Đang phát: Chương 330
– Hỏng rồi!
Kim Tiên cấp tám Ngô Ba biến sắc, lập tức lấy linh châu truyền tin ra:
– Sư tổ, đại sự không ổn rồi! Tần Vũ đã biết kế hoạch của chúng ta, xin người mau đến Phong Nguyệt Tinh, nếu chậm bọn chúng sẽ trốn mất.
Tại Hồng Diệp Tinh, Ngọc Thanh Tử nhận được tin này như bị sét đánh ngang tai, giận dữ mắng:
– Thành công thì ít, phá hoại thì nhiều, chỉ giỏi làm hỏng việc!
Ngọc Thanh Tử không kịp trừng phạt đệ tử, việc cấp bách là phải điều người đi ngay.
– Ta, Tiềm Khải đạo huynh và Hạ Hoa sẽ xuất phát trước, sau đó Kim Tiên cấp chín đi tiếp, Kim Tiên cấp tám đi sau cùng.Tất cả phải đến Phong Nguyệt Tinh với tốc độ nhanh nhất!
Tiên thức của Ngọc Thanh Tử bao trùm toàn bộ Hồng Diệp Tinh, các Kim Tiên liên quan đều nghe rõ mệnh lệnh.
– Ngọc Thanh Tử, có chuyện gì vậy?
Tiên Đế Tiềm Khải truyền âm hỏi.
Ngọc Thanh Tử vô cùng tức giận, Vũ Hoàng đã giao phó cẩn thận, nếu họ làm hỏng chuyện thì thật tệ.
– Ta cũng không rõ đệ tử phái đến Phong Nguyệt Tinh đã làm rối tung mọi thứ thế nào, lại để Tần Vũ biết được chúng ta sắp đối phó hắn.Tiềm Khải đạo huynh, Hạ Hoa, ba người chúng ta mau đi thôi, dù thế nào cũng không được để bọn chúng trốn thoát!
Ngọc Thanh Tử đáp.
– Lệnh của Vũ Hoàng, ai dám chống lại?
Tiên Đế Hạ Hoa cũng truyền âm nói.
Ba Tiên Đế mạnh nhất lập tức thuấn di đến trận truyền tống của Hồng Diệp Tinh.Chớp mắt, gần bảy mươi Kim Tiên cấp chín và khoảng hai trăm Kim Tiên cấp tám cũng tề tựu.
Nhưng mỗi trận truyền tống chỉ truyền được tối đa mười người, hơn nữa từ Hồng Diệp Tinh đến Phong Nguyệt Tinh không có đường truyền thẳng, phải qua một tinh cầu trung chuyển.
– Đi!
Ngọc Thanh Tử, Tiềm Khải và Hạ Hoa bước vào một trận truyền tống, ánh sáng lóe lên, ba người biến mất.
Đồng thời, mười Kim Tiên cấp chín khác cũng được truyền đi.
Từ Hồng Diệp Tinh đến Phong Nguyệt Tinh có hai đường, Ngọc Thanh Tử chọn đường gần nhất.
Một loạt các Kim Tiên cao thủ không ngừng được truyền đi, tất cả đều hướng về Phong Nguyệt Tinh, một tinh cầu vô danh.
Nhưng đêm nay, Phong Nguyệt Tinh sẽ đi vào lịch sử.
Số lượng cao thủ tập trung ở đây vượt xa mọi ghi chép trước đó.
Ba Tiên Đế, bảy mươi Kim Tiên cấp chín, hai trăm Kim Tiên cấp tám, đây là một lực lượng khổng lồ, đến Kim Tiên cấp bảy cũng không có tư cách tham gia, toàn là cao thủ.
Khổng Lam, Đồ Cương, Đàm Mộng đứng sau Tần Vũ, còn Tần Vũ nhìn lên vầng trăng đỏ sẫm trên trời.Ánh trăng của Phong Nguyệt Tinh có màu đỏ, một điểm đặc biệt.
Sáng mai sẽ đi, nhưng Tần Vũ không muốn ngủ.
Đột nhiên, sắc mặt Tần Vũ thay đổi, trên tay xuất hiện những mảnh vỡ ngọc giản.
– Hàn Thư! Hàn Thư gặp chuyện rồi!
Tần Vũ cau mày, mắt trợn tròn nhìn những mảnh vỡ.
Tần Vũ nắm chặt tay trái, run rẩy.
Tiên thức lập tức tỏa ra, bao trùm Liễu Phong Thành.
