Chương 3184 Thạch Chi Vương 5

🎧 Đang phát: Chương 3184

Lý Vân Tiêu bỗng nhiên hét lớn:
– Nguy rồi!
Cảm giác bất an trào dâng trong lòng hắn.
Ba người phụ nữ đang vây đánh Khâu Minh giật mình, cảnh giác cao độ.
Một luồng sáng lớn từ trên trời giáng xuống, chói lóa như ánh mặt trời.
Vù vù vù vù vù!
Nơi ánh sáng đi qua, không gian bị đốt cháy.
Ầm!
Ánh sáng đến trước mặt ba người phụ nữ, tạo thành sóng xung kích dữ dội lan rộng.
Ba người vội vàng lùi lại.
Khâu Minh vốn đã bị thương nặng, nay lại bị sóng xung kích đánh trúng, càng thêm thổ huyết, cơ thể tan nát.
Đột nhiên, mọi sức lực biến mất, Khâu Minh ngã xuống đất, không rõ sống chết.
Một viên đan dược rơi xuống ngay trước mặt Khâu Minh, dính đầy bụi đất.
Lam Nham Chủ xuất hiện, lạnh lùng nói:
– Nuốt nó đi, có thể giữ mạng cho ngươi.Nếu ngươi còn sức để cầm nó lên.
Lam Nham Chủ liếc nhìn Khâu Minh như nhìn một con kiến.
Viên đan dược như thể bố thí cho Khâu Minh.
Khâu Minh kích động run rẩy, cố gắng nhặt viên linh đan, lắp bắp:
– Tạ…Đa tạ…Đại nhân…
Lam Nham Chủ không nghe thấy, đảo mắt nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại ở Lý Vân Tiêu lâu hơn một chút.
Ai nấy đều nặng nề, cảnh giác cao độ.
Trừ Lý Vân Tiêu, những người khác đều công nhận Lam Nham Chủ là một cao thủ hiếm có trên đời.
Chu Quân, Mạnh Trác cảm thấy bất an.Ánh mắt của Lam Nham Chủ vừa rồi như không thấy họ, hoàn toàn phớt lờ, hoặc xem như người chết.
Lam Nham Chủ lên tiếng:
– Ngươi là người đang giữ Giới Thần Bi, Lý Vân Tiêu?
Tuy Lam Nham Chủ không phô trương khí thế, nhưng sự trầm ổn của hắn khiến mọi người sợ hãi và đề phòng.
– Tạm thời?
Lý Vân Tiêu bật cười, hiểu ý Lam Nham Chủ:
– Cũng có cách nói này sao?
Lam Nham Chủ nói:
– Giao Giới Thần Bi, Diệp Phàm, thuyền Nặc Á và Thiên Phượng Niết Thể này, ngươi có thể đi.
Khâu Minh vừa nhặt viên đan dược lên, nghe vậy tay run run, đánh rơi linh đan.Đáy mắt gã tràn ngập kinh sợ.
Khâu Minh đi theo Lam Nham Chủ đã lâu, dù phần lớn thời gian ngủ say trong Vĩnh Sinh Chi Giới, gã vẫn hiểu rõ tính cách của Lam Nham Chủ.
Người này máu lạnh vô tình, xem mạng người như cỏ rác, giết người không ghê tay, vì mục đích không từ thủ đoạn, là kẻ đã nhuốm máu vô số sinh linh.Lam Nham Chủ xứng danh bá chủ, tuyệt đối không có lòng từ bi.
Việc Lam Nham Chủ chủ động tha cho đối phương một con đường sống là lần đầu tiên Khâu Minh nghe thấy, gã tưởng mình nghe lầm.
Lý Vân Tiêu xòe hai tay:
– Xin lỗi, ngươi nói bốn thứ đó ta không thể bỏ lại cái nào được.
Lý Vân Tiêu bất đắc dĩ nói:
– Hay là đổi bốn thứ khác đi? Ta còn nhiều thiên tài địa bảo, huyền khí đan dược các loại.
– Lý Vân Tiêu, đừng có mơ! Mau đánh bại hắn cứu ta ra đi!
Cố Thanh Thanh trên cao la lớn:
– Hoặc là nghe theo hắn, hoặc đánh bại hắn.Với tính cách của ngươi chắc chắn sẽ là một trận ác chiến, vậy thì đừng nói nhảm, ra tay đi!
Lam Nham Chủ ngạc nhiên:
– Ồ! Ác chiến?
Lam Nham Chủ ngước nhìn Cố Thanh Thanh, rồi quay sang nhìn Lý Vân Tiêu:
– Hình như người phụ nữ ta thích rất xem trọng ngươi.
– Sao, ghen à?
Lý Vân Tiêu hất tóc, vuốt tóc vẻ đẹp trai:
– Hết cách rồi, trong cái thế giới trọng ngoại hình này, ta quá chói sáng mà.
