Đang phát: Chương 3246
Thiên Tinh Tử không vui, giọng trầm:
– Này, ta nói thật đấy, quy tắc này là của chung cả giới Thiên Võ, Thiên Võ Minh đâu có quyền mà cấm ai dùng.
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Thì đúng là không có quyền, nhưng đời này có cái gì gọi là quyền đâu? Quan trọng là thực lực, có thực lực là có tất cả.
Thiên Tinh Tử phản bác:
– Nói thế không ổn, cấm người ta dùng quy tắc, là đối đầu với cả thiên hạ đấy.Thiên Võ Minh mạnh mấy rồi cũng không chống được cơn giận của thiên hạ đâu.Cậu muốn tự mình đốt mình à?
Lý Vân Tiêu cười lớn:
– Cháy hay không cháy cũng thế thôi.Muốn thành thần thì phải đối đầu với Thiên Võ Minh, phải chống lại ma kiếp.Với lực lượng hiện tại của Thiên Võ Minh, có chống được cả thiên hạ mười, hai mươi năm chứ.Đến lúc không xong nữa thì đơn giản thôi, tôi cho nổ tung cái nơi sinh ra quy tắc, ai cũng đừng hòng mà có.
– Cái gì?…Ối!
Thiên Tinh Tử há hốc, không hiểu đầu đuôi ra sao, cũng chẳng biết có nổ thật không, chỉ thấy người lạnh toát, lắp bắp:
– Cậu chơi thế này ác quá đấy!
Lý Vân Tiêu lạnh giọng:
– Đằng nào mà không qua được kiếp nạn này thì ai cũng chết.
Thiên Tinh Tử lau mồ hôi trán:
– Vào Thiên Võ Minh thì được cái gì, phải làm gì?
Rõ ràng là hắn đã dao động, hay đúng hơn là bị dọa sợ.
– Ha ha, huynh đúng là người thông minh.Cái lợi thì nhiều lắm, từ từ rồi ta nói.Còn nghĩa vụ thì đương nhiên là chống lại ma kiếp, với lại phải nghe theo lệnh của minh chủ.
Lý Vân Tiêu cười nhẹ, biết là sắp thành công rồi.
Hai người bắt đầu bàn chuyện thiên hạ, về thế lực khắp nơi, về vận mệnh tương lai.Cuối cùng Thiên Tinh Tử cũng đồng ý gia nhập Thiên Võ Minh.
Đồng ý rồi, hắn lại thấy nôn nóng, muốn đến thành Viêm Vũ ngay để tìm hiểu về quy tắc.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ai trong giới Thiên Võ cũng có thể tranh chức minh chủ, huynh cứ việc thể hiện bản lĩnh, giành lấy vị trí đó.
Thiên Tinh Tử xua tay:
– Thôi đi, đừng có đùa ta.Cái tài mọn của ta đem ra chỉ tổ xấu mặt.Ta cứ im lặng tìm chỗ tu luyện, mong bước vào Thần Cảnh, sống thêm được ngày nào hay ngày ấy.
Lý Vân Tiêu cười:
– Chỉ cần qua được kiếp nạn, ai cũng sống lâu được cả.Không thì dù sống ngàn năm cũng chết thảm thôi.
Thiên Tinh Tử hơi ngạc nhiên, hắn biết Lý Vân Tiêu thông minh, tài giỏi, nhưng không ngờ lại có trách nhiệm lớn như vậy.Trong lòng hắn cũng thấy nóng lên.
– Cậu cứ yên tâm! Ta đã quyết định rồi thì sẽ cố hết sức, không làm qua loa đâu.
Thiên Tinh Tử nghiêm túc nói.Hắn biết chuyện này quan trọng, liên quan đến sự sống còn của thiên hạ, không thể đùa được.
Lý Vân Tiêu mừng rỡ:
– Vậy thì đa tạ huynh.
Thiên Tinh Tử nói:
– Cậu phái người đến xây đường đi cố định giữa Vạn Tinh Cốc với thành Viêm Vũ đi.Tốt nhất là Vạn Tinh Cốc nên liên hệ với mấy phái lớn ở bắc vực, để còn giúp đỡ nhau.
– Ta cũng định thế.
Lý Vân Tiêu cười, hai người rất hợp ý.
Vạn Tinh Cốc cũng không khách khí, chọn một đám Võ Đế đi theo hắn đến thành Viêm Vũ tu luyện.
