Đang phát: Chương 3188
– Bái kiến chưởng môn!
Kim Xà mở mắt, ánh mắt sắc bén lóe lên rồi lập tức cung kính hành lễ với Lục Thiếu Du.Hắn hiểu rõ rằng nếu không có chưởng môn, hắn không thể nào đột phá tới Đế giả.Việc chưởng môn phạt hắn diện bích thực chất là khen thưởng vì hắn đã thành công giết Duẫn Ngạc.
– Không cần khách sáo.Ta không ngờ ngươi lại đột phá vào lúc này, không biết là tốt hay xấu nữa!
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ cười, có lẽ hắn sắp phải tiến vào Thiên Trủng, và Kim Xà đột phá vào thời điểm này đương nhiên cũng phải đi cùng.
Kim Xà nghi hoặc hỏi:
– Chưởng môn, có chuyện gì xảy ra sao?
– Chuyện dài lắm, ra ngoài rồi nói.
Lục Thiếu Du vừa dứt lời, mọi người đã rời khỏi Thiên Trụ giới, xuất hiện trong mật thất.
– Ba ngày sau, toàn bộ Đế giả phải tiến vào Thiên Trủng, ai chống lệnh sẽ bị giết không tha!
Vừa ra khỏi Thiên Trụ giới, mọi người đã nghe thấy một giọng nói già nua vang vọng bên tai, như tiếng chuông ngân nga.
…
Cuối thu, lá vàng rơi đầy mặt đất.
Một thiếu nữ chống cằm ngồi trên tảng đá, nhìn về phương xa.
– Du Thược, ba ngày sau toàn bộ Đế giả sẽ phải vào Thiên Trủng!
Lăng Thanh Tuyền chậm rãi bước tới bên cạnh thiếu nữ.
– Mẹ, ngoại công có sao không ạ?
Du Thược quay đầu nhìn mẹ.
– Không biết được, Đế giả triệu hồi thì lành ít dữ nhiều!
Lăng Thanh Tuyền thở dài, trong đầu hiện lên bóng hình một người.
– Mẹ, mẹ đang nhớ ông ấy phải không?
Du Thược ngập ngừng hỏi.
– Dù sao hắn cũng là cha con, lần này hắn cũng phải vào Thiên Trủng, có lẽ sẽ không bao giờ trở ra được.Nếu con muốn gặp hắn thì vẫn còn kịp!
Lăng Thanh Tuyền nhìn Du Thược nói.
– Con không muốn gặp ông ấy!
Du Thược nói, nhưng có vẻ lòng lại nghĩ khác.
Lăng Thanh Tuyền thở dài:
– Du Thược, chuyện này là do mẹ.Lúc trước hắn không hề biết sự tồn tại của con.Mẹ giận cha con nên mới vậy, bây giờ vẫn còn thời gian, nếu không đi, có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội gặp lại.
– Mẹ, vậy mẹ có đi gặp ông ấy không?
Du Thược ngẩng đầu hỏi.
Lăng Thanh Tuyền nhìn xa xăm, im lặng.
Trong ba ngày, Lục Thiếu Du ở bên gia đình và các con, ân ái mặn nồng.
Các con chỉ biết quấn quýt bên cạnh cha, không phân biệt được đâu là bản thể, đâu là phân thân.
Ba ngày trôi qua lặng lẽ.
Hô!
Trong một hang động, một người đeo mặt nạ vàng thở ra một hơi, luồng chân khí âm hàn quỷ dị hóa thành khí lưu, chui vào cơ thể hắn rồi biến mất.
– Giới chủ, chúng ta nên đi thôi.Lần này chúng ta có cơ hội không?
Ba bóng người xuất hiện, chính là Sinh Tử Diêm La và Huyết Kiếm đại đế.
Nhìn luồng chân khí, cả ba người dường như đã khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong.
– Trong Thiên Trủng, theo ta đoán còn có vài người mang theo Vô Tự Thiên Thư, chắc chắn cũng sẽ đi vào.Chỉ cần tập hợp đủ chín bản Vô Tự Thiên Thư, chúng ta sẽ có cơ hội lớn.Nếu không, chúng ta hẳn phải chết không nghi ngờ!
Ánh mắt giới chủ chợt lóe lên, sắc bén nói.
– Chỉ tiếc là không giết được Lục Thiếu Du, bao công sức xây dựng Linh Vũ giới của chúng ta cũng bị phá hủy.
Lão giả mập mạp trầm giọng nói, vừa oán hận vừa sợ hãi, thực lực của Lục Thiếu Du thật quá kinh khủng.
– Linh Vũ giới có đáng gì, mất thì thôi!
