Đang phát: Chương 3305
– Đúng vậy, mình còn trẻ, có gì phải sợ?
Ánh mắt Lục Thiếu Du sáng lên, sự chán nản vừa nãy tan biến hết.
– Con đường của kẻ mạnh là không có điểm dừng.
Lục Thiếu Du đứng thẳng người, hắn còn trẻ, còn thời gian để tu luyện.Thuở ban đầu ở trấn Thanh Vân, đến mười sáu mười bảy tuổi hắn mới bắt đầu tu luyện, từng bước một đi đến ngày hôm nay.Ở trong Thiên Trủng này được thì sau này hắn cũng có thể từng bước đặt chân vào ba ngàn Đại Thiên thế giới, đạt đến đỉnh cao thuộc về mình.
– Thằng nhóc này có tâm cảnh không tệ.
Trong mắt Lão Ảnh thoáng hiện lên vẻ tán thưởng, vốn dĩ ông nghĩ Lục Thiếu Du sẽ bị đả kích mất vài ngày, ai ngờ cậu ta chỉ ngây người một lát, không hề suy sụp mà ngược lại còn tràn đầy ý chí chiến đấu.
– Thực ra, con cũng có một vài ưu điểm, không đến nỗi quá tệ.
Lão Ảnh nhìn Lục Thiếu Du nói:
– Con có thể lĩnh ngộ thuộc tính mới, điều này vượt quá dự kiến của ta.Trong ba ngàn đại thiên thế giới rộng lớn, người lĩnh ngộ được thuộc tính hậu thiên không ít, nhưng cũng không nhiều.
– Thuộc tính hậu thiên?
Lục Thiếu Du có chút nghi hoặc, hình như trước đây ở Thác Bạt gia tộc có người từng nhắc đến Tiên thiên Hoàng tộc, có lẽ nào chuyện này có liên quan?
Lão Ảnh giải thích:
– Tương truyền khi trời đất mới khai sinh, vì một vài nguyên nhân đặc biệt mà ba ngàn đại thiên thế giới chỉ có bốn thuộc tính cơ bản là Thổ, Thủy, Phong, Hỏa.Những thuộc tính xuất hiện sau này đều là thuộc tính hậu thiên do con người lĩnh ngộ ra.
– Ra là vậy.
Lục Thiếu Du gật đầu, dù có vài điều hắn chưa hiểu rõ, nhưng cũng nắm được đại khái, sau này tìm hiểu kỹ hơn cũng không muộn.
– Quan trọng nhất, so với vô số người có thiên phú phi phàm trong ba ngàn đại thiên thế giới, con có một ưu thế mà tuyệt đại đa số người khác không có.
Lão Ảnh nói tiếp.
Lục Thiếu Du nhìn Lão Ảnh, chờ đợi lời giải thích, có ưu thế hơn người thì còn gì bằng.
Lão Ảnh chậm rãi nói:
– Con có tất cả những gì người kia để lại, đã được sắp xếp con đường sẵn.Đây là điều mà hầu hết mọi người không có được.Vì vậy, so với những kẻ có thiên phú phi thường ở ba ngàn đại thiên thế giới, con không hề thiếu ưu thế.
– Lão Ảnh, người đó đã để lại cho con những gì?
Lục Thiếu Du hỏi, trong lòng tràn đầy sự tôn kính đối với người được gọi là “người đó” trong lời Lão Ảnh.Dường như tất cả những gì hắn có được hôm nay đều do người đó sắp đặt.
– “Âm Dương Linh Vũ Quyết” con đang tu luyện chính là công pháp của người đó.”Tứ Thần Quyết” con luyện tập cũng là do người đó lĩnh ngộ và sáng tạo ra.
Ánh mắt Lão Ảnh có chút kích động, nghiêm nghị nói:
– Ngày xưa, người đó tung hoành khắp đại thế giới, uy vũ, bá đạo, danh tiếng lừng lẫy, mấy ai dám trêu vào!
– Vậy bây giờ người đó ở đâu?
Lục Thiếu Du khẽ hỏi, trong lòng lại một lần nữa chấn động, không ngờ “Âm Dương Linh Vũ Quyết” và “Tứ Thần Quyết” đều do người đó ban cho.
– Trời cao vốn không công bằng, người có lúc thịnh lúc suy, có phúc có họa.Chuyện này sau này ta sẽ kể cho con nghe.Bây giờ nói ra cũng không phải là điều tốt.
