Đang phát: Chương 331
Phía trước là ngọn núi quanh co trùng điệp, dài như vô tận sừng sững.Đỉnh núi cao vút tận trời, che khuất cả mây.Tôn Thiên vẻ mặt lạnh lùng nhìn ngọn núi, nói:
“Đó là ngọn núi duy nhất của Tu La giới, gọi là Thiên Sơn vì nó như thông lên trời!”
Liếc nhìn Lãnh Diễm Phỉ im lặng, hắn cười:
“Núi rất dài, nhưng là con đường duy nhất đến Tu La thành.Bay cũng mất mấy năm, trừ khi có thần thông như Tu La Nữ Vương.”
Hồng Quân và Huống Thiên Minh chỉ cười.Hồng Quân chợt lóe biến mất, chưa đầy nửa nén hương đã trở lại.
“Tôn Thiên nói đúng, qua Thiên Sơn sẽ đến bình nguyên, Tu La thành ở đó!” Hồng Quân nói nhỏ với Huống Thiên Minh, Tôn Thiên và Lãnh Diễm Phỉ không nghe thấy, sắc mặt hắn vẫn bình thường.
Huống Thiên Minh gật đầu, cũng truyền âm:
“Chúng ta dịch chuyển hai người này đi luôn?”
“Cũng được.” Hồng Quân ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:
“Nhưng không gian Tu La giới quá vững chắc, cần nhiều thiên địa nguyên khí để đột phá, lại còn thêm hai người.Hấp thụ nhiều nguyên khí sẽ bị chú ý! Thôi cứ đi từ từ, dù sao còn trăm năm.Đến trước cũng phải đợi, cứ du sơn ngoạn thủy đi!”
Huống Thiên Minh do dự hỏi:
“Việc tìm người thì sao?”
Hồng Quân nói:
“Gặp cha rồi tìm, chắc không lâu sẽ tìm được ông của họ! Có lẽ khi chúng ta đến Tu La thành thì cha cũng tới.”
Hắn nhìn ngọn núi, vẻ mặt khó hiểu, thở dài:
“Không biết ta giúp cha luân hồi có khiến người tức giận, hay làm cha gặp khó khăn trong việc lĩnh ngộ thiên đạo không?”
Huống Thiên Minh lắc đầu, thiên đạo quá xa vời với hắn.
Thấy Tôn Thiên và Lãnh Diễm Phỉ tò mò, hai người ngừng truyền âm.Hồng Quân cười:
“Tôn Thiên từng qua đây rồi thì dẫn đường đi, chúng ta cứ bay chậm rãi thôi!”
Tôn Thiên dẫn đầu bay, một trận mây mù bay phủ như tiến vào không gian khác.Bốn phía là đại thụ, thiên địa nguyên khí dày đặc như chất lỏng, cực kỳ thoải mái.
Hống! Lãnh Diễm Phỉ vẻ mặt mê mang nhìn quanh, hốt nhiên rống to.Một bàn tay khổng lồ từ dưới chồm lên đánh nàng từ trên không rơi xuống, hộc máu hôn mê.
Hồng Quân kinh hãi, vừa rồi mải nghĩ về thiên đạo, Tôn Thiên lại quen thuộc nơi này nên không dùng thần thức điều tra.Không ngờ lại có nguy hiểm.Thấy vậy liền định cứu Lãnh Diễm Phỉ.
Nhưng Huống Thiên Minh đã ôm Lãnh Diễm Phỉ đứng trước Hồng Quân.Hồng Quân cười lắc đầu, một quyền đánh về phía quái thú.Tôn Thiên kinh hãi kêu lên:
“Cẩn thận, Hổ độn thú này mạnh như cao thủ bảy cánh đỉnh cấp!”
Hổ độn thú hiện ra với ba cái đầu lớn, cao hơn mười trượng.Sáu con mắt thấy Hồng Quân đánh tới liền rít lên, một chưởng điên cuồng vỗ tới.
Một mùi khó chịu theo ma chưởng xộc vào mũi, khiến Hồng Quân nhíu mày.Thấy chưởng lớn đánh tới, Hồng Quân không sợ hãi, thân ảnh phát ra hàng vạn đạo kim quang, hét lên một tiếng, hai tay chập lại thành một quyền chưởng lớn.Thiên địa nguyên khí bị hút vào, quyền ảnh ngưng tụ lại như thật.
Oanh! Tôn Thiên mặt tái xanh cứng lưỡi quan sát kim quang trên người Hồng Quân, thầm rên rỉ.Huyết nhục trước mặt hắn như nhảy múa, một thứ chất lỏng nhầy nhụa nồng nặc mùi xú uế đổ lên đầu Tôn Thiên.
Hồng Quân đã lui lại bên cạnh Huống Thiên Minh, một đạo kim quang chắn trước mặt hai người, một đoàn nhục thể nổ tung nát thành tương.
Một quyền, Hồng Quân chỉ dùng một quyền đã đánh Hổ độn thú ngang với Tu La bảy cánh thành nhục tương.Tôn Thiên thấy vậy sắc mặt đại biến, ánh mắt tràn ngập sợ hãi nhìn Hồng Quân.Lúc trước Hồng Quân đánh lui Tu La Nữ Vương cũng không khiến Tôn Thiên sợ hãi như vậy, dù sao hai người cũng chưa chính thức động thủ.
