Chương 3282 Hư Không Toái 2

🎧 Đang phát: Chương 3282

Kiếm vung lên, ma diệm đáng sợ biến thành cột sáng xuyên trời, kiếm ý cuồn cuộn trong ma khí tràn đến.
Trác Thanh Phàm ngước nhìn, khẽ nói:
– Hư Không Toái!
Thương Hải Như Trần theo tay Trác Thanh Phàm chém xuống, hóa rồng, phát ra ánh sáng xanh gầm thét lao đi.Không gian vỡ vụn theo nhát chém, cơ thể Trác Thanh Phàm cũng tan ra, không gian nổ tung.
Bạc Vũ Kình cảm thấy ngực chấn động, toàn thân bị dư chấn hư không làm tổn thương, nội tạng vỡ nát, máu lẫn mảnh vụn nội tạng phun ra.
– Không thể nào!
Bạc Vũ Kình bị thương nặng, vừa thốt ra ba chữ, ma khí tan biến, dây thừng thủy long xé gió lao đến, muốn trói gã lại.
Hơn mười người phía xa nổ tung khi không gian rung chuyển, chết không toàn thây.
Sức mạnh kinh khủng từ hư không dội xuống, đại na di trận bị chấn động mạnh phát ra tiếng động lớn.Nguồn năng lượng vô hình bị hút vào ánh sáng bạc ở trung tâm.
Dù trận pháp chưa vỡ nhưng các thuật luyện sư đều bị thương, hộc máu.
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trong trận, là Trác Thanh Phàm mặt không cảm xúc, tay cầm huyền đao vung lên chém giết các thuật luyện sư.
Bạc Vũ Kình ở phía xa gào lên:
– Dừng tay!
Gã dốc toàn lực đẩy dây thừng thủy long ra, gân mạch nổi đầy, mặt mày dữ tợn.
Nhưng Trác Thanh Phàm vẫn vung đao, chém giết hơn mười người, na di trận tan vỡ.
Các thuật luyện sư khác bị trận pháp phản phệ, hộc máu, thân hình văng ra.
– A!!!
Bùm!
Khóe mắt Bạc Vũ Kình rách toạc, gầm thét điên cuồng, ma khí bùng nổ đẩy lùi dây thừng thủy long.Thủy long quẫy mình trên không trung, biến thành Thương Hải Như Trần bay về tay Trác Thanh Phàm.
Ánh sáng trắng bao trùm tinh vân ngân hà tan biến, lực lượng na di biến mất, mọi thứ trở lại bình thường.
Trác Thanh Phàm cầm chiến kích, mặt tái mét gần như trong suốt, rõ ràng Hư Không Toái đã tiêu hao gần hết sức lực của gã.
Bạc Vũ Kình nổi giận:
– Đáng chết!
Đôi mắt Bạc Vũ Kình dần đổi màu, mất lý trí, vết thương trên người được ma khí chữa lành.Gã thuấn di, vung kiếm chém xuống đầu Trác Thanh Phàm.
Trác Thanh Phàm xanh mặt nâng chiến kích đỡ đòn.
Bùm!
Kiếm đánh vào chiến kích, phá tan linh quang.Trác Thanh Phàm không đỡ nổi, hộc máu, bị đánh bay.
– Sao? Ngươi không thể dùng đại hư không thuật nữa à?
Bạc Vũ Kình nhìn thấu, mặt dữ tợn tiến lại gần.
– Những gì ngươi gây ra đáng chết vạn lần!
Cổ Trần đại kiếm lóe sáng chém ra.
Trác Thanh Phàm vội bắt ấn, quanh người hiện lên lớp màng mỏng như nước, ngưng tụ thành giáp trụ, giơ tay lên.
Hai tay Trác Thanh Phàm bắt ấn, giáp trụ phình to thành hình người khổng lồ, hòa cùng ấn pháp.
Một kết giới gợn sóng mở ra.
Ầm!
Kiếm đánh vào kết giới, gợn sóng tan biến, cự linh vỡ nát.
Trác Thanh Phàm lại hộc máu, lùi lại:
– Phụt!
Mặt gã tái nhợt nhưng vẫn thản nhiên, dường như không quan tâm đến sống chết.
Keng!
