Đang phát: Chương 321
– Sư phụ…
Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc tột độ.
Mục Lão mỉm cười, giọng điệu vô cùng thản nhiên:
– Sinh lão bệnh tử là lẽ thường, trừ phi phá vỡ được gông xiềng cuối cùng kia.Nhưng chuyện đó khó lắm, khó vô cùng.Ta đã sống hơn hai trăm năm, cái chết với ta chẳng còn gì đáng sợ.Năm xưa ta cùng Độc Tất Tử lưỡng bại câu thương, cũng nhờ trận chiến sinh tử ấy mà ta ngộ ra chút huyền cơ của cực hạn hồn sư, thành công đột phá cửu thập cửu cấp, sống đến ngày nay, so với hắn, ta đã quá lời rồi.
– Mấy năm nay, ta càng cảm nhận rõ ràng sinh mệnh dần tàn lụi, chuyện này không thể tránh khỏi.Ta không biết mình còn sống được bao lâu, nhanh thì ba năm, chậm thì năm sáu năm.Thời gian ta có thể bảo vệ Sử Lai Khắc không còn nhiều.Thế nên, ta phải tranh thủ chút thời gian ít ỏi còn lại, làm chút gì đó cho Sử Lai Khắc.
– Nếu sinh mệnh vẫn còn dồi dào, giữ bí mật là thượng sách.Nếu tương lai có chiến tranh, với thực lực của ta, chắc chắn có thể xoay chuyển càn khôn, ít nhất khiến Nhật Nguyệt đế quốc phải trả giá đắt.Nhưng giờ thì không được nữa, thân thể ta đã suy yếu, chỉ có thể để người ngoài biết đến sự tồn tại của mình, uy hiếp và kiềm chế dã tâm thống nhất đại lục của chúng.
Thực tế, hôm nay Mục Lão để Kính Hồng Trần vào Hải Thần Các, ẩn chứa những ý đồ sâu xa hơn nhiều.
– Hai năm tới là giai đoạn then chốt với các con, không còn thời gian nghỉ ngơi đâu.Hai năm sau, Vũ Hạo tất nhiên phải đến học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư, còn Vương Đông, con định thế nào?
Vương Đông ngẩn người, do dự:
– Sư phụ, con không thích hồn đạo khí, cũng không có thiên phú về lĩnh vực này.Nhưng con và Vũ Hạo…
Mục Lão gật đầu:
– Vũ Hồn Dung Hợp sẽ không biến mất vì khoảng cách.Còn về thiên phú, con chẳng hề kém Vũ Hạo.Chỉ là hướng phát triển của hai con khác nhau.Vì vậy, khi Vũ Hạo đến Nhật Nguyệt đế quốc, ta hy vọng con ở lại học viện, tiếp tục bồi dưỡng chuyên sâu.
Vương Đông nghe xong càng thêm lưỡng lự, hắn không hề muốn rời xa Vũ Hạo, huống chi lần này chia tay những ba năm…quá dài.Nhưng chuyện này là của hai năm sau, hiện tại hắn không nói gì thêm.
Mục Lão nheo mắt:
– Kính Hồng Trần nói không sai, theo sự phát triển của hồn đạo khí, một ngày nào đó nó sẽ len lỏi vào từng ngóc ngách cuộc sống, thay thế vũ khí thông thường.Mà cũng vì thế, chiến tranh khó tránh khỏi.Về hồn đạo khí, ba đế quốc lớn thua kém chúng quá nhiều, ta chỉ có thể giúp các con kéo dài năm đến mười năm.Sau đó, chiến tranh khó mà tránh khỏi, mà có lẽ năm mười năm sau, mọi thứ sẽ thay đổi.
Vương Đông dò hỏi:
– Sư phụ, sao hôm nay ngài không giết Kính Hồng Trần?
Mục Lão đáp:
– Giết hắn chỉ khiến Nhật Nguyệt đế quốc thêm liều lĩnh.Hơn nữa, hắn nói đúng, trên người hắn có một vài hồn đạo khí khiến ta cảm thấy uy hiếp lớn.Nếu xử lý không khéo sẽ thành lưỡng bại câu thương, cơ nghiệp vạn năm của Sử Lai Khắc không thể mạo hiểm.Kính Hồng Trần là kẻ giỏi tiến thoái, biết nắm thời cơ, thuận theo tình thế.Tương lai hắn chắc chắn là đại địch của chúng ta.
