Đang phát: Chương 32
Đông Lam sơn, sâu trong rừng thông, cạnh hồ nhỏ.
“Mười ngày rồi.”
Tần Vũ tựa lưng vào một tảng đá lớn, ngậm cọng cỏ trên môi, mắt nhìn về phía hồ nhỏ với vẻ không cam tâm.
Từ năm tám tuổi đến mười tám tuổi, mười năm qua cơ thể Tần Vũ không ngừng biến đổi và tiến bộ, đặc biệt sau khi có được ‘lưu tinh lệ’, Tần Vũ như bước lên mây xanh.Tuy nhiên, thời gian gần đây Tần Vũ phát hiện quá trình tiến bộ của mình đã chậm lại, đến mười ngày gần đây thì gần như không tiến bộ thêm được chút nào.
“Xem ra…ta đã đạt đến cực hạn của Hậu Thiên rồi!”
Tần Vũ bất chợt mỉm cười.
“Người khác đạt cực hạn Hậu Thiên thì một tay có thể nâng được bảy tám trăm cân, còn ta đang mang ba trăm cân phụ trọng mà một tay có thể cử được vật nặng một nghìn bốn trăm cân, nếu bỏ phụ trọng ra thì nâng một nghìn năm trăm cân hẳn là có khả năng.”
So với sức mạnh, tốc độ của Tần Vũ còn đạt đến mức kinh khủng hơn.Từ việc mang vác vật nặng mà ngộ ra thân pháp, lực cản của gió dưới tốc độ cực hạn đã bị hóa giải.Nếu Tần Vũ toàn lực di chuyển, cả người sẽ như một bóng mờ, người có công lực yếu khó lòng thấy được.Sức mạnh, tốc độ, sự linh mẫn, thân thể cường tráng, Tần Vũ đã đạt đến cảnh giới phi thường.
Chỉ xét về thân thể thì cao thủ Tiên Thiên còn kém xa hắn, có điều cao thủ Tiên Thiên sử dụng chân khí Tiên Thiên bên trong cơ thể, Tần Vũ muốn thắng được quả là khó.Cao thủ Tiên Thiên có chân khí Tiên Thiên hỗ trợ, nếu không thì sao gọi là Tiên Thiên? Tiên Thiên và Hậu Thiên vốn khác nhau về bản chất.
“Đạt cực hạn Hậu Thiên, cuối cùng sẽ đột phá lên cảnh giới Tiên Thiên.Nhưng ta tu luyện ngoại công, vậy ngoại công để đạt đến Tiên Thiên thì phải làm thế nào?”
Tần Vũ khẽ lẩm bẩm, nhất thời quên rằng từ trước đến giờ chưa từng có ai tu luyện thân thể đạt đến cảnh giới Tiên Thiên.
Đột nhiên, từ trên trời cao có tiếng đại bàng vang dội, một âm thanh sắc nhọn hướng thẳng về phía Tần Vũ, một con hắc ưng khổng lồ từ trên trời lao xuống, xuất hiện bên cạnh Tần Vũ.
“Tiểu Hắc, ngươi đến rồi à? Lần này đi những ba ngày, ta tưởng ngươi quên ta rồi chứ!”
Tần Vũ vuốt ve ‘mào’ của hắc ưng, âu yếm nói.’Mào’ của Tiểu Hắc chỉ có Tần Vũ mới vuốt được, người khác không thể chạm vào.
Hắc ưng không ngờ chỉ mới hai năm đã to lớn phi thường, khi đứng cao gần hai mét, sải cánh rộng đến nỗi Tần Vũ nằm rạp trên lưng cũng không dám ngồi dậy.Trước kia ‘mào’ của nó màu vàng kim, bây giờ ở giữa đám lông vàng đã xuất hiện màu đỏ rực, như một đóa hỏa diệm.
Hắc ưng cau có nhìn Tần Vũ, đồng thời đập cánh vẻ lo âu, Tần Vũ thấy vậy thì cười.Bao năm qua, hắc ưng và Tần Vũ ở cùng nhau, chỉ cần nhìn ánh mắt hắc ưng là Tần Vũ hiểu rõ ý nó.
“Tốt, tốt, ngươi không quên ta, ta hiểu lầm ngươi rồi.”
Tần Vũ cười đáp.
Đầu hắc ưng gật gật, Tần Vũ lại không nhịn được cười.
“Tiểu Hắc, lại đây, lâu rồi chúng ta không so tài, thử xem nào.”
Tần Vũ vừa dứt lời, thân hình đã lao về phía hắc ưng, tay biến thành trảo chụp về phía hắc ưng không hề nương tay.