Chiến kích mất linh quang cắm xuống đất, Trác Thanh Phàm vịn vào đứng thẳng, bình tĩnh nhìn đối phương.Trong mắt gã chỉ còn sự giác ngộ và thản nhiên.
Bạc Vũ Kình lộ tia sáng lạnh, khóe miệng nhếch lên:
– Chậc chậc, đệ nhất thiên tài, Hư Không Vũ Đế từ nay trở thành quá khứ!
Cổ Trần đại kiếm bùng nổ đao quang chém tới.
Xoẹt!
Kiếm quang xé rách không trung, tạo thành một khe nứt đen ngòm.
Khe nứt dừng lại cách Trác Thanh Phàm vài tấc.Nơi cuối khe nứt bùng cháy ngọn lửa trắng xóa, thiêu đốt mọi thứ.
Bạc Vũ Kình biến sắc, đôi mắt bị ma hóa tỉnh táo lại.Gã hóa thành độn quang bỏ chạy.
Trác Thanh Phàm ngẩn ra, cười khổ, không biết nên vui hay buồn.
Gã buông tay khỏi chiến kích, để lại vệt máu.Hai tay Trác Thanh Phàm bắt ấn trước mặt, ngồi xếp bằng điều tức trong hư không, từ từ nhắm mắt.
Ngọn lửa hiện ra hình ảnh Lý Vân Tiêu mờ ảo.
– Giờ mới muốn đi? Vũ Kình huynh đùa ta sao?
Lý Vân Tiêu vừa dứt lời, chân thân đã thuấn di ngàn trượng, xuất hiện trước mặt Bạc Vũ Kình.
– Lý Vân Tiêu!
Mặt Bạc Vũ Kình xanh mét, miệng còn vương máu.
Gã giơ ngang Cổ Trần đại kiếm:
– Muốn giữ ta lại thì phải xem ngươi có bản lĩnh gì!
Lý Vân Tiêu lắc ngón tay trước mặt, lắc đầu:
– Không phải xem bản lĩnh của ta, mà là của “chúng ta”.
Bạc Vũ Kình run rẩy, ngoái đầu lại.Nơi na di đại trận lan tỏa ánh sáng vàng, thuyền Nặc Á xuất hiện.
Mấy chục bóng người lao ra bao vây gã lại.
Bạc Vũ Kình nghiến răng:
– Lý Vân Tiêu, có giỏi thì chúng ta đánh một trận công bằng.Dù ta bị thương nhưng không sợ ngươi!
– Đánh công bằng? Tại sao?
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Ngươi tưởng đây là đại hội tỷ võ à? Còn đòi đánh công bằng với ngươi?
Lý Vân Tiêu vung tay:
– Lên hết đi, đánh cho ta một trận, đừng đánh chết là được!
Mặt Bạc Vũ Kình đen lại, mấy chục khí thế cường đại bùng nổ.Phòng tuyến tâm lý của gã tan vỡ, không còn chút sức chống cự.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vô số đòn tấn công xé gió lao đến, Bạc Vũ Kình như lá trong gió, toàn thân đau nhức, trước mắt tối sầm, ngất xỉu.
– Tên này yếu quá, ta còn chưa kịp ra tay đã xong rồi.
– Ha ha ha! Ngươi giỏi thì thử đi, dù là đảo chủ đại nhân cũng phải dè chừng trước đòn tấn công này.
– Khá mạnh đấy, người này là thân thể dung thông cảnh à? Thảo nào chịu đòn giỏi vậy.
Tiếng cười đùa vang lên, cơ thể Bạc Vũ Kình đầy máu.Lý Vân Tiêu quan sát kỹ, sợ gã chết, đến khi thấy đủ thì vung tay lên.Ánh sáng trắng cuốn Bạc Vũ Kình vào Giới Thần Bi.
Hàng trăm thuật luyện sư bị thương nặng kinh hãi nhìn nhóm người.
Diệp Nam Thiên quét mắt nhìn đám người:
– Trong cơ thể bọn họ đều có lực lượng ma nguyên, hơn nửa bị ma khí quấy nhiễu, dù không bị ma hóa cũng ảnh hưởng tâm tính.
Bí Đình Phong hỏi:
– Ý của đại nhân là?
Lý Vân Tiêu hét lớn:
– Không được!
Bí Đình Phong sững sờ, im lặng.Lúc này, ánh mắt Bí Đình Phong nhìn Lý Vân Tiêu đầy kính trọng, thừa nhận minh chủ Thiên Vũ Minh có thể ngang hàng với Diệp Nam Thiên.

☀️ 🌙