Bộ trưởng Trâu đặt hai tay lên bàn, mỉm cười trả lời:
– Robot MX là một hệ thống hoàn toàn mới.Căn cứ lắp ráp Tổng trang Quân đội và bên phía Quả Xác không có đủ thời gian để thay đổi toàn bộ quy trình sản xuất quy mô lớn, hơn nữa kinh phí cũng rất cao.Hệ thống robot thế hệ M cũ vẫn phải được sử dụng rộng rãi trong chiến tranh…
Nghe thấy con số thực tế, trong lòng Hứa Nhạc chấn động kịch liệt.Hóa ra Liên Bang vẫn che giấu thực lực thật sự của mình.Và khi thấy tia cảm khái và thần sắc thỏa mãn trên mặt Trâu Bộ trưởng, hắn mới nghĩ đến, vị Tướng quân ngồi trước mặt này từ trước đến giờ vẫn phụ trách hệ thống hậu cần của Quân đội Liên Bang.Có năng lực cung cấp đủ lượng vật tư và số lượng robot khổng lồ như vậy, chính là ngưng kết tâm huyết và sự kiêu ngạo cả đời của đối phương.
Đánh giặc cần hậu cần vững chắc, ai cũng hiểu.Việc Liên Bang đưa một Tướng quân xuất thân từ đơn vị hậu cần lên làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, dù ít nhiều liên quan đến thế lực phía sau núi Mạc Sầu và sự cân nhắc của Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, nhưng cũng chứng minh có thế lực nào đó trong Liên Bang đang muốn thay đổi về quan điểm lãnh đạo.
Gọi mình đến gặp mặt trực tiếp vào nửa đêm, đương nhiên không chỉ tán gẫu về con số bí mật của Liên Bang, hoặc chuyện nhà.Hứa Nhạc thầm nghĩ buổi nói chuyện tối nay chắc chắn liên quan đến robot MX.
– Mấy sĩ quan tiếp nhận khóa huấn luyện lần này, kể cả thao diễn “Ngày Tốt Nghiệp”, thực tế hơn nửa năm trước sau khi xác định tiêu chuẩn của robot MX thế hệ mới.Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng đã hoạch định xong kế hoạch.
Trâu Bộ trưởng bình tĩnh nhìn Hứa Nhạc:
– Cậu có biết mục đích thật sự của thao diễn lần này là gì không?
Hứa Nhạc lắc đầu.
– Chiến tranh là cuộc chiến giữa người với người, cũng là cuộc chiến về trang bị.Vũ khí mang tính cách mạng sẽ khiến cách thức suy nghĩ về chiến tranh thay đổi cũng mang tính cách mạng.Đáng tiếc robot MX xuất hiện quá muộn, chiến tranh có thể xảy ra ngay trước mắt, không có nhiều thời gian cho Quân đội Liên Bang và các tướng lĩnh phát hiện tầm quan trọng của robot MX, từ đó thay đổi dần tư tưởng chỉ đạo các chiến thuật quân sự cố hữu…
– Phải thay đổi lối suy nghĩ cố hữu mà họ đã được học từ bốn Học Viện Quân Sự…Đây là chuyện vô cùng khó khăn…Sự thay đổi này, tùy ý đưa người nào đến ra lệnh, cũng khó mà ra lệnh được.
– Nhưng chúng ta phải suy nghĩ, nếu Đế Quốc đã nghiên cứu chế tạo thành công robot thế hệ mới, chúng ta sẽ gặp phải cục diện gì?
Trâu Ứng Tinh vẻ mặt nghiêm túc:
– Về sau các quân nhân chỉ huy trên tiền tuyến, trong chiến thuật tấn công và phòng ngự, phải tiếp nhận những ý niệm chỉ huy hoàn toàn khác với hiện tại.Tấn công, phải phát huy đến cực hạn tính cơ động mãnh liệt của robot MX.Phòng thủ, phải phát huy tính cơ động và khả năng đột kích cận chiến của robot thế hệ mới…
– Phải để tất cả các tướng lĩnh trong Quân đội khắc sâu nhận thức, chiến trường lục chiến trên các hành tinh trong tương lai, robot MX mới là vũ khí quan trọng nhất…
Trâu Ứng Tinh dùng ngữ khí bình thản, mang theo cảm giác không cho người ta cơ hội kháng cự.Đây là sự an bài lâu dài và tầm nhìn chiến lược rộng lớn của nhóm đại nhân vật trong giới thượng tầng của Quân đội Liên Bang, là kết tinh của trí tuệ tập thể, cũng là xu thế cải cách hiện tại của Quân đội Liên Bang.