Từ khi linh hồn dung nhập vào Lưu Tinh Lệ, khả năng cảm ứng của Tần Vũ trở nên cực kỳ đáng sợ, cấm chế của Kim Tiên cấp tám không thể ngăn cản.
Tiên thức đã phát hiện ra Ngô Ba, Liễu Danh Hàn và Liễu Hàn Thư vừa ngã xuống.
Không khí rung động, Tần Vũ đột nhiên biến mất.
Khổng Lam cảm nhận được vị trí của Tần Vũ, ba Yêu Vương cấp chín lập tức thuấn di rời khỏi Bạch Viên.
…..
…..
Trong đại sảnh của Liễu Danh Hàn, Liễu Hàn Thư vừa ngã xuống, Ngô Ba vừa truyền tin xong thì Tần Vũ đã xuất hiện, lập tức đỡ Liễu Hàn Thư dậy.
– Hàn Thư, Hàn Thư!
Tần Vũ gọi vô ích, linh hồn đã tan, Liễu Hàn Thư không thể trả lời.
Tần Vũ run rẩy.
– Liễu Danh Hàn!
Tần Vũ trừng mắt nhìn Liễu Danh Hàn, mắt như rắn độc.
– Ngươi, đại trưởng lão Liễu gia, lại cấu kết với người ngoài hại chết đồ đệ của ta, đồ đệ duy nhất của ta!
– Không, không phải vậy!
Liễu Danh Hàn kinh hãi giải thích.
– Là Ngọc Kiếm Tông, không liên quan đến ta!
Tần Vũ không tin.
Xoạt!
Tần Vũ chớp mắt đã ở trước mặt Liễu Danh Hàn, tốc độ kinh người, đây là tốc độ toàn lực thi triển lần đầu tiên sau khi đạt đến ‘Ám Tinh hậu kỳ’.
Đến Ngô Ba cũng giật mình nhận ra tốc độ của mình không bằng Tần Vũ.
– A!
Liễu Danh Hàn kinh hãi.
– Phụp!
Bàn tay như vũ khí sắc nhọn đâm vào bụng Liễu Danh Hàn, chụp lấy nguyên anh của lão.Liễu Danh Hàn run rẩy kinh sợ, không kịp phản ứng trước tốc độ của Tần Vũ.
Bí kỹ Ma Đạo – Sưu Hồn!
Tần Vũ thi triển Sưu Hồn, nhờ Lưu Tinh Lệ, Tần Vũ dễ dàng hiểu rõ mọi chuyện.
Kế hoạch của Ngọc Kiếm Tông, mọi chuyện xảy ra trong đại sảnh, những gì Liễu Danh Hàn thấy, Tần Vũ đều biết.
Trong đầu Tần Vũ hiện lên toàn bộ cảnh tượng.
– Ngươi nói gia tộc với ta? Ta có gia tộc sao? Liễu gia cho ta chỉ là vũ nhục, là sỉ nhục, ta đến cả một cô nhi cũng không bằng!
Bộ dạng điên cuồng của đồ đệ khiến Tần Vũ rung động.
Tuyệt vọng?
Lúc nhỏ mình chẳng phải cũng vậy sao?
– Ngươi kinh ngạc vì sao mặt ta đỏ như vậy? Đây là một loại độc dược, chỉ Phong Nguyệt Tinh mới có.Đáng tiếc, tiên nhân các ngươi không biết, nhưng ta biết!
Toàn bộ biểu tình điên cuồng của đồ đệ khiến Tần Vũ chấn động.
Hận ư?
Cho dù địch nhân đến thì sao, có thể giết được sư tôn của con sao? Đồ nhi ngốc ạ!
Tại vi sư, ta không cho con biết năng lực thật sự của ta.Sư tôn của con có Thanh Vũ Tiên Phủ, có Vạn Thú Phổ, sợ gì ai? Vì ta, con lại tự sát.Chỉ để cảnh tỉnh ta, để ta không trúng mai phục.
Đồ nhi ngốc a!!!
– Sư tôn, mười năm tự tôn của đồ nhi, còn sung sướng hơn kẻ tầm thường trăm năm, ngàn năm.Cái chết của đồ nhi, có thể khiến sư tôn biết được nguy hiểm, đồ nhi đã mãn nguyện.
Tần Vũ thấy đồ đệ thất khiếu chảy máu, tâm linh rung động.
Trong lúc thẫn thờ, Tần Vũ như thấy phụ vương độ kiếp năm xưa, cùng địch nhân đồng quy vu tận, cũng kiên quyết như vậy, không quan tâm đến chuyện gì.
