Đang phát: Chương 3200
Huyết Kiếm Đại Đế nói rằng hắn hoàn toàn không biết gì về vị giới chủ thần bí này.Người này luôn đeo mặt nạ vàng, chỉ biết rằng thực lực vô cùng đáng sợ.Lần trước, ngay cả hai siêu cấp cường giả của Bắc Cung Hoàng tộc và Độc Cô Hoàng tộc cũng không thể ngăn cản được.
Dưới chân hai người lóe lên ánh sáng trắng, thân thể hóa thành một đạo lưu quang xẹt qua bầu trời, biến mất trong sơn cốc.
Trong không gian rộng lớn dưới hố sâu, Lục Thiếu Du chờ đợi.Điều vượt quá dự đoán của hắn là chỉ sau mấy chục khắc, Âm Minh xinh đẹp, quyến rũ đã ngừng điều tức.
Lục Thiếu Du mở mắt, nhìn Âm Minh ở phía xa.
Âm Minh hít sâu một hơi, miệng thở ra một ngụm trọc khí, không gian dường như tràn qua một luồng khí lạnh lẽo thấu xương.Sau đó, thân thể mềm mại uyển chuyển của nàng từ từ đứng lên, vươn cánh tay ngọc, đồng thời duỗi lưng, khoe ra tất cả tư thái mê người trước mặt Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nhìn, không khỏi nuốt nước bọt.Đôi chân dài thẳng tắp, bờ mông cong vút tạo thành một đường cong hoàn mỹ.
Thân thể này quá đỗi hấp dẫn, trong lòng Lục Thiếu Du có chút nóng lên, nhưng nhanh chóng bị hắn cưỡng ép đè xuống.
Hắn hiểu rõ, hiện tại tính mạng của mình quan trọng hơn nhiều.Mọi chuyện nên cẩn thận, nếu không sẽ hối hận không kịp.
– Chúng ta có thể xuất phát tìm đại cơ duyên kia.
Ánh mắt Âm Minh nhìn Lục Thiếu Du, lúc này trông nàng vô cùng tươi tỉnh, chứng tỏ thực lực đã khôi phục không ít.Về phần đến mức nào, Lục Thiếu Du khó có thể đoán ra.
– Chẳng lẽ ngươi định cứ như vậy ra ngoài?
Lục Thiếu Du nhìn thân thể quyến rũ của Âm Minh, không hề rời mắt.
– Có vấn đề gì sao?
Âm Minh nhìn Lục Thiếu Du, dường như lúc này mới kịp phản ứng, mỉm cười nói:
– Ta rất ít khi hóa thành hình người, thấy ngươi là nhân loại nên ta mới ngưng tụ thành hình dạng này.Theo trí nhớ của ta, ngươi dường như không phải là chính nhân quân tử gì đó.
Nói xong, trong tay Âm Minh xuất hiện mấy chiếc nhẫn trữ vật, khẽ phất tay, một bộ váy nâu xuất hiện.Chiếc váy dài che phủ thân thể mềm mại, đôi chân thon dài, bờ mông căng tròn.
Lục Thiếu Du không hề né tránh ánh mắt, lời nói của Âm Minh cũng không khiến hắn cảm thấy gì.Ánh mắt vẫn dán chặt vào thân thể quyến rũ của nàng.Nhìn Âm Minh mặc váy dài màu nâu, cùng với khí chất âm trầm bẩm sinh và thực lực khủng bố, càng khiến người ta bất an.
– Ngươi là nhân loại, vậy ta sẽ cho ngươi một ít thứ, có lẽ sẽ có tác dụng với ngươi.
Âm Minh nói, tay đánh ra mấy đạo lưu quang về phía Lục Thiếu Du.Đó là mấy chiếc nhẫn trữ vật.
Lục Thiếu Du không lập tức cầm lấy, tâm thần nhanh chóng rót vào bên trong.Lúc này hắn mới phát hiện trong những chiếc nhẫn này không có nhiều thứ, nhưng đều là thần khí, đan dược cao phẩm và thi thể Đế giả.