Hắc ưng giật mình, rồi như rất thích thú, giơ cánh lên dễ dàng đỡ chiêu của Tần Vũ.Trảo của Tần Vũ vừa chạm vào cánh hắc ưng, đột nhiên trong không khí vang lên tiếng như hai miếng thép va vào nhau.Chỉ lực của Tần Vũ dù đã mạnh mẽ như trảo của Ưng Trảo Vương, nhưng vẫn không làm hắc ưng bị tổn thương.
“Lông vũ màu đen của ngươi có thể sánh với huyền thiết đấy.”
Tần Vũ lùi một bước, thấy chỉ lực của mình đã đạt đến mức cao nhất mà vẫn không gây ra chút dấu vết nào cho lông vũ của Tiểu Hắc, thực sự không cam tâm.
Lông vũ của hắc ưng phát ra ánh huyền quang, sắc bén vô cùng.Hơn nữa trên cánh hắc ưng có lớp lông dày, Tần Vũ muốn dùng trảo thủ nắm lấy một nhúm lông cũng không được, có thể tưởng tượng khả năng phòng ngự của hắc ưng khủng khiếp thế nào.Hắc ưng đắc ý lắc đầu, vỗ cánh loạn xạ.
“Đừng vội đắc ý, nhìn đây, xem ra phải dùng chiêu này rồi.”
Tần Vũ cởi bỏ huyền thiết hộ tí, huyền thiết hộ thối và hắc kim bối tâm, cả người lập tức có cảm giác nhẹ bẫng như lông hồng.
Khả năng phòng ngự mạnh mẽ của hắc ưng nhất thời rơi vào thế hỗn loạn.Đòn công kích thật kinh người, song ưng trảo cương mãnh tựa huyền thiết dễ dàng phá vỡ trảo thủ, tuyệt đối có thể so với thần binh lợi khí cấp tiên phẩm.Tần Vũ dùng nhục thể đối chọi với huyền thiết binh khí, rõ ràng là chịu thiệt thòi, lập tức rời khỏi ưng trảo của Tiểu Hắc.
“Ha ha, ngươi sẽ biết tay ta.”
Thân hình Tần Vũ di chuyển cực nhanh như điện.
Đúng vậy, đấu pháp duy nhất của hắn là tốc độ.
Trên không trung, tốc độ của hắc ưng rất nhanh, xuống mặt đất cũng nhanh nhẹn.Tuy vậy so với tốc độ biến thái của Tần Vũ vẫn còn kém một bậc.Tần Vũ đã trút bỏ phụ trọng, liền dùng tốc độ để áp chế hắc ưng.
“Vút!”
Chân chạm đất, thân ảnh Tần Vũ hóa thành bóng mờ, khi chân chạm vào cây hoặc đá, Tần Vũ vẫn giữ nguyên tốc độ và thay đổi phương hướng, nhanh đến cực hạn, như thể xuất hiện ở khắp mọi nơi tấn công hắc ưng.
Hai cánh hắc ưng như cánh quạt, cũng di chuyển với tốc độ tối đa, vung cánh liên tục để đổi hướng.Với thân pháp linh hoạt, cơ thể hắc ưng hoàn toàn là một cỗ máy siêu tốc, lực cản của gió trở nên không đáng kể.Một người một ưng dùng tốc độ tối đa để tấn công lẫn nhau.
“Nếm thử Đại Lực Kim Cương Chỉ của ta!”
Tần Vũ biến ngón tay thành lợi tiễn, xé toạc không khí, đâm thẳng vào ngực hắc ưng.Chỉ lực tối cường gần như phá vỡ một lớp lông vũ của hắc ưng, dù lớp lông vũ trên ngực nó dày như áo len.Hắc ưng như nổi giận, tốc độ đột ngột tăng lên, trong khoảnh khắc chỉ còn thấy một đạo tàn ảnh.
“Oa, ngươi điên rồi à!”
Tần Vũ kêu lớn, tốc độ đã hoàn toàn đạt đến cực hạn.Dựa vào “Bắc Đẩu Thất Tinh Nguyệt Quang Vũ”, Tần Vũ như võ giả hạ thế từ ánh trăng, không ngừng di động cực nhanh quanh thân thể hắc ưng, hai tay liên tục tấn công.Tốc độ hắc ưng tuy nhanh, nhưng mỗi lần tấn công đều bị Tần Vũ phát hiện, thân pháp Tần Vũ dựa trên cảm nhận luồng gió.Hắc ưng vừa tấn công, không khí dao động, Tần Vũ đã lập tức phát hiện.
Đột nhiên…
Một tiếng ưng kêu vang vọng như sấm, hắc ưng cuối cùng cũng nổi giận.
“Hô hô…”
Hai cánh hắc ưng quạt ra từng đợt cuồng phong, cả một vùng như có bão, cây cối bị quật đổ, từng tiếng “rắc rắc” vang lên, vô số cành cây bị gãy, sức gió khủng khiếp ảnh hưởng đến hành động của Tần Vũ.Tần Vũ cười lớn.
