Truyện:

Chương 319 Trong Truyền Thuyết Lầu Số Tám

🎧 Đang phát: Chương 319

“Cuối cùng cũng có nam sinh đến rồi.” Một học tỷ xúc động đến khóc.
“Có cần thiết vậy không?” Hạ Thiên khó hiểu nhìn mấy học tỷ.
“Em không biết đâu, chúng tôi khổ lắm.Khoa Điều dưỡng của trường có hơn ba nghìn sinh viên năm hai, mà chỉ có mười hai nam sinh.Tính ra, cứ hơn hai trăm nữ sinh mới có một nam sinh.” Học tỷ kia kích động nói.
“Tỷ lệ này đúng là hơi đáng sợ.” Hạ Thiên đổ mồ hôi.
“Nhanh, cho xin số điện thoại, QQ, Wechat, SMN, tất cả các loại tài khoản, cả chiều cao nữa, cứ cái gì viết được thì viết hết ra đi.” Học tỷ tiếp đón cậu hào hứng nói.
“Đây cũng là thủ tục đăng ký nhập học ạ?” Hạ Thiên ngơ ngác hỏi.
“Ừ.” Mọi người đồng loạt gật đầu, ai nấy đều mong chờ nhìn cậu.
“Em chỉ có số điện thoại thôi, mấy cái kia chưa dùng bao giờ.Vậy em để lại số điện thoại nhé.” Hạ Thiên viết số của mình vào bảng.
“Đây là thủ tục nhập học của em, còn đây là chìa khóa phòng.Em ở lầu tám, phòng 529.Lên thu dọn đồ đạc đi nhé, lát nữa rảnh thì học tỷ mời em đi ăn cơm.” Học tỷ kia cười nói.
“Em cảm ơn học tỷ.” Hạ Thiên mỉm cười rồi quay người rời đi.
“Ê, kia, cho hỏi ký túc xá nữ sinh số bốn ở đâu vậy?” Phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc, Hạ Thiên không cần quay đầu cũng biết là ai, chính là cô nàng lái BMW đỏ hôm nọ.
“Đi thẳng rồi rẽ trái, thấy con hẻm thì rẽ phải, đi tiếp năm mươi mét lại rẽ trái, rồi lại rẽ trái, sau đó rẽ phải, đi thêm ba mươi mét rẽ trái.Chỗ đó là quảng trường, ở đấy đông người lắm, đến đó hỏi người ta.” Hạ Thiên không quay đầu đáp.
“Hả!” Cô gái kia nghe Hạ Thiên trả lời thì hơi đơ người, vì câu trả lời này quen thuộc quá: “Là anh, lại là anh!”
Cô ta cuối cùng cũng nhớ ra người này là ai, chẳng phải cái tên chỉ đường vớ vẩn cho cô hôm nọ sao? Vừa thấy Hạ Thiên, cơn giận của cô ta lại bùng lên.
“Tôi còn chưa quay đầu mà cô cũng nhận ra được.” Hạ Thiên bực bội nói.
“Ngoài anh ra thì còn ai hư hỏng, bỉ ổi đến thế chứ? Nhìn anh kìa, một thằng đàn ông báo danh vào khoa Điều dưỡng, định sau này ra làm điều dưỡng viên nam chắc? Đồ dê xồm, lưu manh, hèn hạ.” Cô nàng BMW tuôn một tràng như súng liên thanh.
Nhưng Hạ Thiên vẫn cứ bước đi, chẳng thèm để ý đến cô ta, cứ như không nghe thấy gì.
“Ê, tôi đang nói chuyện với anh đấy.” Cô nàng BMW nhận ra tình hình.
Hạ Thiên tiếp tục bước đi.
“Ê!” Cô ta chạy mấy bước, chặn trước mặt Hạ Thiên: “Tôi đang nói chuyện với anh đấy.”
“Ơ, cô là ai vậy, chúng ta quen nhau à? Tôi thừa nhận là tôi đẹp trai thật, nhưng cô cũng không cần công khai tỏ tình với tôi giữa đường thế này chứ? Tôi cho cô biết là tôi rất thận trọng đấy nhé.” Hạ Thiên nhìn cô nàng BMW thản nhiên nói.
“Hả!” Cô nàng BMW bị Hạ Thiên làm cho ngớ người: “Không biết xấu hổ đến mức này cũng là một loại bản lĩnh đấy.”
Hạ Thiên không để ý đến cô ta, tiếp tục đi.Lần này cô nàng BMW không đuổi theo nữa, cô ta vẫn còn đang chìm đắm trong sự vô liêm sỉ của Hạ Thiên.
Lầu số tám không nằm ở phía sau cùng mà nằm ở phía bên phải.Tòa nhà này có vẻ bị cô lập hoàn toàn, Hạ Thiên vào trong thì thấy đến cả bác bảo vệ cũng không có.
