Đang phát: Chương 3263
Lý Vân Tiêu cười:
– Đúng vậy, sao, có vấn đề gì không?
Ánh mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lẽo.Chẳng ai thích bị ép hỏi, nhất là khi tâm trạng đang không tốt.
– Không, không có gì, tôi chỉ hỏi thôi.
Bí Đình Phong cảm nhận được sự lạnh lùng của Lý Vân Tiêu.Nếu đối phương không muốn nói, hắn cũng không muốn gặng hỏi.Nhưng những gì xảy ra ở Toái Vân Thiên Xuyên khiến hắn không khỏi cảnh giác.
Bí Đình Phong hừ một tiếng, nói:
– Nếu có gì bất thường, hy vọng các vị nói thật.Nếu xảy ra chuyện gì trong Thiên Xuyên mà hai người không ứng phó được thì nguy.
Lý Vân Tiêu thản nhiên đáp:
– Biết rồi, đa tạ hai vị quan tâm.
Mộng Vũ đã rời đi, có lẽ Mộng Bạch cũng không có ở trong Thiên Xuyên, hắn cũng không cần phải lo lắng gì.
Bí Đình Phong và Chiêm Thần hừ mũi vẻ bất mãn.Hai người quan sát xung quanh, hy vọng tìm được manh mối nào đó.Đáng tiếc, ngoài chất độc và những dao động năng lượng yếu ớt, không còn gì khác trong hồ.
Sau đó, bốn người đi vòng quanh đáy hồ.Chiêm Thần thỉnh thoảng lại ghi chép, có vẻ như đang tìm kiếm những điểm kết nối không gian yếu.
Lý Vân Tiêu, Bàn Nghị và Bí Đình Phong thờ ơ quan sát Chiêm Thần, không có bất kỳ động thái nào.
Chiêm Thần đột nhiên lên tiếng:
– Các vị có nhận thấy dị lực trong hồ này đến từ năm dòng chảy không?
Lý Vân Tiêu liếc nhìn Chiêm Thần:
– Chuyện này quá rõ ràng rồi.
Chiêm Thần im lặng một lát rồi nói:
– Tôi đang tự hỏi năm dòng chảy này đến từ đâu, chẳng lẽ cũng từ không gian Địa Giới? Nước từ các dòng chảy này tụ lại ở hồ, nhưng hồ lại không bao giờ đầy, vậy nước chảy đi đâu? Chắc hẳn Bí Đình Phong đại nhân cũng đã nghĩ đến những vấn đề này rồi chứ?
Bí Đình Phong gật đầu:
– Ngươi rất thông minh.Chắc hẳn ba vị cũng rành về trận pháp nhỉ? Trong trận đạo có một khái niệm gọi là “Hình hóa tứ phương, dòng sông không dứt”, dùng để chỉ loại trận thế này.Năm dòng chảy tụ lại tạo thành một trận thế tự nhiên, trở thành lớp phòng thủ của Địa Giới, gọi là giới chướng.
– Giới chướng?
Đây là lần đầu tiên ba người nghe thấy khái niệm này.Lý Vân Tiêu càng thêm kinh ngạc, hắn cảm thấy thiên địa vô cùng rộng lớn, càng tiến về phía trước càng phát hiện ra những điều kỳ diệu.
Chiêm Thần vội hỏi:
– Vậy phải làm sao để phá được giới chướng?
Bí Đình Phong vuốt râu cười:
– Ha ha ha! Lão phu đã nói rồi, thời cơ chưa đến.
Ánh mắt Chiêm Thần trở nên lạnh lùng:
– Nếu hôm nay ngươi không nói rõ ràng thì đừng hòng rời khỏi đây!
Sát khí ngưng tụ, mặt hồ không ngừng bốc hơi, tạo ra những tiếng kêu ùng ục.
Bí Đình Phong cười lạnh:
– Chỉ bằng ngươi mà muốn giữ ta lại sao? Ngươi nghiêm túc đấy à?
Chiêm Thần nói:
– Hai vị bằng hữu, đến lúc này rồi mà hai vị vẫn chưa chịu lộ thái độ sao?
Chiêm Thần có vẻ tức giận và sốt ruột.
Lý Vân Tiêu thản nhiên nói:
– Đối với Địa Giới, có được Hoàng Tuyền Minh Hỏa hay không là do số mệnh.Ta không muốn đối đầu với đảo Huyền Ly vào lúc này.Xin lỗi, tôi đi trước.
Không thấy có gì khác lạ trong hồ, Lý Vân Tiêu không muốn ở lại lâu hơn, chắp tay từ biệt rồi phá tan mặt hồ, rời đi.
Bàn Nghị vẫn luôn im lặng, như một cái bóng đi theo Lý Vân Tiêu.
Hai bóng người vụt qua không trung, biến mất.
Sắc mặt Chiêm Thần trở nên khó coi, còn Bí Đình Phong thì cười nhạt, giằng co dưới đáy hồ.
– Hừ! Dù không có hai người kia giúp thì ta vẫn có năm phần chắc chắn giữ được ngươi!
Chiêm Thần đã hạ quyết tâm, tay trái bắt ấn, tay phải vung ra một chiếc thước gấp về phía trước.