Phi Nghê vui vẻ vỗ tay, khen ngợi:
– Hoan hô, phu quân đẹp trai quá!
Lam Nham Chủ nói:
– Hiện tại ngươi không có cơ hội sống sót rời đi, không phải ta đột nhiên muốn giết ngươi, mà vì ta tò mò, người phụ nữ ta thích nói sẽ là một trận ác chiến, khiến ta hơi mong chờ.
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– Ta thì không mong chờ chút nào, hay là chúng ta bàn điều kiện xem sao? Ngươi không thích thiên tài địa bảo, huyền khí đan dược, vậy ngươi thích gì khác? Ví dụ âm nhạc, ca hát, vẽ tranh, giúp người làm niềm vui…
Lam Nham Chủ nói:
– Ha ha, ngươi hài hước đấy.
Lý Vân Tiêu cười xòa:
– Ha ha ha, mọi người vui vẻ là được, hay là đừng đánh nữa, ai về nhà nấy?
Lam Nham Chủ lạnh nhạt:
– Nhưng ta không thích người hài hước.
Ánh mắt Lam Nham Chủ lạnh lẽo nhìn Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu cảm giác như bị rắn độc theo dõi, toàn thân toát mồ hôi lạnh:
– Vui vẻ cũng là sống một ngày, không vui cũng vậy.Sống mà mặt như quan tài, như cái xác biết đi thì có ý nghĩa gì?
Lam Nham Chủ buồn cười:
– Ngươi thảo luận ý nghĩa cuộc đời với ta sao?
– Trời.
Lý Vân Tiêu choáng váng:
– Chỉ là thảo luận thôi, có gì không được?
Lam Nham Chủ nói:
– Ta không có thời gian rảnh, cho ta thấy ác chiến là thế nào đi.Nếu kiếp sau ngươi còn gặp ta, chúng ta có thể thảo luận sau.
Lam Nham Chủ giơ hai ngón tay, có ánh sáng trắng mờ ảo ở đầu ngón tay, phất nhẹ bắn ra thành nhẫn quang chém tới.
Xoẹt!
Nhẫn quang hóa thành hình bán nguyệt, sáng như thật, như có vầng trăng tròn ập đến.
Lý Vân Tiêu nắm chặt Kiếm Thương Trảm Hồng, giơ kiếm che trước mặt, tay trái bắt ấn điểm vào thân kiếm, phòng thủ toàn diện.
Bùm!
Kiếm rung mạnh, Lý Vân Tiêu bị trăng tròn ép lùi lại, trượt dài cả trăm trượng mới đỡ được lực công kích.
Hai tay Lý Vân Tiêu tê dại.
Đáy mắt Lý Vân Tiêu lóe lên vẻ kinh hoàng, thân Kiếm Thương Trảm Hồng xuất hiện một vết rạn mỏng như sợi tóc.
Tuy vết rạn nhỏ nhưng có thật.
Tuy Kiếm Thương Trảm Hồng làm từ Nghê Hồng Ma Thạch, nhưng không nổi tiếng về độ cứng.Suốt trăm ngàn năm qua, có lẽ chỉ mình Lý Vân Tiêu dùng ma thạch luyện thành kiếm.Trong chiến đấu, ma thạch bị tổn hại cũng là chuyện bình thường.
Nhưng tim Lý Vân Tiêu rung động mạnh mẽ, đối phương chỉ tùy ý ra một chiêu mà hắn đã khó khăn lắm mới đỡ được, còn làm tổn thương ma kiếm.
Vết nứt kia như mũi kiếm đâm vào mắt Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu rót ma khí ít ỏi vào kiếm, Băng Sát Tâm Diễm bùng lên trên kiếm.Ngọn lửa luyện dần vết thương, khép lại như ban đầu.
Phát hiện này khiến Lý Vân Tiêu ngạc nhiên, hắn không ngờ Nghê Hồng Thạch có khả năng phục hồi mạnh đến vậy.
Lam Nham Chủ thu tay về, đi thẳng về phía Lý Vân Tiêu:
– Chậc chậc, không tệ, nhưng chỉ đến thế mà thôi, muốn ác chiến với ta còn kém xa.
Keng!
Khúc Hồng Nhan rút kiếm, thuấn di đến cạnh Lý Vân Tiêu, trầm giọng:
– Dùng kiếm trận.
Lòng Lý Vân Tiêu lo lắng:
– E rằng kiếm trận cũng không ngăn được người này.
Kiếp trước kiếp này, trừ Ma Chủ Phổ, Trận Linh trong Tam Thập Tam Thiên ra, những người Lý Vân Tiêu gặp không ai nổi bật như vậy, dù là Kinh Hoằng, vua Tây Vực cũng không có thực lực này.

☀️ 🌙