Lúc này, các tòa nhà khác có rất nhiều người ra vào, nhưng ở lầu số tám thì không một bóng người.
Phòng của Hạ Thiên là 529.Khi cậu đi lên cầu thang thì chuyện quái dị hơn xảy ra.Trên hành lang dán đầy bùa chú, có chỗ còn treo cả tràng hạt, tượng Quan Âm các loại.
“Mẹ kiếp, có vẻ giống quỷ lâu trong truyền thuyết rồi.” Hạ Thiên nhìn quanh, bực bội nói.
Hơn nữa, cậu phát hiện tòa nhà này dường như không có ai ở.Tất cả các cửa đều khóa chặt.
Ký túc xá đại học chẳng phải rất náo nhiệt sao? Thế mà ở đây lại không thấy một bóng người, hành lang thì tối om, ánh nắng cũng không thể lọt vào.
Khi Hạ Thiên lên đến tầng hai thì thấy chuột chạy: “Quá ghê rồi, đây là Đại học Giang Hải đấy, không ai dọn dẹp ký túc xá à?”
Nhưng hành lang tầng hai lại không có những thứ bùa chú kia.
“Đoảng!”
Khi Hạ Thiên lên đến tầng ba thì nghe thấy tiếng chậu sắt rơi từ đằng xa.Hạ Thiên quay lại nhìn thì thấy một người tóc tai bù xù, mặt đầy dầu mỡ, nhìn là biết dân thức đêm chơi game.Lúc này, hắn ta cởi trần, mặc quần đùi rộng thùng thình.
Vừa rồi chính là cái chậu sắt trong tay hắn rơi xuống đất.Khoảnh khắc Hạ Thiên quay đầu lại, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ sợ hãi, nhưng khi thấy rõ mặt Hạ Thiên thì vẻ sợ hãi kia biến mất.
Hạ Thiên không để ý đến hắn, lại đi lên lầu bốn!
Cậu còn chưa lên đến lầu bốn thì đã nghe thấy tiếng ồn ào phía trên.Khi cậu lên đến lầu bốn thì nơi này quả thực là một bãi chiến trường, vỏ chai bia, tàn thuốc vứt bừa bãi.
Hạ Thiên rất kỳ lạ, chẳng lẽ ở đây không ai quản lý sao?
Những tiếng ồn ào vừa rồi rõ ràng là tiếng người đánh bài.
Nhưng nơi này không phải là đích đến của Hạ Thiên.Phòng của cậu là 529, tầng năm tương đối sạch sẽ hơn các tầng khác, nhưng lại rất vắng vẻ, ít nhất là hiện tại Hạ Thiên không thấy ai cả.
“529, chính là chỗ này.” Hạ Thiên thấy cửa phòng mở, nghĩa là đã có người đến.
Đẩy cửa vào.
Một chàng trai đeo kính xuất hiện trong tầm mắt Hạ Thiên.Chàng trai đeo kính nhìn Hạ Thiên rồi im lặng gật đầu.
Hạ Thiên cũng gật đầu đáp lại, vào phòng.Hạ Thiên cuối cùng cũng cảm nhận được một chút không khí của Đại học Giang Hải.Ký túc xá bốn người, mỗi người một giường tầng, gầm giường để đồ, giường trên để ngủ.Trang bị trong phòng cũng đầy đủ, máy đun nước, dây mạng, ổ cắm điện vân vân.
Cách bài trí trong phòng cho thấy mọi người đều giữ gìn vệ sinh.
Hạ Thiên nhìn giường của mình, cái bên trái gần cửa sổ.
Trên giường hiện tại có một tấm nệm mút, còn lại thì phải tự đi mua.
“Chào cậu, tôi là Hạ Thiên.” Hạ Thiên thân thiện chìa tay phải ra.
“Trần Tỉnh!” Chàng trai đeo kính cũng bắt tay cậu.
“Cậu có vẻ là dân chuyên Toán nhỉ.” Hạ Thiên nhìn chàng trai hỏi.
“Ừ, ôn tập lại thôi.” Chàng trai đeo kính nói một cách tùy ý.
Nhưng điều đó lại làm Hạ Thiên hết sức kinh ngạc.Ôn tập? Đây là kiến thức đại học, vậy mà cậu ta lại nói là ôn tập, chứ không phải chuẩn bị bài.
Ôn tập nghĩa là cậu ta đã học qua, hoặc đã biết từ trước.
“Bài thứ 84, câu hỏi cuối cùng đáp án là bao nhiêu?” Hạ Thiên đột nhiên hỏi.Cậu đã đọc qua những cuốn sách này, hơn nữa còn nhớ hết.
“Bài đó không có đáp án, đó là phỏng đoán Goldbach của Trần Cảnh Nhuận.” Trần Tỉnh thậm chí không cần lật sách, trả lời ngay.

☀️ 🌙