Trong mắt giới chủ hiện lên tia dao động, nói:
– Chỉ cần lần này thành công, hoàng tộc hay Đế Đạo minh cũng chẳng là gì.Bọn hoàng tộc tự cho mình siêu phàm, nhưng trước mặt Đế giả triệu hồi cũng phải ngoan ngoãn mà đi, vẫn phải chịu sự áp chế!
– Sau khi thành công, ta sẽ nhổ tận gốc Phi Linh môn và Đế Đạo minh, chó gà không tha!
Huyết Kiếm trầm giọng nói, tràn ngập sát ý.
– Chỉ cần tìm được chín bản Vô Tự Thiên Thư thì mọi chuyện sẽ dễ dàng!
Giới chủ nói.
– Giới chủ, thương thế của ngài thế nào rồi?
Lão giả cao gầy hỏi.
– Vốn không có gì đáng ngại, chỉ là chút vết thương nhỏ.Hai lão già của hai gia tộc kia cũng không hề kém, nhưng sau này bọn chúng sẽ không còn cơ hội nữa.Kể từ bây giờ, ta không còn coi chúng là đối thủ!
Giới chủ nói.
– Giới chủ, chẳng lẽ ngài đã khôi phục hoàn toàn?
Lão giả mập mạp vui mừng hỏi, giới chủ gật đầu, nói:
– Thời gian đã đến, chúng ta nên đi thôi.Nhớ kỹ, sau khi vào Thiên Trủng, cứ để bọn chúng tự đấu đá lẫn nhau, vì Vô Tự Thiên Thư, bọn chúng chắc chắn sẽ tranh giành nội bộ.Đợi khi chín bản đều xuất hiện, chúng ta sẽ ra tay, đỡ tốn công sức.
– Vâng!
Ba người cung kính đáp.
Bên trong Phi Linh sơn mạch, mây mù lượn lờ, lá vàng rơi, phong cảnh hữu tình.
Trước Ngũ Hành điện, nhiều bóng người tụ tập, nhóm người Sát Phá Quân đã có mặt.
Nhóm người Lục Thiếu Du cũng tới, ngay cả Dạ Vị Ương và Đoan Mộc Y Y cũng đến.
– Kinh Vân, Nhiếp Phong, Hồng Chí, nghe cho kỹ, khi ta đi vắng, tương lai của Lục gia, Thánh Linh giáo, Phi Linh môn đều nằm trong tay các con!
Lục Thiếu Du từ biệt cha mẹ, căn dặn ba người Lục Kinh Vân.
Ba người gật đầu, ánh mắt lưu luyến.
– Kinh Vân, hãy tìm Du Thược trở về!
Lục Thiếu Du nói thêm.
– Cha, yên tâm đi, con nhất định sẽ tìm em gái trở về!
Lục Kinh Vân đáp.
– Con là anh cả, phải biết gánh vác trách nhiệm, hiểu chưa?
Lục Thiếu Du vỗ vai Lục Kinh Vân, rồi nhìn toàn bộ cường giả Phi Linh môn, nói:
– Chư vị, nếu ta không thể trở về, sau này giao Phi Linh môn lại cho mọi người!
Nói xong, Lục Thiếu Du bay lên không trung.
Sưu sưu!
Tiếng xé gió vang lên, Thánh Thủ Linh Đế, Hàn Băng đại đế, Bạch Long đại đế, Kim Lang đại đế, Thánh Linh lão tổ, Kim Xà đại đế đều bay lên, đứng cạnh Lục Thiếu Du.
Kim Xà vô cùng buồn bực, vừa đột phá Đế giả vốn là chuyện vui, ai ngờ vừa ra đã bị triệu hồi, nghe nói phải vào Thiên Trủng.
Nhưng Kim Xà không thể làm gì khác, thiên địa triệu hồi, không ai dám chống lại, đành phải xông pha một phen.Dù sao đột phá Đế giả cũng là một chuyện vui, cho dù có vào mà không ra, ít nhất hắn đã bước lên cấp độ đỉnh phong của đại lục, chết cũng không tiếc.
Bạch Linh, Độc Cô Cảnh Văn, Bắc Cung Vô Song lưu luyến nhìn các con, khi bay lên không trung, mắt rưng rưng.
– Chúng ta đi thôi, không phải là không có cơ hội trở về!
Lục Thiếu Du nhìn Lục Kinh Vân, Lục Âm, Lục Thành, Lục Doanh, vung tay vẽ một vòng giữa không trung, xé toạc không gian, mọi người bước vào rồi biến mất.
– Cung tiễn chưởng môn!
– Cung tiễn chủ nhân!
Từng người khom người hành lễ, ánh mắt nhìn chằm chằm lên không trung.
– Lão đại, nhất định huynh sẽ trở về.
Lục Tiểu Bạch lẩm bẩm.
Sáng sớm, dãy núi mịt mờ, sương mù bao phủ, trông thật hùng vĩ.
