Đang phát: Chương 3290
Vũ Thần đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh toát ra, nhớ lại sự đáng sợ vừa rồi.Lỗ Thông Tử và Hình hợp sức mà vẫn bị Diệp Nam Thiên áp đảo, chỉ khi có một con Nguyên Tượng Trí Mang tham gia mới xoay chuyển được tình thế, giúp Lỗ Thông Tử rảnh tay dùng mười Mang Dũng hóa thành trận pháp giam giữ Diệp Nam Thiên.
Nguyên Tượng Trí Mang đáng sợ như vậy, mà chúng lại phái tới ba con chỉ để đối phó với Lý Vân Tiêu!
Hình gật đầu:
– Phải đảm bảo không có sơ suất, ta sẽ vào đó đốc chiến.
Vũ Thần ngẩn người, vẻ mặt kỳ lạ.Hình đốc chiến để làm gì?
Lỗ Thông Tử cười:
– Hình đại nhân vừa tiêu hao nhiều ma lực, lại bị giới lực áp chế, không nên đốc chiến.Đại nhân hãy vào giữa trận để phục hồi sức lực đi.
Hình đáp:
– Không được, thuộc tính ma vụ này rất mạnh, ta ở trong sương mù này không bị áp chế rõ ràng.Thân phận Lý Vân Tiêu không tầm thường, ta phải xác nhận hắn chết rồi mới yên tâm.
Nói xong, Hình lao vào ma vụ.
Lỗ Thông Tử cười thầm:
– Đại nhân muốn chia sẻ lực lượng Ma Chủ thì có.
Hình khựng lại như bị trúng phải bùa định thân, không thể nhúc nhích.
Lỗ Thông Tử cười tươi:
– Hình đại nhân như vậy là không được, lực lượng của Ma Chủ Đế vô cùng quan trọng, Man đại nhân đã dặn đi dặn lại, đại nhân dám độc chiếm sao?
Hình đột ngột quay người lại, giận dữ hét:
– Câm miệng! Ai nói ta muốn độc chiếm? Ta chỉ muốn tìm ra lực lượng đó để kính hiến cho Man đại nhân! Nếu Lý Vân Tiêu bị giết thì lực lượng này sẽ biến mất, ngươi gánh nổi trách nhiệm không?
Mắt Hình rực lửa, vẻ mặt vô cùng khó coi.
Lỗ Thông Tử lắc đầu:
– Ha ha ha! Không gánh nổi, thật sự.
Hình tức giận chửi:
– Vậy ngươi lề mề cái gì? Đồ bỏ đi!
Bị Lỗ Thông Tử nhìn thấu tâm tư, Hình giận quá hóa cuồng, chửi một tràng rồi quay người bỏ đi.
Lỗ Thông Tử nói vọng theo:
– Chẳng lẽ Hình đại nhân thật sự không muốn có lực lượng của Ma Chủ Đế sao? Nó liên quan tới lục đạo ma binh! Ta còn biết Lý Vân Tiêu có Nghê Hồng thạch, đó là chìa khóa để tiến giai Ma tôn!
Hình lại dừng bước, quay đầu cười lạnh:
– Ta một lòng trung thành với Man đại nhân, ngươi đừng hòng ly gián!
Lỗ Thông Tử cười:
– Ha ha, đại nhân hiểu lầm.Ngươi nghĩ Lỗ Thông Tử ta là loại người đó sao? Lực lượng Ma Chủ không chỉ có một phần này, kính hiến lực lượng Ma Chủ cho Man đại nhân hoàn toàn không xung đột với việc đại nhân có được phần của mình.
Mắt Lỗ Thông Tử lóe lên tia gian xảo, nhìn Hình như đã nắm chắc phần thắng.
Hình cực kỳ ghét Lỗ Thông Tử, chỉ muốn đấm cho một trận.Nhưng sức hấp dẫn của lục đạo ma binh quá lớn, Hình dù ghét Lỗ Thông Tử đến đâu cũng phải nhịn.
Hình nghiến răng:
– Rốt cuộc ngươi muốn gì? Có gì thì nói thẳng ra đi.
Lỗ Thông Tử cười hiểm:
– Hì hì, chuyện này nếu ta không nói thì sẽ không ai biết.Hình đại nhân có thể luyện hóa Nghê Hồng thạch trước, rồi lĩnh ngộ lục đạo ma binh.
Hình trầm giọng hỏi:
– Điều kiện là gì? Trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí.
Lỗ Thông Tử cười:
– Chỉ cần đại nhân lập lời thề nợ ta một ân tình là được.
– Chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Hình lạnh lùng:
– Sợ rằng tương lai có trả giá gấp mười lần cho ân tình này cũng không trả hết.
Lỗ Thông Tử nheo mắt, tia sáng lạnh lẽo bắn ra:
– Gấp mười? Trên đời này có thứ gì quý giá hơn Nghê Hồng thạch, lục đạo ma binh gấp mười lần sao?