“Ta cả đời này, điều đáng tiếc duy nhất là…nàng” Liễu Hàn Thư thất khiếu chảy máu như nói mê, trong mắt có chút quyến luyến.
Trong ký ức, Liễu Hàn Thư ngã xuống, phát ra tiếng “sầm”.
Tim Tần Vũ như bị đánh một tiếng “sầm”.
Cả người giật nảy lên.
– A!
Tần Vũ rúng động, hai tay run rẩy, cơ bắp căng đến tột độ, nổi gân xanh.
Mắt như sư tử nổi giận trừng Ngô Ba:
– Ngọc Kiếm Tông! Ta bắt ngươi, nợ máu trả máu!!!
– Thực lực Kim Tiên cấp hai, cấp ba.
Ngô Ba dễ dàng nhận ra thực lực của Tần Vũ, khinh thị trong lòng, bản thân là Kim Tiên cấp tám, lại là Kiếm Tiên.
– Keng!
– Keng!
Ngô Ba rút kiếm sau lưng…
Quá gần!
Chưa đến mười mét, một Kim Tiên cấp tám, một cao thủ Ám Tinh hậu kỳ, không ai tránh được.
Người và kiếm va vào nhau!
Tần Vũ mặc chiến giáp cực phẩm tiên khí, còn chiến giáp thần khí giấu trong người.
Kiếm khí đánh vào chiến giáp cực phẩm tiên khí, không phá được.
Nhưng kình lực ‘cách sơn đả ngưu’ lại đánh vào cơ thể Tần Vũ, thậm chí vào bụng.
Ngô Ba cười đểu.
Nguyên anh dễ vỡ, Kim Tiên cấp ba chết chắc.
Đáng tiếc, Ngô Ba tính sai độ dẻo dai của Tần Vũ.Tần Vũ chỉ là ‘Ám Tinh hậu kỳ’, nếu không có vũ khí, lực công kích chỉ bằng Kim Tiên cấp ba.
Nhưng thân thể Tần Vũ còn mạnh hơn Kim Tiên cấp chín, tiên nhân ít luyện thân thể.
Quan trọng nhất là…Tần Vũ có sinh mệnh nguyên lực vô tận, vừa bị thương đã hồi phục.
Hơn nữa…Tần Vũ không có nguyên anh dễ vỡ mà là ‘ám tinh’ ngưng tụ đến cực điểm.
Kình lực đó không ảnh hưởng đến Tần Vũ.Vậy lực công kích của Tần Vũ có phá được phòng ngự của Kim Tiên cấp tám không?
Ngô Ba mặc chiến giáp phòng ngự trung cấp tiên khí, nhưng vì thực lực của Ngô Ba mạnh, Tần Vũ dùng cực phẩm tiên kiếm cũng chưa chắc phá được.
– Phụp!
Một thanh đoản kiếm xuất hiện trong tay Tần Vũ, đâm xuyên qua người Ngô Ba, xuyên qua nguyên anh của hắn.Chiến giáp không có tác dụng.
– Đây là lần đầu ta dùng thần khí ‘Phá Thiên’ giết người.
Tần Vũ chậm rãi nói, Ngô Ba không tin được.
– Thần khí…phá…thiên…
Ngô Ba càng không tin, ai cũng biết thần kiếm ‘Phá Thiên’ mạnh nhất của Kiếm Tiên ‘Nghịch Ương Tiên Đế’ năm xưa.
Thanh đoản kiếm này lại là thần khí ‘Phá Thiên’ trong truyền thuyết.
Thực lực của Tần Vũ và đối phương chênh lệch quá lớn, nếu Ngô Ba không phán đoán sai thực lực của Tần Vũ, sẽ không chết dễ dàng như vậy.
Tần Vũ nhờ sự sắc bén của thần kiếm ‘Phá Thiên’ giết chết đối phương.
Thần khí.
Đó là lợi khí tuyệt đỉnh, có thể giết người vượt cấp.Hơn nữa, Phá Thiên còn là thần khí trung phẩm, lợi hại hơn hạ phẩm thần khí của Man Càn năm xưa.
– Đồ nhi ngốc, vi sư chưa dùng kiếm tiên khôi lỗi để giết hắn, mà là dùng thần kiếm ‘Phá Thiên’ giết hắn.
Tần Vũ nhìn thi thể của Liễu Hàn Thư, lòng quặn thắt.
