Đang phát: Chương 3190
Lam Nham Chủ hừ giọng:
– Nhiều chủ nhân của Giới Thần Bi đã chết rồi.”Đạo” của giới này cũng không thể đi ngược lại quy luật vũ trụ, mạnh được yếu thua, kẻ nào thích nghi thì sống sót.Bản thân Thiên Vũ giới cũng đang cố gắng loại bỏ điểm yếu để sinh tồn.
Lý Vân Tiêu gật đầu, nghiêm túc hỏi:
– Ta hiểu rồi.Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có tự tin thánh thể đó sẽ thành tựu Giới Vương?
Lam Nham Chủ biến sắc, không hiểu vì sao Lý Vân Tiêu lại hỏi vậy, nhưng vẫn trả lời:
– Ở Vĩnh Sinh Chi Giới này là không thể.Lúc nãy ta bảo các ngươi dốc sức là muốn dùng áp lực bên ngoài để đột phá, tiếc rằng thất bại.Dù ta có Thiên Vận Tạo Hóa Đan và Giới Thần Bi cũng không thể thành công.Nhưng biết đâu vận may sẽ đến, lực lượng quy tắc bên ngoài có thể thay đổi.Khi quy tắc thập phương tái lập trong thiên địa, đó là lúc ta tiến vào thánh thể, thành tựu Giới Vương!
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Chẳng phải ngươi nói thân thể con người là bảo tàng, chỉ cần không ngừng khai phá bên trong, không cần ngoại lực cũng có thể thành tựu thánh thể, bước vào Giới Vương cảnh sao?
Lam Nham Chủ trầm giọng:
– Đúng là vậy, nhưng ta đã ở Pháp Thân cảnh hàng vạn năm mà vẫn không thể đột phá.Vừa rồi ta chợt nghĩ ra, bảo các ngươi hợp sức áp chế ta, nhưng vẫn không ăn thua.Có lẽ cơ duyên này liên quan đến quy tắc thập phương.
Lam Nham Chủ liếc nhìn Lý Vân Tiêu, ngộ ra điều sâu xa hơn:
– Ngày xưa Hiểu Phong Tàn luyện thể thuật đến cực hạn cũng chỉ đạt Pháp Thân cảnh như ta.Nhưng thời đại hắn sống là thời đại cường giả khắp nơi, đỉnh cao nhất.Còn ta, thiên địa đã thay đổi từ lâu, dù vậy ta cũng chỉ đạt được thành tựu như Hiểu Phong Tàn.Ta tin rằng chỉ cần quy tắc thập phương mở ra, chắc chắn ta sẽ tìm ra được phương pháp bước vào Giới Vương cảnh.
Lý Vân Tiêu im lặng.Lam Nham Chủ quả là lợi hại, không chỉ thực lực cao cường, thiên phú cũng kinh người không kém gì hắn.
Lam Nham Chủ mỉm cười:
– Đã đến lúc ngươi nên giác ngộ mà chết rồi đúng không? Ai bảo Giới Thần Bi chỉ có một, ngươi và ta lại cùng thời đại làm gì? Vui hay buồn thì chỉ có ngươi tự hiểu thôi.
Lam Nham Chủ nhấc chân, chậm rãi đi về phía Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Ngươi thấy uy lực của Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát trận thế nào?
Lam Nham Chủ không hiểu vì sao Lý Vân Tiêu lại hỏi vậy:
– Ừm, rất mạnh.Nhưng nếu ngươi dựa vào nó để giữ mạng thì không đủ.Nếu ngươi giải phóng toàn bộ uy lực của nó thì có lẽ có thể đánh một trận với ta, nhưng bây giờ thì…còn kém xa.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Đánh giá rất trung thực.Nhưng nếu ta liều mạng một trận, sau khi bày trận xong thì tự hủy Thập Nhị Thần Sát Khôi, bản thân kích phát thân thể trùng kích ngươi, ngươi có mấy phần chắc chắn sẽ đỡ được?
Lam Nham Chủ biến sắc, nhưng vẫn thản nhiên:
– Chắc chắn trăm phần trăm đỡ được.Tuy nhiên, ta cũng sẽ bị thương nặng.
Khúc Hồng Nhan và những người khác bay tới, đứng trước mặt Lý Vân Tiêu:
– Nếu chúng ta cũng liều mạng tự bạo thì sao?
Phi Nghê, Lạc Vân Thường, Bắc Quyến Nam, Tuần Thiên Đấu Ngưu, cá sấu…Sau đó Mạch, Cố Thanh Thanh cũng bay tới, chỉ còn Chu Quân và Mạnh Trác là sắc mặt âm trầm, không nhúc nhích.
Lam Nham Chủ nhíu mày:
– Thật ấu trĩ.Dù các ngươi muốn tự bạo, thì có mấy phần chắc chắn có thể làm tổn thương được ta? Dù chuyện đó xảy ra, ta vẫn tự tin đỡ được mà không chết.