Hình cũng là một nhân vật kiệt xuất, trầm ngâm một lát rồi đồng ý:
– Được, ta hứa với ngươi!
Hình thề ngay:
– Nếu ta lấy được lực lượng Ma Chủ và Nghê Hồng thạch từ tay Lý Vân Tiêu, ta nợ ngươi một ân tình, nếu không trả sẽ bị Thiên Ma ăn thịt, vạn kiếp bất phục!
– Tốt, ha ha ha ha ha ha! Hình đại nhân quả là sảng khoái!
Lỗ Thông Tử rất vui vẻ, cười ngoác cả miệng:
– Sau này chúng ta là người một nhà, mong Hình đại nhân giúp đỡ nhiều hơn.
Hình phất tay:
– Rồi rồi, bây giờ đại nhân đang được Man đại nhân coi trọng, ta phải cầu đại nhân giúp đỡ mới đúng.
Lỗ Thông Tử nói:
– Đường tương lai còn dài, chúng ta cùng nhau nắm tay, giúp đỡ lẫn nhau.
Hình gật đầu:
– Ta đi xem Lý Vân Tiêu chết chưa.
Lỗ Thông Tử nói:
– Đại nhân bị thương không nhẹ, ta có viên đan dược cực kỳ bổ dưỡng cho Ma tộc, đại nhân hãy cầm lấy trị thương.Vũ Thần, Hình đại nhân đi lại không tiện, ngươi đi cùng Hình đại nhân.
Chiếc nhẫn màu đen trên tay Lỗ Thông Tử lóe lên, một chiếc hộp ngọc rơi vào lòng bàn tay hắn, đưa tới trước mặt Hình.
Vũ Thần ngây người, không dám cãi lời, vội gật đầu:
– Vâng vâng!
Hình liếc nhìn Vũ Thần một cách bí hiểm, nhận lấy hộp ngọc mở ra xem, bên trong là một viên đan dược màu xanh biếc.
Hình nhìn chăm chú một lúc, trong Ma giới tuy có người luyện đan nhưng rất hiếm.Thay vì tốn thời gian luyện đan, chi bằng nuốt vài thập phương hung hồn sát, thậm chí là vài ma quân để bồi bổ, nên đan dược rất khan hiếm.
Hình do dự một lát rồi bỏ đan dược vào miệng, nuốt xuống.
Vài giây sau, sắc mặt Hình thay đổi, mắt lóe lên hỏi:
– Đây là đan dược gì?
Lỗ Thông Tử đáp:
– Lão hủ nghiên cứu ra, tên của nó là Bổ Ma đan.
– Bổ Ma đan, Bổ Ma đan, ngắn gọn mà chính xác!
Hình hưng phấn hỏi:
– Đại nhân còn loại đan này không? Cho ta thêm vài viên được không? Cảm giác như trực tiếp tiêu hóa một con thập phương hung hồn sát!
Tiêu hóa ở đây có nghĩa là trực tiếp hấp thụ lực lượng của một con thập phương hung hồn sát.Bọn họ nuốt trên mười con chưa chắc đã hấp thụ hoàn toàn một con, nhưng viên đan dược này lại làm được điều đó một cách dễ dàng.
Lỗ Thông Tử cười khổ lắc đầu:
– Ta dùng ba con thập phương hung hồn sát mới luyện được một viên đan dược này, hao tổn rất lớn.
Hình lộ vẻ thất vọng:
– Ba con luyện được một viên cũng đã rất lợi hại rồi.Lần sau ta bắt một ít thập phương hung hồn sát cho đại nhân, mong đại nhân giúp ta luyện chế vài viên.
Lỗ Thông Tử cười:
– Được được.
Hình gật đầu, quan hệ giữa hai người dường như trở nên thân thiết hơn.
Hình liếc Vũ Thần:
– Đi thôi.
Hai người lao vào ma vụ, biến mất.
Lỗ Thông Tử nhìn theo bóng lưng họ, trầm ngâm một lát rồi đi tới trước mặt Mang Dũng, nhìn Diệp Nam Thiên đang vùng vẫy bên trong.
Lỗ Thông Tử cười, vung tay phải, một hàng phù ấn hiện ra bay lên dán vào Mang Dũng.
Chín tầng Mang Dũng biến đổi, từ từ mấp máy rồi dung hợp lại.
Đôi mắt Diệp Nam Thiên trợn trừng, tràn đầy tức giận rồi bất lực, chỉ có thể điên cuồng công kích Mang Dũng, nhưng hiệu quả rất nhỏ.
Trong ma vụ, cá sấu không ngừng thổi khí để xua tan sương mù.
Nhưng con đường càng ngày càng hẹp.
Đi một lát, Lý Vân Tiêu đột ngột dừng lại, sắc mặt thay đổi:
– Nguy rồi, gặp rắc rối rồi!
Mọi người dừng lại, giật mình hỏi:
– Sao vậy?
Linh Mục Địch tiến lên nhìn xung quanh:
– Huyễn trận sao?