Trong nhẫn trữ vật có hơn hai mươi cỗ thi thể Đế giả, hơn hai mươi kiện thần khí và thượng cổ thần khí.Có thể khẳng định, những Đế giả này đã bị triệu hoán đến đây, cuối cùng vẫn lạc trong Thiên Trủng.
– Cầm lấy đi, ngươi cứu ta, còn giúp ta đối phó với Âm Đàm, ta sẽ không hại ngươi.
Thấy Lục Thiếu Du cẩn thận, ánh mắt Âm Minh khẽ đổi, dưới khí chất âm trầm không nhìn ra quá nhiều biến hóa.
Lúc này Lục Thiếu Du mới thu nhẫn trữ vật vào tay, trong lòng có chút bất ngờ về Âm Minh.
– Chúng ta có thể xuất phát, từ đây đến chỗ kia không xa, nhưng đường đi rất nguy hiểm, ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng.
Âm Minh nhắc nhở Lục Thiếu Du, dường như không hề có ý đồ gì khác khi dẫn hắn đi tìm kiếm đại cơ duyên.
– Chẳng lẽ đối với ngươi mà nói, nơi này cũng nguy hiểm sao?
Lục Thiếu Du nhíu mày.
– Đương nhiên là có nguy hiểm, chẳng lẽ ngươi không biết gì về nơi này?
Lúc này đến lượt Âm Minh kinh ngạc, dường như việc Lục Thiếu Du hoàn toàn không biết mọi thứ bên trong đã vượt quá dự đoán của nàng.
Lục Thiếu Du lắc đầu nói:
– Có lẽ ngươi nên nói cho ta biết, trong Thiên Trủng này rốt cuộc có những nguy hiểm gì.
– Được thôi, nể mặt ngươi cứu ta, ta có thể nói cho ngươi biết một chút.
Âm Minh không từ chối, dường như nàng rất dễ nói chuyện, nàng nói nhỏ:
– Nơi này, nhân loại các ngươi gọi là Thiên Trủng, bên trong vô cùng nguy hiểm, khắp nơi đều tràn ngập những mối nguy hiểm tự nhiên.Ngay cả ta ở bên trong nhiều năm như vậy, cũng có nhiều nơi tuyệt đối không dám đặt chân đến.
Âm Minh đang nói thì đột ngột dừng lại, nhìn Lục Thiếu Du:
– Ví dụ như chỗ đại cơ duyên kia, ngay cả ta và Âm Đàm cũng không dám vào, nơi đó quá nguy hiểm.
– Đại cơ duyên là gì?
Mắt Lục Thiếu Du sáng lên.
Âm Minh lắc đầu:
– Ta cũng không biết, ta chỉ biết nơi này có đại cơ duyên, nhưng cũng vô cùng hung hiểm, so với nhiều nơi nguy hiểm khác còn đáng sợ hơn nhiều.
Lục Thiếu Du suy nghĩ, không biết lời nói của Âm Minh là thật hay giả, nhưng có lẽ nàng thực sự không biết đại cơ duyên kia là gì, nếu không có lẽ nàng đã nhận được rồi.
– Lần trước ta đi, thực lực không mạnh như bây giờ, có lẽ lần này chúng ta sẽ có cơ hội.
Âm Minh nhìn Lục Thiếu Du, còn tưởng rằng hắn lo lắng về nguy hiểm.
– Hy vọng là như vậy.
Lục Thiếu Du gật đầu, hắn không tài nào đoán ra đại cơ duyên này là gì.
– Nhân loại, thể chất của ngươi rất mạnh, ngay cả khi bị Âm Đàm đánh trúng, ngươi cũng có thể chống lại, điều mà Vũ Đế nhị trọng bình thường không thể làm được.
Âm Minh dường như có chút hiếu kỳ với Lục Thiếu Du, không hề che giấu mà đánh giá hắn.
– Ngươi là ai? Tại sao lại ở trong Thiên Trủng? Trong Thiên Trủng này còn có ai khác không?
Lục Thiếu Du không trả lời Âm Minh, mà tò mò hỏi về thân phận của nàng.
– Chẳng lẽ ngươi không nhận ra thân phận của ta sao? Xem ra nhân loại các ngươi không biết gì cả.
