Đang phát: Chương 327
Không hổ là Yêu Khôi sư, quá trình thí nghiệm tràn ngập những điều quái dị và vặn vẹo.Hạ Linh Xuyên im lặng quay đầu đi, không muốn nhìn.Yêu Khôi sư một khi đã toàn tâm toàn ý làm việc thì dường như không còn bận tâm đến hoàn cảnh của mình nữa.Năm con Nhện yêu chỉ trụ được ba ngày, Đống Nhuệ đã yêu cầu thủ vệ: “Đưa đám tiếp theo đến!”
Chớp mắt mười lăm ngày trôi qua.Hạ Linh Xuyên hoặc là làm trợ thủ cho Đống Nhuệ, hoặc là theo Nhện chúa đi nói chuyện phiếm khi nó triệu hồi.Con cự yêu này đã mắc kẹt ở Ma sào đầm lầy cả trăm năm, ở giữa chỉ đi ra ngoài hai lần, nhưng dường như nó khá hiểu về thế giới bên ngoài.Nói cách khác, nó vẫn còn đường dây liên lạc ra bên ngoài? Hạ Linh Xuyên đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh thừa dịp con cự yêu không để ý mà đâm cho nó một nhát thật ngọt ngào.Nhưng tính đi tính lại vẫn thấy không an toàn.Mười hai con mắt của Chu Nhị Nương phân bố khắp xung quanh, tạo thành tầm nhìn ba trăm sáu mươi độ không góc chết.Hơn nữa, loại đại yêu thượng cổ này ngay cả khi ngủ cũng phóng linh thức ra ngoài, Hạ Linh Xuyên muốn đánh lén nó thật không dễ dàng.Ai mà biết được nó ngủ hay tỉnh khi nó chỉ đứng yên bất động như vậy, vì nó vốn không có mí mắt.Chưa kể, loại yêu quái này còn có rất nhiều bản sự không thể tưởng tượng được.Hạ Linh Xuyên từng thấy nó móc mắt mình ra, kết quả con mắt rơi xuống đất mọc chân, biến thành một con nhện con.Chẳng biết yếu huyệt của người này ở đâu.
Chưa kể, dưới trướng Chu Nhị Nương còn có cả một quân đoàn Nhện yêu, dù số lượng kém xa so với một trăm năm trước, nhưng chỉ bằng một mình Hạ Linh Xuyên chắc chắn không đối phó được.Nó còn giết được cả Nam Kha tướng quân, làm phế hai người kia, lẽ nào đối phó với hắn lại không dễ dàng? Hạ Linh Xuyên âm thầm móc ra Diên Tiền nhìn mấy lần, phát hiện nguyên lực bám trên đó chỉ có thể dùng từ “hơi thở mong manh” để hình dung, yếu ớt đến mức gần như không tính được.Nói trắng ra, nguồn gốc của nguyên lực là “mọi người đồng tâm hiệp lực”, hắn hiện tại rời xa cố thổ, bên cạnh lại không có tướng sĩ, chỉ có một cái hư bài trong tay, thì lấy đâu ra “chí khí của quần chúng” để tạo ra nguyên lực? Không có nguyên lực, vậy thì phải toàn bằng thực lực thôi.Hắn càng không nắm chắc có thể đối phó được Chu Nhị Nương.
Những ngày gần đây, Hạ Linh Xuyên rảnh rỗi là đi dạo xung quanh đầm lầy, một là để nhanh chóng quen thuộc địa hình, hai là tìm cơ hội nghĩ cách.Ma sào đầm lầy quá lớn, hắn đi mấy ngày vẫn chưa đi hết, mà con nhện khổng lồ kia cũng chỉ làm lơ, dường như không hề lo lắng hắn sẽ tự mình đào tẩu.Hạ Linh Xuyên dứt khoát hỏi thẳng trước mặt nó, Chu Nhị Nương cười ha ha: “Bên ngoài Ma sào đầm lầy có sương mù độc, ngươi căn bản không thoát ra được đâu, ta lo lắng cái gì?” Nó cười ha hả nói: “Chỉ bằng chút nguyên lực mỏng manh trên người ngươi? Không phá được sương mù độc đâu.” Dù chưa tận mắt nhìn thấy Xã Tắc lệnh của Hạ Linh Xuyên, nhưng linh giác của nó hết sức kinh người.Hơn nữa, Hạ Linh Xuyên cũng chưa giấu giếm gia thế của mình, nó biết đây là con trai của Hạ Châu tổng quản Diên Quốc, ít nhiều cũng có thể lăn lộn được một chức quan suông trong quân.