Sáng sớm.
Tiết trời âm u, màn sương mù quanh Hải Thần Hồ càng thêm dày đặc.
Bốn bóng người lặng lẽ rời khỏi học viện Sử Lai Khắc, nhưng vừa đến cổng đã dừng bước.
Huyền Lão ôm bình rượu, nhìn ba người trẻ tuổi với vẻ mặt say khướt:
– Được rồi, bắt đầu đi săn hồn hoàn cho các con.Các con còn nhỏ, lão già này đi theo chỉ thêm vướng víu.Tinh Đấu Đại Sâm Lâm ở đâu chắc các con biết, tự đến đó tìm hồn thú thích hợp.Ta sẽ âm thầm bảo vệ các con.Nhưng nếu trong quá trình thu thập hồn hoàn, ta phải ra tay, điểm sát hạch của các con sẽ bị trừ mười điểm.
– Dạ.
Ba người trước mặt Huyền Lão là Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu.Trong ba người, chỉ có Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu cần tìm hồn hoàn, Vương Đông đi theo vì xung phong, lý do rất đơn giản, có hắn sức chiến đấu của Hoắc Vũ Hạo sẽ tăng gấp bội.Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ của cả hai sẽ phát huy tác dụng lớn trong thời khắc quan trọng.Nếu ba người liên thủ, đấu với hồn thú ngàn năm cũng không thành vấn đề.Mà Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu cũng chỉ cần hồn hoàn ngàn năm.
Huyền Lão dặn dò xong liền lặng lẽ biến mất.Nhưng dù không có lão đi theo, ba người Hoắc Vũ Hạo cũng không lo lắng.Có một Siêu Cấp Đấu La cấp chín mươi tám âm thầm bảo vệ, ba người bọn họ chẳng khác nào nghé con không sợ hổ, dám xông vào tận khu vực trung tâm của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Cả ba lập tức tiến nhanh về phía nam học viện Sử Lai Khắc, hướng về Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Học viện Sử Lai Khắc rất gần khu rừng này, nếu không sao lần thú triều trước, Sử Lai Khắc lại phải hứng chịu đầu tiên?
Dốc toàn lực đi đường, chưa đến hai ngày, ba người Sử Lai Khắc đã đến bìa Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Tuy chưa đến nơi, không khí đã tươi mát hơn, hít thở cũng sảng khoái hơn.Ba người Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu tuy phải di chuyển liên tục hai ngày, tâm trạng vẫn rất hưng phấn.
Từ khi vào Sử Lai Khắc, bọn họ luôn phải tu luyện gấp rút, làm gì có thời gian thư giãn? Sau khi kết thúc năm học đầu tiên, Vương Đông và Tiêu Tiêu còn được về thăm gia đình, Hoắc Vũ Hạo lại phải đến vùng Cực Bắc xa xôi lạnh giá, tuy có thêm vũ hồn Băng Bích Đế Hoàng Hạt mạnh mẽ, đó cũng là một lần lịch lãm khó khăn.Vừa về đến học viện, hắn và bạn bè lại phải bắt đầu tu luyện khắc khổ, rồi tham gia Đấu Hồn Đại Tái.Tinh thần lúc nào cũng căng như dây đàn.
Lần này đi thu thập hồn hoàn lại khiến bọn họ rất hưng phấn.Hơn nữa, sau lần bế quan, cả ba đều cảm thấy bản thân đã thay đổi.Bọn họ muốn thử nghiệm những gì mình mới thu hoạch được.Vì vậy, hai ngày nay bọn họ không mệt mỏi mà ngược lại, tinh thần vô cùng phấn chấn, cơ thể luôn trong trạng thái tốt nhất.
– Tiêu Tiêu, cậu định tìm hồn hoàn như thế nào?
Hoắc Vũ Hạo vừa đi vừa hỏi.
Tiêu Tiêu đáp:
– Cũng có nghĩ một chút.Nhưng các lão sư nói tìm hồn hoàn chỉ dựa vào may mắn.Gặp được thì không nên bỏ qua.Thậm chí nếu thấy nó thích hợp với Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu, tớ cũng phải cân nhắc xem có nên dung hợp không.Thật ra, tớ không thể chờ được nữa.Để vũ hồn đầu tiên có đủ chín hồn hoàn rồi mới thêm hồn hoàn cho vũ hồn thứ hai thì tốt, nhưng quá chậm.Tớ định song song tu luyện Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh và thêm ba bốn hồn hoàn cho Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu.Nếu không chắc tớ không đuổi kịp hai cậu mất.