Chiếc thước gấp hiện ra một hình vuông, đo đạc không gian xung quanh khu vực nước, cuốn Bí Đình Phong vào trong.
Bí Đình Phong cười lạnh:
– Ha ha ha! Năm phần chắc chắn? Ếch ngồi đáy giếng, thật buồn cười!
Hai tay Bí Đình Phong duỗi ra, hai luồng sáng vàng xoay tròn theo chiều kim đồng hồ, ngưng tụ thành một quả cầu màu vàng bao quanh cơ thể như một kết giới.
– Kim Dung Chưởng!
Những ánh sáng từ thước gấp bị chặn lại bên ngoài quả cầu vàng, vô số phù văn bắn ra biến thành những chưởng ấn lớn nhỏ trút xuống.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Hai luồng sức mạnh va chạm dữ dội dưới đáy hồ, khiến nước bắn tung tóe, tạo thành những cột nước khổng lồ bay thẳng lên trời cao.
Sắc mặt Chiêm Thần âm trầm, hắn phát hiện ra Bí Đình Phong mạnh hơn hắn tưởng tượng.Điều khiến hắn lo lắng nhất là đây là Thánh Vực, nếu kinh động đến những cường giả trong thành thì sẽ rất rắc rối.
May mắn thay, Toái Vân Thiên Xuyên vô cùng xa xôi và là một cấm địa, nên trong thời gian ngắn sẽ không có ai đến.
Bí Đình Phong bị chọc giận, cười khẩy:
– Cuồng vọng vô tri!
Hắn lao lên theo xung lực, ánh sáng vàng bao phủ toàn thân.Bí Đình Phong đáp xuống trước mặt Chiêm Thần, hai tay vỗ ra.
Bùm!
Chiếc thước gấp của Chiêm Thần vỡ vụn trước một kích kia, cả người hắn bị đánh bay, máu phun ra giữa không trung.
– Ai vậy?
Tinh thần Chiêm Thần rung động, sức mạnh khủng khiếp khiến hắn cảm thấy kinh hãi.Hắn không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng bỏ chạy.
Nhưng khi hắn vừa động đậy, không gian xung quanh liền xoay chuyển.Dù hắn thi triển độn thuật như thế nào cũng không thể phá vỡ được lực áp chế đó.
Chiêm Thần sợ hãi, liều mạng vùng vẫy.Hắn lấy ra một hạt châu, há miệng phun một ngụm lửa vào đó.
Vô số phù văn tăng vọt, phát nổ khiến không gian áp chế rung chuyển.
Chiêm Thần chớp lấy cơ hội, hét lớn rồi dùng tay xé rách hư không.
Trong khe nứt vừa xé có một bóng người màu vàng lộ ra, ánh mắt lạnh băng, mặt không biểu cảm nhìn Chiêm Thần.
Người Chiêm Thần run rẩy:
– A?! Ngươi…Ngươi là…
Hắn quên cả việc chạy trốn, không dám đánh lại người đó.Chiêm Thần ngây ngốc đứng trên trời.
Người màu vàng lạnh nhạt nói:
– Dám ra tay với người của đảo Huyền Ly, ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cái chết.
Giọng nói không hề có cảm xúc, lạnh lẽo đến thấu xương.
Người đó giơ tay lên, một phù ấn màu vàng ngưng tụ trong lòng bàn tay, dường như ẩn chứa vô vàn quy tắc của thiên đạo.Chưởng giáng xuống, không gian rung chuyển!
– Bàn Nhược Thần Chưởng!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thân hình Chiêm Thần vỡ nát dưới chưởng kia, hóa thành bụi trần tan biến, không để lại dấu vết, như thể chưa từng tồn tại trên đời.
Bí Đình Phong bay tới, chắp tay hành lễ cung kính:
– Thiên Chi Vương đại nhân.
Người màu vàng là Thiên Chi Vương Diệp Nam Thiên, người từng đứng trên đỉnh cao của Thiên Vũ đại lục, chủ nhân của Thánh Vực.
Diệp Nam Thiên nói:
– Nếu chuyện Hoàng Tuyền Minh Hỏa bị truyền ra ngoài thì sẽ rất rắc rối, ta không thể không ra tay để hắn vĩnh viễn ở lại đây.
Bí Đình Phong vội nói:
– Đại nhân lo nghĩ chu toàn, nhưng hai người vừa rồi…
Ánh mắt Diệp Nam Thiên lóe lên:
– Cứ để hai người đó đi đi, một người là Lý Vân Tiêu, minh chủ của Thiên Vũ Minh, còn người kia…
Diệp Nam Thiên trầm ngâm, trong mắt tràn đầy nghi ngờ, khó tin, dường như không dám xác nhận thân phận của người đó, nhưng cũng đầy kiêng dè.
– A? Thì ra là hắn!
Bí Đình Phong giật mình kêu lên:
– Thảo nào, thảo nào còn trẻ như vậy mà đã có thực lực như thế, lại bình tĩnh đến vậy.
Diệp Nam Thiên gật đầu:
– Ta đã bảo Hạo Phong đến Nam Vực, thành Viêm Vũ, nhưng không ngờ Lý Vân Tiêu lại đến Thánh Vực.