Thân thể Hổ độn thú quá lớn, người thường không thể dễ dàng làm tổn thương, chạm vào đâu cũng cứng rắn.Mặt trời cũng không đốt cháy được da thịt của nó, nhất là thiết chưởng càng đáng sợ.Hồng Quân có thể giết chết Hổ độn thú tất nhiên khiến Tôn Thiên kinh hãi.
Huống Thiên Minh ôm Lãnh Diễm Phỉ, sắc mặt lạnh như băng nhìn phía trước.Một tay chộp lấy viên nội đan đen nhánh to bằng nắm tay của Hổ độn thú.
Tôn Thiên mở to mắt thấy Huống Thiên Minh bóp nát viên nội đan mười ngàn năm tu vi của quái thú thành bụi phấn.
“A…” Hồng Quân kêu to, nhăn mặt mắng:
“Nội đan là nguyên liệu luyện khí cực phẩm lại bị ngươi huỷ đi rồi, Thiên Minh ngươi thật không biết quý tài vật!”
Hồng Quân buồn bực nhìn bụi phấn, hận không thể thu lại.Nó là nguyên liệu cực phẩm để luyện chế Thiên tôn linh bảo! Nghĩ đến viên nội đan mười ngàn năm tu vi bị huỷ, Hồng Quân thấy cay cay mũi.
Huống Thiên Minh lạnh lùng liếc nhìn Hồng Quân, cúi đầu ôn nhu nhìn Lãnh Diễm Phỉ, nhẹ giọng hỏi:
“Chỗ nào không thoải mái?”
Lãnh Diễm Phỉ chưa từng cảm nhận tình cảm này.Từ khi đi cùng Huống Thiên Minh nàng luôn thể hiện tình cảm nhưng Huống Thiên Minh luôn lạnh lùng, khiến nàng khổ sở.Hôm nay không ngờ vì bị thương mà Huống Thiên Minh lại ôn nhu như vậy, nàng nhìn Huống Thiên Minh rồi liếc qua Hồng Quân, ngẩn mặt ra.
Thấy Lãnh Diễm Phỉ ngẩn ra, Huống Thiên Minh luống cuống nhìn Hồng Quân, quên cả tra xét thương thế:
“Tiểu Quân, mau đến xem Lãnh Diễm Phỉ làm sao lại ngất đi!”
Hồng Quân chưa kịp cáu hắn huỷ nội đan quái thú, nghe hắn gọi thất thanh liền trợn mắt:
“Ngươi cho nàng ta nhiều năng lượng như vậy, sợ rằng khi tỉnh lại sẽ nhanh chóng tiến vào cảnh giới năm đôi cánh rồi, còn có chuyện gì nữa? Yên tâm đi, nàng ta chỉ là quá cảm động thôi, một lúc nữa sẽ tốt!”
Vừa rồi Huống Thiên Minh thấy Lãnh Diễm Phỉ bị thương liền điên cuồng đưa lực lượng vào người nàng, cố ý giúp nàng chữa thương.Hồng Quân thấy vậy, nghĩ ngày thường hắn luôn lạnh lùng liền tức giận mắng:
“Lãnh Diễm Phỉ vốn đã thích ngươi vậy mà ngày thường ngươi lại làm bộ lạnh lùng không để ý tới nàng ta, hôm nay đột nhiên lại thay đổi, nếu đổi lại là ai khác cũng bị ngươi làm cho…”
Đang nói, Lãnh Diễm Phỉ đã tỉnh lại, vừa vặn nghe được lời Hồng Quân nói, lại nhìn Huống Thiên Minh lo lắng thì mặt đỏ bừng thẹn thùng rúc vào ***g ngực Huống Thiên Minh.
Huống Thiên Minh ôm Lãnh Diễm Phỉ đang cười khúc khích vào lòng, cảm giác cơ thể nóng bừng, trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc.Một trận gió nhẹ mang theo mùi thơm ngát đầy trời khiến tâm tình hắn tốt hơn.
Hồng Quân bỗng trầm giọng:
“Thiên Mông sư phó, Thiên Minh rốt cục cũng đã tìm được nữ tử của hắn rồi, nhi tử của ngài hẳn sẽ không cô độc nữa!”
Thanh âm sâu kín truyền khắp bốn phương tám hướng, Huống Thiên Minh cũng kích động và ưu thương thì thào:
“Cha, người yên tâm đi, Thiên Minh nhất định chấn chỉnh lại Tu La giới, để Tu La tộc chúng ta vĩnh viễn không bị Đế Thích Thiên khi dễ nữa!”
Phảng phất như nghe thấy hai người nói, trên bầu trời đột nhiên nổi lên một đám bạch vân, trên đó ẩn ẩn truyền đến những âm thanh như giọng nói, khiến hai người kích động.
Nhìn bộ dạng kích động của hai người, Tôn Thiên tò mò:
“Rốt cục thì các ngươi là ai? Chấn chỉnh Tu La giới? Thật là mạnh miệng!”
Hai người nhìn nhau đồng thời mắng:
“Câm miệng, xú hầu tử này biết rõ trong Thiên Sơn có nguy hiểm cũng không nói sớm, đá chết ngươi!”
Hai đại cước trong nháy mắt đá vào ngực Tôn Thiên, một trái một phải, tiếng kêu thảm thiết và tiếng chửi rủa vang vọng.