“Sương mù độc từ đâu ra?” Tốt rồi, độ khó của việc trốn đi lại tăng lên một bậc.Cho dù hắn có thể đối phó được Chu Nhị Nương, thì làm sao chạy ra khỏi vòng vây của sương mù độc đây? “Khoảng mười năm trước, có một con Thận Yêu chuyển đến Ma sào đầm lầy.Để chúng ta đồng ý cho nó ở lại, nó đã bày ra sương mù độc bên ngoài đầm lầy, để ngăn ngừa con người quấy nhiễu.Từ đó về sau, đầm lầy yên tĩnh hơn nhiều.” Ma sào đầm lầy có khá nhiều sản vật, thường có người tiến vào thu thập vật tư, thậm chí lén lút săn giết đồng loại của Chu Nhị Nương.Địa huyệt nhện có thể cung cấp một vài dược liệu.Sau khi sương mù độc tràn ngập, trừ quân đội có nguyên lực, người khác gần như không thể vào được.
Mặc dù nhện khổng lồ không chớp mắt, nhưng ý tứ gần xa đều là “Ta biết ngươi muốn trốn đấy”.Hạ Linh Xuyên sờ sờ mũi.Cái chữ “chúng” này có ý gì, trong đầm lầy còn có yêu quái khác sao? Chu Nhị Nương lập tức trở nên lạnh lùng: “Ai mà chẳng ghét hàng xóm? Ngươi muốn chạy đến địa bàn của người khác bị ăn thịt thì đừng trách ta không cứu ngươi.” Nói xong, nó liền nện bước tám đôi chân dài đi mất.
Hôm đó Hạ Linh Xuyên đi về phía đông, thấy trong khe núi nhỏ đột ngột dựng thẳng một tảng đá lớn, cao chừng hơn trượng, bằng phẳng như bia, phía trên phủ một lớp tơ nhện dày cộp, dưới ánh mặt trời còn tỏa ra ánh sáng lung linh.Hắn liếc mắt nhận ra đây là nơi ở của Chu Nhị Nương, không khỏi hiếu kỳ, tiếp tục đi xem xét mới phát hiện, mặt sau bia đá vậy mà dán một tấm da lột xuống, trên đó có vảy ấn kỹ, mỗi cái đều lớn hơn cả bàn tay hắn.Đây là da rắn, hay là da thằn lằn? Chủ nhân cũ to con thật đấy.Hạ Linh Xuyên cũng đoán được đại khái công dụng của cự thạch.Bỗng nhiên trong bụi cỏ nhảy ra một xanh một đỏ hai con rắn dài, há mồm cắn vào mắt cá chân hắn.Chuyện rắn ẩn mình trong bụi cỏ đâu có gì lạ? Hạ Linh Xuyên khi còn làm tuần vệ cũng hiểu rõ việc “dẫm cỏ kinh rắn” nơi hoang dã, dưới chân tự nhiên lùi lại hai bước, tay đã sờ đến chuôi Phù Sinh dao.