Lão Ảnh nhìn Lục Thiếu Du nghiêm túc nói:
– Lục Thiếu Du, bây giờ ta cần con quyết định, con có bằng lòng tiếp nhận y bát, kế thừa những gì người đó để lại hay không?
– Con…
Lục Thiếu Du không chút do dự đáp: “Con bằng lòng!” Chuyện tốt như vậy ai mà từ chối chứ? Nghe lời Lão Ảnh nói, vị “người đó” kia ở đại thế giới chắc chắn là một tồn tại khủng khiếp, có được y bát của người đó, lợi ích vô cùng lớn.
– Con không cần vội vàng trả lời như vậy, hãy suy nghĩ kỹ đi.
Khi Lục Thiếu Du vừa định đáp ứng, Lão Ảnh đã ngắt lời:
– Nhận được y bát của người đó không phải là chuyện tốt đẹp gì.Khi con tiếp nhận y bát, ta cũng có chuyện cần nói với con.Năm xưa, người đó tung hoành ngang dọc, bá đạo vô song, danh tiếng lẫy lừng, nhưng cũng gây thù chuốc oán vô số.Nếu con có được y bát của người đó, chẳng khác nào có vô số kẻ địch mạnh mẽ trong ba ngàn đại thiên thế giới.Một khi con bị phát hiện, bọn chúng chắc chắn sẽ không tha cho con.
– Không cần cân nhắc, con đã nghĩ kỹ rồi.Y bát của người đó con muốn, kẻ địch thì sao chứ? Con một đường đi đến đây, thứ không thiếu chính là kẻ địch.Nếu không có kẻ địch, con đã không có được ngày hôm nay.Con đường của kẻ mạnh là không có điểm dừng, mà kẻ địch chính là những bậc đá, càng nhiều bậc đá thì càng có thể bước lên cao hơn.
Ánh mắt Lục Thiếu Du kiên định, trong mắt lóe lên những tia sáng rực rỡ.Ba ngàn đại thiên thế giới, vô số cường giả mọc lên như nấm, thiên tài chỉ như hạt cát.Nghĩ đến những điều này, lòng Lục Thiếu Du tràn đầy ngạo khí, hắn đến đây không hề sợ hãi, sau này cũng vậy.
– Haizz, tính cách cũng giống, ngạo khí cũng vậy, y hệt người đó lúc trẻ.Thật không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.
Lão Ảnh nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt thoáng thay đổi, rồi cười nói:
– Con theo ta, người đó còn nhiều thứ để lại cho con lắm.
Nói xong, Lão Ảnh phất tay, không khí hoang sơ trong thạch thất bắt đầu rung chuyển.
Ầm ầm.
Thạch thất rung lắc, phía trước xuất hiện một cánh cửa đá cổ kính.Từng lớp bụi bám trên cửa rơi xuống, sau một tiếng nổ lớn, một luồng khí tức hoang sơ như muốn che trời lấp đất xông thẳng vào Lục Thiếu Du.
Dưới luồng khí tức này, thân thể Lục Thiếu Du loạng choạng lùi lại mấy bước.Một luồng khí tức khác xâm nhập vào đầu hắn, khiến lòng hắn rung động.
– Có lẽ trong lòng con còn nhiều nghi vấn…Thôi, cứ vào trong trước đi, bên trong có thứ người đó để lại cho con.Sau khi con dung hợp được nó, mới có tư cách để ta giải thích cặn kẽ cho con.Nếu con không ra được thì cũng chỉ trách vận may của con quá kém, không có cách nào đạt được cơ duyên lớn nhất này.
Lão Ảnh nghiêm túc nói với Lục Thiếu Du.
– Lão Ảnh, trong đó có thứ gì?
Lục Thiếu Du cảm nhận luồng khí tức hoang sơ đập vào mặt, cánh cửa này dường như dẫn đến một nơi hỗn độn, khiến người ta cảm thấy áp lực và sợ hãi vô cùng.
– Con biết nó.Trước tiên, con đừng hỏi gì cả, cứ vào trong dung hợp nó là được.Đến khi con đi ra, ta sẽ giải thích cho con.
Lão Ảnh nhìn Lục Thiếu Du nói.
– Con cần bao lâu thời gian?
Lục Thiếu Du nhìn cánh cửa đá hỏi, nếu thời gian quá dài, Vô Song, Bạch Linh, Cảnh Văn chắc chắn sẽ lo lắng cho hắn.