– Sở dĩ không để cậu huấn luyện phi công hiện có trong Quân đội Liên Bang, mà là huấn luyện các sĩ quan chỉ huy mới tốt nghiệp, là muốn thông qua họ, truyền bá thái độ của họ đối với robot MX đến tất cả các đơn vị trong Quân đội Liên Bang.Tương lai khi họ trưởng thành, sẽ trở thành những người ủng hộ kiên định cho lý thuyết dùng robot để chiến đấu.
– Đây là nhiệm vụ mà Tổng thống Mạt Bố Nhĩ và Quân đội Liên Bang giao cho cậu lần này.
Hứa Nhạc nghe những lời này, trong lòng cứng ngắc.Không ngờ mình lại tham gia vào một đại sự lịch sử quan trọng như vậy.Hắn định thần lại, nghiêm túc nói:
– Đám học viên lần này tiếp thu rất tốt.Hôm nay trong thao diễn, Hoa Tiểu Ty chỉ huy Doanh robot đặc chủng đã thể hiện hết tính năng đặc thù của robot MX.
– Còn kém xa so với yêu cầu của Hội nghị Liên tịch…
Trâu Ứng Tinh lạnh lùng lắc đầu, bình thản:
– Rõ ràng Chu Ngọc có đến 70% xác suất có thể đột kích vào Bộ Chỉ huy đối phương, rõ ràng họ biết năng lực đột kích thọc sâu của robot MX mạnh mẽ đến mức nào…Nhưng họ vẫn đi theo những chiến thuật và lý niệm quân sự sáo rỗng, rập khuôn cố hữu, chỉ dám công kích vào căn cứ hậu bị Doanh Thiết Giáp của Sư đoàn Thiết giáp số 7, mà không có dũng khí đột kích thẳng vào Tổng Bộ Sư đoàn.
– Đột kích Tổng Bộ Sư đoàn có lẽ sẽ thất bại, vì đối thủ là Sư đoàn Thiết giáp số 7.Nhưng thao diễn này, Hội nghị Liên tịch hy vọng thông qua đó, bày ra năng lực cường hãn của robot MX, để rung chuyển lý niệm cố hữu của các quân nhân chỉ huy đang theo dõi cuộc chiến.Nhưng đáng tiếc, dù lực lượng của robot MX đã thể hiện được một phần, các tướng lĩnh đến hiện trường cũng như quan sát cuộc chiến từ xa, không có được cảm giác xúc động chân chính mà mọi người mong muốn.
Bộ trưởng Trâu mệt mỏi day nhẹ hai bên thái dương, thở dài:
– Không có được sự xúc động từ sâu trong nội tâm, tư tưởng điều chỉnh chiến lược của các tướng lĩnh chỉ huy Quân đội khó có thể hoàn thành.Nhất là đám quân nhân đến từ các Học Viện Quân Sự, vẫn luôn lấy Đỗ Thiếu Khanh làm thần tượng của đời mình, họ luôn tin rằng trên chiến trường, mưu lược chỉ huy chiến thuật mới là quan trọng nhất.
– Đương nhiên Hội nghị Liên tịch không phản đối lý niệm này, nhưng cần họ phải điều chỉnh.Thực tế, trong Cận Vệ Doanh của Đỗ Thiếu Khanh toàn robot M52, hắn hiểu tầm quan trọng của trang bị kỹ thuật cao hơn ai hết, chỉ là hắn kiêu ngạo tự phụ vào thành tích huấn luyện chỉ huy thường ngày, nên theo bản năng không bao giờ chịu thừa nhận…
Trâu Ứng Tinh nhàn nhạt:
– Đây là lý do vì sao ta và Thượng tướng Mại Nhĩ Tư đột nhiên đến căn cứ huấn luyện.Ngày mai, sau khi thao diễn lâm thời của các cậu chấm dứt, sẽ tổ chức một cuộc họp đại hội các tướng lĩnh cao cấp, Tổng Tư Lệnh bốn đại quân khu và tướng lĩnh của Hạm đội Liên Bang họp từ xa…
Hứa Nhạc kinh ngạc nhìn Trâu Bộ trưởng đang ngồi trên sopha, vì thế mới biết thao diễn lâm thời vào sáng sớm ngày mai không phải để giải quyết mâu thuẫn cá nhân giữa mình và Sư đoàn Thiết giáp số 7, mà còn ẩn chứa ý nghĩa sâu xa như vậy.Hắn cảm thấy rét lạnh, thanh âm khàn khàn:
– Một Cận Vệ Doanh vượt biên chế, bên trong toàn robot M52…Tôi không thể đánh thắng.