Ánh sáng nhạt lóe lên, hai con rắn đứt thành bốn khúc.Dù đã chém giết thành công, hắn cũng không tiến lên xem.Quả nhiên con rắn nhỏ rơi xuống đất xoắn thành một đoàn, tưởng chừng đã chết, nhưng Hạ Linh Xuyên vừa nhúc nhích bước chân, nó liền lại nhào lên! Đương nhiên, nó không nhào tới được kẻ địch.Lúc này có một nhện vệ vội vã chạy tới quát tháo: “Tránh xa cột mốc biên giới ra!” Quả nhiên, lãnh địa của Chu Nhị Nương dừng ở đây, vượt qua bia đá là thông đồng với người ngoài.Hạ Linh Xuyên chọn xác rắn lên đầu đao, lui về bên trong giới: “Đối diện là địa bàn của ai?” “Bác Sơn Quân.” Nhện yêu thủ vệ trông thấy xác rắn trên đầu đao hắn, “Ngươi giết chết thủ vệ biên giới của bọn chúng rồi.” “Ồ, có quan trọng không?” Xem ra hàng xóm của Chu Nhị Nương là một con xà yêu, Hạ Linh Xuyên nhìn tấm da rắn trên cột mốc biên giới, ừm, khổ người cũng rất lớn.Nhện vệ đi dạo một vòng quanh cột mốc biên giới, không phát hiện bóng dáng loài rắn nào khác, thế là nói với Hạ Linh Xuyên: “Ngươi có muốn không?” “…Cho ngươi đi.” Nhện vệ lôi xác rắn ra xa mấy chục trượng, đến khi sắp không nhìn thấy cột mốc biên giới nữa, mới tiêm độc vào xác rắn.Lúc này Thanh Xà còn chưa tàn phế, nhưng đã không thể phản kháng được.Hạ Linh Xuyên: “…Lôi ra xa thế này rồi còn ăn được sao? Thủ vệ đối phương, ngươi có thể tùy tiện ăn sao?” Nhện yêu kiên nhẫn chờ thịt rắn bị nọc độc hòa tan thành nước, đáp một cách đương nhiên: “Bọn chúng cũng thường lén lút đến ăn vụng đồ của chúng ta mà.” Hạ Linh Xuyên nhìn khối cột mốc biên giới mà không biết nên khóc hay nên cười.Hóa ra cái này thật sự chỉ là dùng để đánh dấu lãnh địa, lâu la hai bên tới tới lui lui, thường xuyên lén lút trộm đồ của nhau.
Ngẫm lại cũng phải, Chu Nhị Nương và Bác Sơn Quân đều là yêu quái trong đầm lầy này, bề tôi nào có nghiêm khắc đến vậy? Bình thường không đánh nhau là được rồi, mấy chuyện nhỏ nhặt coi như không thấy.“Vị ‘Bác Sơn Quân’ đối diện kia, có bao nhiêu năm đạo hạnh?” “Bốn năm trăm năm.” “Vậy kém xa lão tổ tông của các ngươi.” Hạ Linh Xuyên hỏi nó, “Vì sao Chu Nhị Nương không diệt nó, đoạt lấy địa bàn?” Chỉ cần nhìn sào huyệt lớn của Chu Nhị Nương ở rừng đá Quỷ Châm trước đây là biết nó cũng tin vào việc nhiều con nhiều phúc.Muốn nuôi dòng dõi càng nhiều, địa bàn đương nhiên cũng phải lớn hơn.Nhện vệ ngơ ngác nói: “Không biết.” Chức trách của nó là thủ vệ cột mốc biên giới, sao phải hiểu rõ nhiều như vậy? Hạ Linh Xuyên nghĩ nghĩ: “Các ngươi hai bên thường xuyên đánh nhau à?” “Đánh chứ.” Nhện vệ tâm tư đều ở con mồi trên thân, thuận miệng đáp, “Bác Sơn Quân sẽ liên hợp với yêu quái khác đến đánh chúng ta.Bọn chúng muốn cướp đồ của chúng ta.” Nguyên lai hàng xóm “chúng” của Chu Nhị Nương đều không phải đèn đã cạn dầu, khó trách nó nhắc đến là không có tin tức tốt.Xem ra con nhện cái này có vẻ không được lòng yêu quái bản địa trong toàn bộ Ma sào đầm lầy.“Trong đầm lầy này còn có đại yêu nào khác không?” Hắn chỉ biết trong đầm lầy này còn có một con Thận Yêu.“Có, còn có bảy tám vị nữa.” Ma sào đầm lầy rất lớn.Hạ Linh Xuyên hơi kinh hãi.Ở nơi khác khó gặp đại yêu, nơi này lại có bảy tám vị sao? Vì sao bọn chúng đều chen chúc ở trong đầm lầy này? Hắn biết rõ, người bản lĩnh càng lớn tính tình cũng càng lớn, yêu quái lại càng như vậy.”Bọn chúng muốn cướp thứ gì?” “Thứ gì cũng cướp!” Nhắc đến chuyện này, nhện vệ cũng có chút tức giận, “Ngay cả lưới cũng cướp, còn muốn đoạt lại Ma sào đi!” “Đoạt lại đi?” Hạ Linh Xuyên ngạc nhiên nói, “Chẳng lẽ Ma sào vốn là của Bác Sơn Quân?” “Đúng vậy, lão tổ tông của chúng ta đến đây, mới cưỡng chế di dời nó đi.” Nguyên lai Chu Nhị Nương mới là cường đạo xâm lăng.Hạ Linh Xuyên gãi gãi đầu, khó trách bị yêu quái bản địa ghi hận như vậy.