“Đi theo ta nào.”
Tần Vũ lao về hướng bắc, một người một ưng thường xuyên giao đấu, đã quá hiểu hành động của đối phương.Vừa gọi hắc ưng, Tần Vũ đã nhằm hướng rừng đá phóng tới.
Rừng đá đúng như tên gọi, là nơi có vô số tảng đá lớn, nơi Tần Vũ và hắc ưng đại chiến nhiều lần, xung quanh vô số đá nhỏ bị phá hủy hoặc đánh bay, chỉ còn lại những tảng đá nặng ngàn cân vạn cân.
Trong rừng đá.
Tần Vũ thoăn thoắt di chuyển, hắc ưng như tia chớp đen truy đuổi.Thực tế, tốc độ di chuyển của cả hai không chênh lệch nhiều, nhưng sự linh mẫn của hắc ưng vẫn kém xa Tần Vũ.Tần Vũ có thể thay đổi phương hướng trong nháy mắt.Vừa lao về hướng đông, lập tức chuyển sang hướng tây.
“Bộp!” “Bộp!” “Bộp!” “Bộp!” “Bộp!”
Hai tay Tần Vũ lúc biến thành chưởng đao, lúc thành thiết quyền, lúc thành quyền chỉ, khi hắc ưng dùng mỏ và cánh phối hợp tấn công, thì hai chân chỉ dừng lại, chỉ khi bay lên mới dùng móng vuốt tấn công Tần Vũ.Khi hắc ưng bay lên, Tần Vũ chỉ biết bị động chống đỡ, vì không thể bay lên, nhất thời không tìm được biện pháp phản công.
“Bộp!”
Cánh hắc ưng vung lên, Tần Vũ nghiêng mình tránh né, cánh đánh thẳng vào một tảng đá lớn bên cạnh.Cánh hắc ưng cứng cáp không chút sứt mẻ, còn tảng đá thì vỡ vụn.
Tần Vũ đột nhiên đánh chưởng vào sau gáy hắc ưng, hắc ưng liền múa cánh, rời đi, chưởng của Tần Vũ đánh thẳng vào một tảng đá khác.Tảng đá này cũng vỡ vụn.Chưởng lực của Tần Vũ hoàn toàn có thể sánh với cao thủ Thiết Sa Chưởng trong bát đại cao thủ ngoại công, vô luận về sức mạnh hay sự bền bỉ.Một người một ưng tiếp tục giao thủ, rừng đá như gặp tai họa, mỗi khi đánh hụt là một tảng đá nát thành bột.
“A!”
Tần Vũ kêu to, từ trên không lao xuống tấn công hắc ưng.Lúc này sau lưng hắc ưng là tảng đá lớn, không có đường lui.Nhưng hai cánh hắc ưng bỗng rung lên, nhanh chóng né sang bên cạnh vài mét, chưởng của Tần Vũ đánh thẳng vào tảng đá sau lưng hắc ưng.
“Oanh!”
Tảng đá vỡ vụn, nhưng Tần Vũ đột nhiên bất động.
“Tiểu Hắc, dừng lại.”
Tần Vũ vừa rồi cảm thấy có gì đó không đúng, hắn cảm thấy tảng đá có sức phản chấn mạnh mẽ.Những tảng đá khác cũng có phản chấn, nhưng tảng đá này phản chấn rất mạnh, tay hắn thậm chí cảm thấy tê dại.Hắc ưng nghe tiếng Tần Vũ, liền nghi hoặc nhìn tới.
“Đây…đây là cái gì?”
Tần Vũ kinh ngạc nhìn hòn đá màu đỏ trước mắt, không thể nói đó là đá, nhưng có vẻ là tinh thạch, bỏ đi ánh sáng đỏ thì nó chẳng phải là một tảng đá sao?
Đánh vỡ cả vạn cân đá, ai ngờ bên trong lại có tinh thạch đỏ rực, hơn nữa tinh thạch này lại rất lớn, cao bằng nửa người Tần Vũ, là một trụ tròn gần như hoàn hảo, chính xác hơn là một cây côn đá, chỉ là so với côn thông thường, nó ngắn và dày hơn nhiều.Tần Vũ nắm lấy tinh thạch hình trụ, cảm thấy ấm áp vô cùng.
“Ồ, nặng thật.”
Tần Vũ kinh ngạc phát hiện khối tinh thạch nặng hơn bình thường, liền dùng sức nhấc bổng nó lên, Tần Vũ trợn mắt nói:
“Trời ơi! Cái trụ tròn nhỏ này, không ngờ lại nặng gần hai nghìn cân.”