– Hội nghị Liên tịch không bảo cậu đánh bại Sư đoàn Thiết giáp số 7, chỉ là đánh một Doanh đoàn.Kế hoạch thao diễn đã được thiết kế, song phương được phân phối một bộ phận binh lực giả lập, để kéo gần sự chênh lệch giữa hai bên, ngoại trừ các sĩ quan học viên, người của Tiểu đội 7 cũng điều hết sang cho cậu.
Bộ trưởng Trâu không cho Hứa Nhạc cơ hội phản kháng, khẽ phất tay:
– Thực tế, không ai mong đợi cậu sẽ chiến thắng.Chỉ hy vọng cậu dù thất bại, cũng nên thất bại một cách xinh đẹp.Hãy dùng kết quả thực tế, cảnh cáo các tướng lĩnh Quân đội, nếu khinh thường người sử dụng robot MX, chắc chắn sẽ chật vật không chịu nổi.Trên chiến trường thực tế, sẽ thê thảm không thể chịu đựng…
Muốn đi đánh trận mà biết chắc không thể thắng, đầu tiên là để bộc phát sự phẫn nộ, khiến đối phương tổn thất thảm trọng, trong đó ẩn chứa âm mưu và ý tưởng của các đại nhân vật trong Quân đội Liên Bang…Hứa Nhạc cảm thấy chuyện này có chút hoang đường.Hơn nữa, nếu đã biết mình chắc chắn thua, còn phải thua bởi Sư đoàn Thiết giáp số 7 hỗn đản kia.Tưởng tượng đến cặp mắt lạnh lẽo và sát khí của Đỗ Thiếu Khanh, trong lòng Hứa Nhạc nổi lên căm tức mãnh liệt:
– Có thể không chấp hành không?
– Cậu đã ký khế ước bán mình cho Quân đội Liên Bang…
Trâu Ứng Tinh nhìn chằm chằm Hứa Nhạc, cặp mày khẽ nhíu lại, biết rằng những yêu cầu này có chút không hợp lý với Hứa Nhạc.Dù ngày mai thắng hay bại, Hứa Nhạc cũng sẽ đánh cho đối phương thê thảm, chắc chắn sẽ đắc tội Đỗ Thiếu Khanh, Sư đoàn trưởng tiền đồ vô hạn lượng và Sư đoàn Thiết giáp số 7 vô cùng thiết huyết.
Nghĩ đến điều này, ánh mắt Trâu Bộ trưởng ôn hòa hơn, trong lòng thầm nghĩ đến mối quan hệ của con gái mình với gã nam nhân đứng trước mặt, đột nhiên trong đầu dâng lên một ý niệm phức tạp.Hứa Nhạc độc thân, Úc Tử cũng độc thân, dù sao trên cột Họ tên Cha trong giấy khai sinh của Lưu Hỏa cũng là tên gã tiểu tử này, nếu như…
– Sau khi làm xong chuyện lần này, đến nhà ta ăn cơm một bữa đi.
Trâu Bộ trưởng tùy tiện nói.
Hứa Nhạc u uất khẽ gật đầu, lại nghĩ đến chuyện sau khi mình làm xong chuyện này, Chính phủ chắc cũng nên đặc xá cho Thi công tử chứ? Nghĩ đến điều này, hắn mỉm cười hỏi:
– Lưu Hỏa dạo này ăn cơm có nhiều lắm không?
– Ăn cũng nhiều lắm…
Trâu Bộ trưởng bình tĩnh nói.
oOo
Trong một nhà kho trong căn cứ huấn luyện, không khí nghiêm trang và ngưng trọng.Trong nhà kho rộng lớn, hơn bảy trăm quân nhân Liên Bang khẩn trương chuẩn bị trước khi tham gia trận chiến.Có người lau chùi súng ống, kiểm tra đạn dược, kiểm tra số liệu kỹ thuật, hệ thống tín hiệu điện tử.Động cơ của những chiếc xe thiết giáp tự động cũng bắt