Hai ngày sau, Hạ Linh Xuyên quan sát bầy nhện thu thập hòm đựng lưới trong nước ở phế tích Gia Nạp tộc, thế mà phát hiện hai con đại xà trong một cái hòm xiếng, con nào con nấy đều ăn đến cái bụng tròn vo.Mỗi con rắn đều to bằng bắp đùi hắn, dài gần hai trượng.Sau khi được hai gã bụng lớn này “chăm sóc”, cá trong hòm xiếng chỉ còn lại hai con nhỏ gầy đáng thương.Bầy nhện phẫn nộ cuồng phún tơ nhện, một con đại xà bị trói đến không thể động đậy, con còn lại bụng mỡ lăn lộn rất nhanh, chớp mắt đã chui vào trong nước bơi về phía xa.Đa số nhện không biết lặn, chỉ ở trên bờ tức giận đến hứ hứ rung động.Hạ Linh Xuyên đảo mắt, tụ tiễn bán ra, chuẩn xác đâm vào đầu rắn, đem nó sinh lôi cứng rắn trở về.Những việc còn lại không cần hắn tốn sức nữa, bầy nhện nhào tới, nhằm ngay hai con rắn mà đâm tới tấp.Rắn không nhỏ, nhưng không chịu nổi nọc độc của bầy nhện quá mạnh, chỉ chốc lát sau đã tê rần.Bầy nhện vui vẻ hút lấy chất lỏng đông cứng, hiển nhiên thịt rắn so với thịt cá còn ngon hơn nhiều.Vì Hạ Linh Xuyên ra tay giúp đỡ, lúc này hắn lại đến gần, bọn chúng cũng không bài xích.
Bất quá lần này giết rắn không giống như lần ở biên giới, hoàn toàn không có hậu quả.Chỉ mới qua thời gian uống cạn chén trà, bầy nhện còn chưa ăn xong thịt rắn, Hạ Linh Xuyên đã phát hiện trong rừng im ắng một cách kỳ lạ, đến cả tiếng chim hót côn trùng kêu cũng không có.Bụi cỏ lau cao đến một trượng đối diện đột nhiên bị lay động, từ xa đến gần, có thứ gì đó lướt trên mặt nước, từ dưới cỏ lau bơi tới.Bầy nhện đột nhiên bỏ lại mỹ thực bên miệng, toàn bộ rút lui về phía sau, nhện vệ đầu đàn tiến lên, phun ra hết lớp bạch võng này đến lớp khác trên mặt đất.Bày trận sẵn sàng.Trong tình huống này, Hạ Linh Xuyên đương nhiên sẽ không đứng ở nguyên chỗ làm bia, hắn nhanh chóng theo nhện con rút lui đến cao điểm an toàn, chuẩn bị tọa sơn quan hổ đấu.Bất quá lúc này, Chu Nhị Nương tự mình chạy đến từ phía sau.Nó dừng lại một chút ở bên bờ, thân thể to lớn lại nở ra một vòng, sau đó liền lướt đi trên mặt nước.Hạ Linh Xuyên bội phục.Cái hình thể như ngọn núi nhỏ kia, cũng có thể chơi thủy thượng phiêu sao? Bất quá chắc là nó vừa rồi giống như rót một lượng lớn không khí vào trong thân thể mình, nên bay lên không thành vấn đề.Sau đó, Chu Nhị Nương cũng tiến vào trong bụi lau sậy.Đương nhiên đầu nó cao, cỏ lau cũng không thể che hết được.Từ góc độ của Hạ Linh Xuyên, có thể thấy nó bò vào bụi cỏ lau rồi dừng lại, dường như đang giảng hòa với thứ gì đó.Đột nhiên, tám chân của Chu Nhị Nương mở to, thân thể nhấc lên, xem chừng lại lớn thêm một vòng, trạng thái rất uy mãnh.