Còn chuyện xây đường đi thì hắn giao cho phó tông chủ.
Vạn Tinh Cốc không tham gia vào Lang Hoàn Thiên, lại bị tổn thất nặng trong trận chiến Ngũ Hà Sơn và vụ Phệ Hồn Tông, giờ trừ Thiên Tinh Tử ra thì đệ tử trong môn phái đều yếu kém, mất hết tinh anh.
Đó là lý do Vạn Tinh Cốc không muốn vào Thiên Võ Minh, chỉ muốn mấy chục năm khôi phục lại môn phái.
Nhưng Thiên Võ Minh lại cấm người ta dùng quy tắc, chặn đường thành thần của hắn.Lại thêm kiếp nạn sắp đến, khó mà qua khỏi, chi bằng chủ động tham gia, nghênh đón thử thách, may ra Vạn Tinh Cốc còn mạnh lên được.
Về đến thành Viêm Vũ, Lý Vân Tiêu bảo Tô Liên Y sắp xếp chỗ ăn ở cho người Vạn Tinh Cốc, đồng thời tung tin Vạn Tinh Cốc đã gia nhập liên minh.
Lần này gây chấn động không kém gì lúc Thiên Võ Minh mới thành lập.
Từ đó, hai vực tây, nam coi như thuộc về Thiên Võ Minh, một thế lực lớn chiếm trọn hai vực, còn lấn sang bắc vực, thực lực và danh tiếng vượt qua cả hai thánh địa lớn.
Lúc này mọi người mới nhận ra thiên hạ sắp thay đổi.Nếu như Thánh Vực và Hóa Thần Hải vẫn chỉ là thánh địa, thì Thiên Võ Minh đã thành siêu thánh địa rồi.
– Siêu thánh địa à?
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Bao giờ đánh được Huyền Ly đảo thì may ra mới dám nhận cái danh này.
Mấy ngày sau, cuộc chiến tranh chức minh chủ diễn ra ở kinh đô Hỏa Ô đế quốc.
Cao thủ khắp nơi đổ về đây, tụ tập ở kinh đô Hỏa Ô.
Mấy năm trước, những người này nằm mơ cũng không nghĩ mình sẽ có ngày đến nam vực, đến cái nơi bị bỏ rơi này.
Đến nơi thấy linh khí ở Hỏa Ô không thua gì các vực khác thì ai cũng kinh ngạc.Càng tin vào truyền thuyết về quy tắc hơn.
Nhiều người nhân cơ hội này đến gần thành Viêm Vũ, càng kinh ngạc hơn khi phát hiện càng gần thành Viêm Vũ thì linh khí càng đậm đặc, không thua gì bảy môn phái lớn.
Đến cổng thành thì bị trận pháp mạnh mẽ chặn lại.Điều khiến họ sốc hơn là, người canh cổng toàn là cao thủ ngoài Võ Đế!
– Cái gì? Ngoài Võ Đế mới được vào thành Viêm Vũ tu luyện, mà còn phải vào Thiên Võ Minh nữa chứ?
– Điên, điên hết cả rồi! Lý Vân Tiêu có biết mình đang làm cái gì không? Hắn biến Viêm Vũ thành nơi tu luyện số một thiên hạ rồi, đúng là điên!
– Hừ, trước kia đây là cái nơi khỉ ho cò gáy, mời mọc bản gia cũng không thèm đến, giờ lại còn làm cao, không thèm vào!
Kẻ thì phàn nàn, người thì khinh bỉ, mỉa mai, có kẻ lại kinh sợ, nghi ngờ…đủ loại cảm xúc.
Nhưng đội canh cổng không quan tâm đến họ, chỉ cần không phá luật thì sẽ không ra tay, chỉ chặn người ngoài thành Viêm Vũ thôi.
Cũng có một số người xin gia nhập Thiên Võ Minh, đều được đưa vào phòng đăng ký.Tùy theo cấp bậc tu luyện mà được phát túi trữ vật, bên trong toàn đồ quý giá.
Vào Thiên Võ Minh rồi, mỗi khi tu luyện lên một bậc thì lại được minh chủ tặng quà, chủ yếu là linh thạch và các loại bảo vật.
Nghĩa vụ thì phải nghe theo lệnh minh chủ, đặt việc chống ma lên hàng đầu, không được phản bội liên minh.Muốn rời khỏi thì phải trả lại hết đồ đã nhận, rồi đổi thành nguyên thạch để bù lại số tu vi đã tăng lên.