Ở đây chỉ có ba người nên Tiêu Tiêu không giấu giếm suy nghĩ của mình.
Sau Đấu Hồn Đại Tái, Tiêu Tiêu đã cảm nhận được sự chênh lệch giữa mình và Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông.Hoắc Vũ Hạo có thể vượt lên, trở thành người lãnh đạo của ba người, còn Vương Đông có hai vũ hồn là Quang Minh Nữ Thần Điệp và Hạo Thiên Chùy, cái nào cũng mạnh mẽ.So ra, hai vũ hồn của nàng có phần yếu kém hơn.
Việc trở thành Chiến hồn sư hệ Phụ Trợ hay thêm hồn hoàn cho vũ hồn thứ hai cũng một phần xuất phát từ việc Tiêu Tiêu không muốn tụt lại so với hai người bạn.Cô bé rất thông minh, sớm nhận ra nếu còn để hai người kia vượt lên nữa, e rằng mãi mãi không có cơ hội đuổi kịp.
Vương Đông nói:
– Tiêu Tiêu, khối hồn cốt thứ hai của cậu là gì?
Tiêu Tiêu cười:
– Bí mật, không nói cho hai người biết đâu.Dù sao tớ cũng biết khối hồn cốt thứ hai của Hoắc Vũ Hạo là khối hồn cốt cánh tay trái của Băng Bích Hạt rồi.
Vương Đông cười:
– Không nói thì thôi.Dù sao khi săn hồn thú cậu cũng phải sử dụng.Cậu còn chưa nói cậu định thêm hồn hoàn như thế nào cho Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh kìa.
Tiêu Tiêu đáp:
– Tớ đi theo hướng Chiến hồn sư hệ Phụ Trợ, nên dĩ nhiên phải chọn hồn hoàn có tác dụng phụ trợ, nhưng vẫn phải giữ ưu điểm của Chiến hồn sư.Tớ định tìm hồn kỹ theo hướng khống chế, hoặc tăng lực phòng ngự cho Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh.Lần này nhờ Đấu Hồn Đại Tái tớ mới biết Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh có lực phòng ngự rất lớn, nếu sử dụng tốt hiệu quả sẽ rất lớn.Huống chi tớ còn có Đỉnh Chi Chấn và Đỉnh Chi Đãng nữa.
Hoắc Vũ Hạo tán dương:
– Tiêu Tiêu, cậu phân tích về vũ hồn của bản thân rất thấu đáo.Tớ cũng thấy hồn hoàn thiên về lực phòng ngự rất hợp với cậu.Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh về mặt khống chế rất hiệu quả.Ngày đó lúc chúng ta chiến đấu với bảy người lớp hai, nếu không nhờ sự trói chặt và khống chế của nó, chúng ta không thể chiến thắng dễ dàng như vậy.
Tiêu Tiêu nói:
– Còn cậu? Cậu định thế nào? Vũ hồn Linh Mâu của cậu muốn thêm hồn hoàn không dễ đâu? Hồn thú hệ Tinh Thần vừa hiếm vừa mạnh.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu:
– Nên chúng ta chỉ có thể tùy cơ ứng biến, trông chờ vào may mắn.Chúng ta cứ đi lòng vòng ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, gặp hồn thú thích hợp thì săn, nhưng đừng giết chóc bừa bãi.
Tiêu Tiêu nói:
– Đúng đấy, Hồn thú là một loại tài nguyên bắt buộc đối với hồn sư, nhưng chúng cần thời gian dài để phát triển.Nếu cứ giết hồn thú cấp thấp, con cháu chúng ta sau này muốn thu thập hồn hoàn chất lượng cao sẽ rất khó.
Vương Đông nhíu mày:
– Không thể nói như thế, Hồn thú cũng có sinh mệnh, sao có thể coi chúng như tài nguyên? Chúng ta săn hồn thú cũng giống như cá lớn nuốt cá bé thôi.
Tiêu Tiêu nhìn Vương Đông với vẻ kinh ngạc:
– Không ngờ cậu cũng lương thiện như vậy.