Tần Vũ vung tay, thu thi thể của Liễu Hàn Thư.
– Hàn Thư, đợi xong việc ta sẽ an táng con tử tế.Còn bây giờ…phải khiến cho mấy tên núp trong bóng tối bồi táng theo con.
Ánh mắt Tần Vũ lạnh lẽo.
Thân thể kiếm tiên khôi lỗi xuất hiện.
Một đạo ánh sáng từ người Tần Vũ bay vào thân thể kiếm tiên khôi lỗi, linh hồn của Tần Vũ nhập vào.
Vẫy tay, Tần Vũ thu nhục thể của mình vào Thanh Vũ Tiên Phủ.Nhục thân quan trọng hơn kiếm tiên khôi lỗi, xét cho cùng chỉ có nhục thân mới có thể tu luyện, hơn nữa có khả năng phát triển không giới hạn.
Chỉ là…bây giờ kiếm tiên khôi lỗi cứng hơn.
Bây giờ, Tần Vũ không nghĩ đến phòng ngự, hắn chỉ muốn giết sạch! Điên cuồng giết sạch!!!
Mở toang cửa đại sảnh, Khổng Lam, Đồ Cương, Đàm Mộng đang chờ, họ đã biết Tần Vũ ở trong đó, chỉ là không dám quấy rầy.
– Chủ nhân.
Khổng Lam cúi mình.
Tần Vũ ngước nhìn vầng trăng đỏ sẫm:
– Khổng Lam, các ngươi có thấy dưới ánh trăng đỏ sẫm, mặt đất ở Phong Nguyệt Tinh này vẫn chưa đủ đỏ không?
Con ngươi Khổng Lam co lại, mắt lóe lên tia tàn khốc:
– Vậy thì phải dùng máu tươi nhuộm đỏ!
Tần Vũ gật đầu:
– Ngươi nói đúng, phải dùng máu tươi nhuộm đỏ.Nhưng phải dùng máu của cao thủ mới đỏ.
Nói xong, Tần Vũ nhìn lên trời.
Tiên thức của Tần Vũ đã cảm nhận được có người đến giết.
Ba bóng người tốc độ cực nhanh, khí tức tỏa ra khiến toàn bộ Liễu Phong Thành run lên, những tu luyện giả cảm thấy sợ hãi chưa từng có.
Ba vị Tiên Đế!
Đêm mang màu máu, ba thân ảnh đứng trên không, mắt lạnh băng nhìn xuống.
– Ba Yêu Vương cấp chín, lại là thần thú, thực lực không tệ.
Tiên Đế Tiềm Khải đứng đầu cười nói.Mười thân ảnh khác cũng bay đến, nhóm Kim Tiên cấp chín đầu tiên đã đến.
– Ngươi là người trong sư môn của Tần Vũ?
Tiềm Khải nhìn Tần Vũ, cảm thấy có gì đó quỷ quái.
Trên mặt Tần Vũ chỉ có một nụ cười lạnh lẽo.
– Đệ tử trong môn hạ của ta bị người của ngươi giết rồi.
Tần Vũ nói.
– Đó là đệ tử duy nhất của ta, lại vì ta mà chết.
Trong giọng nói chất chứa lửa giận vô tận, lửa địa ngục.
Tiềm Khải, Ngọc Thanh Tử, Hạ Hoa không để ý, Kim Tiên cấp chín liên tục đến.
Chẳng mấy chốc nhóm Kim Tiên cấp tám cũng đến…
– Gần bảy mươi Kim Tiên cấp chín, gần hai trăm Kim Tiên cấp tám.
Mắt Tần Vũ lóe lên những tia ớn lạnh.
Gần ba trăm người vây thành hai vòng lớn, nhìn xuống Tần Vũ.Gần ba trăm người, người yếu nhất cũng là Kim Tiên cấp tám, khí tức của họ khiến người ta ngột ngạt.
– Người gần như đến hết rồi.
Tần Vũ nói.
Các Kim Tiên sững người.
Tần Vũ hít sâu, thầm nói:
– Đồ nhi ngốc, có chuyện vi sư trước nay không biết.Thân thể cực cứng của kiếm tiên khôi lỗi, thêm vào thần kiếm ‘Phá Thiên’ công kích cực mạnh, kết hợp lại sẽ có uy lực bao lớn đây?
Tần Vũ nhìn vô số Kim Tiên vây quanh.
– Bất quá, hôm nay vi sư sẽ tự mình thí nghiệm một phen!
