Đang phát: Chương 3219
– Đúng là không biết lượng sức mình.
Âm Minh nghe Lục Thiếu Du nói vậy thì cười lạnh, phất tay một cái.Sát khí và linh hồn lực cuồn cuộn trào ra, hóa thành một cơn lốc xoáy linh hồn, lan tỏa về phía Lục Thiếu Du.
– Cái ngươi lui ra sau.
Lục Thiếu Du vung tay, đẩy Tử Yên và Kim Xà Đại Đế ra phía sau, thân ảnh lập tức bị cơn lốc linh hồn bao phủ.
Trong vòng xoáy tràn ngập sát khí, mơ hồ còn vọng lại những âm thanh quỷ khóc thần sầu.Không gian xung quanh vặn vẹo, những luồng khí rít lên, tấn công linh hồn cùng sát khí liên tục đánh vào Lục Thiếu Du.
– Công kích linh hồn mạnh thật.
Tử Yên và Kim Xà Đại Đế là Linh Đế, biết rõ sự đáng sợ của công kích linh hồn.Dưới công kích linh hồn mạnh mẽ kia, họ chỉ có thể lùi lại, không dám tới gần, lo lắng cho Lục Thiếu Du.
Âm Minh biến mất, hòa vào cơn lốc linh hồn.Cơn lốc xoay tròn, bao phủ Lục Thiếu Du.Công kích linh hồn mạnh mẽ, ẩn chứa sát khí khiến không gian bị cấm chế run rẩy, như muốn nứt vỡ.Sát khí và công kích linh hồn nhắm vào Lục Thiếu Du.
– Chỉ là linh hồn thể mà thôi.
Trong cơn lốc linh hồn, Lục Thiếu Du cười nhạt, mặc cho công kích linh hồn và sát khí cuốn tới.Với hắn, công kích linh hồn không đáng lo ngại.
Linh hồn lực và sát khí âm trầm trút xuống cơ thể Lục Thiếu Du, tiến vào trong đầu hắn.Nếu không có chỗ dựa, hắn đâu dám chống lại công kích linh hồn khủng bố như vậy, chẳng khác nào tự tìm đến cái chết.
Công kích linh hồn mạnh mẽ như vậy, Đế cấp thất trọng cũng phải bỏ chạy, nếu bị vây khốn thì không có đường thoát.
Kim đao màu vàng cảm nhận được công kích linh hồn mạnh mẽ nên nhảy ra, kim quang đại thịnh.Công kích linh hồn và sát khí bị hút vào, biến mất trong kim đao.
Công kích linh hồn tiếp tục cuồng bạo tiến vào đầu Lục Thiếu Du, nhưng không gây ra chút phản ứng nào.Lục Thiếu Du đứng vững trong cơn lốc, không hề lay chuyển.
– Ồ?
Âm Minh kinh ngạc, chuyện này vượt quá dự đoán của ả.Tại sao nhân loại này lại không sợ công kích linh hồn?
– Đối phó với ngươi có nhiều cách, nhưng ngươi muốn đoạt xá ta, nên ta cũng chỉ có thể làm như vậy.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu cười, nói:
– Ta quyết định sẽ đoạt xá ngươi.
– Ngươi muốn đoạt xá ta? Ngươi điên rồi sao? Ta là linh hồn thể, ngươi không làm gì được ta đâu.
Âm thanh của Âm Minh vang lên.
– Thật sao? Ngươi sẽ biết ngay thôi.
Lục Thiếu Du cười quỷ dị, không gian bên ngoài cơn lốc linh hồn rung lên.Ánh sáng màu lam chói mắt lan tràn, nhiệt độ kinh khủng xuất hiện.
Kim Xà Đại Đế và Tử Yên cảm thấy da dẻ như bị bỏng.Họ ngẩng đầu lên, thấy ngọn lửa màu xanh da trời bao phủ cơn lốc linh hồn.
Lục Thiếu Du từ con mồi biến thành người đi săn, cơn lốc linh hồn và Âm Minh trở thành mục tiêu bị vây bắt.
Ánh sáng màu xanh da trời từ trên trời đổ xuống, mang theo nhiệt độ mà linh hồn cũng không chịu nổi, cùng khí tức cổ xưa khiến không gian run rẩy.Biển lửa màu xanh da trời vây khốn cơn lốc linh hồn.
Cơn lốc linh hồn không có sức chống cự, hễ chạm vào ngọn lửa là bị đốt cháy thành sương mù.
– Đây là ngọn lửa gì?
Âm Minh kinh hãi, linh hồn run rẩy.Ả cảm thấy không thể chống lại thứ này.
– Thiên hỏa, đây là Thiên hỏa.Ngươi có Thiên hỏa?
Âm thanh run rẩy của Âm Minh truyền ra.
– Đúng vậy.Ta muốn biết đại cơ duyên kia là gì nên mới để ngươi dẫn đường, nhưng có vẻ ngươi không biết nhiều lắm.
Lục Thiếu Du lạnh lùng nói.
– Chúng ta không cần phải như vậy.Ta xin lỗi ngươi.Biết ngươi có Thiên hỏa, ta đâu dám ra tay.Ta sẽ không làm vậy nữa.Ngươi thu Thiên hỏa lại đi, ta sẽ dẫn ngươi đi tìm đại cơ duyên, thậm chí còn giúp ngươi đạt được nó.