Bốp! Bốp! Bốp!
Lý Vân Tiêu vỗ tay:
– Quả nhiên là khí phách phi phàm, tự tin phi phàm.Nhưng đại nhân có từng nghĩ, với lực lượng của chúng ta, dù không giết được đại nhân thì vẫn đủ sức làm tổn hại nặng pháp thân của đại nhân.Vậy đại nhân có bao nhiêu phần chắc chắn có thể trùng kích Giới Vương cảnh?
Lam Nham Chủ bật cười:
– Ha ha ha! Uổng công ngươi tu luyện thân thể, sao lại hỏi câu ấu trĩ vậy? Đạo thể thuật khó khăn hơn gấp trăm lần, nhưng lại có lợi ích rất lớn, đó là thân thể không hỏng thì cảnh giới không rơi.Bị thương nặng mấy cũng phục hồi lại được, và tốc độ mau hơn người bình thường gấp trăm lần.Dù các ngươi dùng cái chết để chống lại, làm ta bị thương nặng, thì ba tháng sau ta vẫn sẽ lành lặn như ban đầu.Cho nên muốn dùng cách này để ức chế ta thì thật trẻ con! Không chỉ ấu trĩ, mà còn buồn cười nữa.Ta có nên thương hại ngươi không?
Đột nhiên một giọng nói hơi non nớt vang lên:
– Thương hại thì để lại cho chính ngươi đi, Lam Nham Chủ.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, ánh sáng vàng bừng lên trước mặt Lý Vân Tiêu, biến thành thuyền Noah chậm rãi xoay tròn.
Diệp Phàm một tay kết ấn, lạnh lùng nhìn Lam Nham Chủ, khóe môi nở một nụ cười nhạt.
Lam Nham Chủ biến sắc, nhìn Diệp Phàm:
– Diệp Nam Thiên!
Lam Nham Chủ biết người trước mắt không phải là bản thể, mà là bị giáng lâm.Đặc biệt là khí chất kia, gã không hề xa lạ.
Chu Quân, Mạnh Trác ở phía xa giật mình nhìn nhau, mừng rỡ bay nhanh đến, chắp tay thi lễ:
– Thuộc hạ kính chào Thiên Chi Bương đại nhân!
Diệp Nam Thiên phất tay, hai người kia cung kính đứng sang một bên.
Lý Vân Tiêu thở ra:
– Cuối cùng ngươi cũng chịu xuất hiện.Từ lần đầu tiên giáng lâm lên người Diệp Phàm đã rất bí ẩn rồi, nếu ngươi còn không lộ diện, ta sẽ là người đầu tiên giao Diệp Phàm ra để giữ mạng.
Diệp Nam Thiên cười khẽ:
– Ha ha ha! Ngươi sẽ không làm như vậy, huống chi dù ngươi có giao Diệp Phàm ra cũng không giữ được mạng đâu.
Diệp Nam Thiên nhìn Lam Nham Chủ, ánh mắt trở nên lạnh lùng và châm chọc.
Lam Nham Chủ biến sắc:
– Sao ngươi lại rảnh rỗi giáng lâm đến đây?
Diệp Nam Thiên cười khẩy:
– Đơn giản thôi, thấy ta xuất hiện ở đây, với trí mưu của ngươi, không đoán ra sao?
Lam Nham Chủ kinh ngạc:
– Không thể nào!
Lam Nham Chủ lạnh lùng:
– Dù các ngươi xuất quan cũng không dễ dàng thoát khốn như vậy!
– Ha ha ha! Ngươi nghĩ nhiều rồi.Ngươi nghĩ hai người kia sẽ cố hết sức bán mạng cho ngươi sao? Các ngươi chỉ là vì lợi ích mà đi cùng nhau thôi, chỉ cần lợi ích thay đổi một chút là sẽ tách ra ngay.
Lam Nham Chủ im lặng.Nếu nói Diệp Nam Thiên thoát khốn thì Lam Nham Chủ không tin, nhưng nếu vì lợi ích thì lại là chuyện khác.
Lam Nham Chủ cười khẩy:
– Dù đúng như ngươi nói, hiện giờ ngươi chỉ là phân thân giáng lâm, chẳng lẽ có thể ngăn được ta sao? Nếu đã trở mặt, vậy thì trở mặt hoàn toàn đi!
Diệp Nam Thiên nói:
– Đúng là không ngăn được, nhưng nếu đám Lý Vân Tiêu liều chết chiến đấu, làm tổn hại nặng ngươi, thì ngươi nghĩ ngươi có thể sống sót rời khỏi Vĩnh Sinh Chi Giới được sao?
Ánh mắt Diệp Nam Thiên trở nên lạnh lùng, sát khí lóe lên.
Lam Nham Chủ biến sắc, lần đầu tiên trong mắt lộ ra tia giận dữ.
