Đang phát: Chương 3180
Mặt Ba Cẩn tái mét, ánh mắt tuyệt vọng.
Lý Vân Tiêu mở cấm chế trên nhẫn trữ vật, lấy ra hai viên thần đan, vui mừng cất đi.
Hắn đã có hơn nửa số thần đan trong Cửu Đan Cung.
Ba Cẩn nhen nhóm hy vọng, van xin:
– Thần đan vào tay ngươi rồi, xin tha mạng cho ta! Ta thề sẽ không trả thù!
Lý Vân Tiêu thấy Ba Cẩn cầu xin thảm thiết thì mềm lòng.
Thần đan đã có, không cần giết chóc.Hơn nữa, Ba Cẩn nói cũng đúng, bị phong ấn mấy vạn năm, giờ lại chết oan thì quá đáng.
Lý Vân Tiêu ngẫm nghĩ, phất tay:
– Thề đi rồi biến đi.
Ba Cẩn ngỡ ngàng rồi mừng rỡ, vội vàng thề, chắp tay:
– Đa tạ Vân Tiêu công tử khai ân, sau này gặp lại!
Hắn chỉ xin tha theo bản năng, không ngờ lại thoát chết, trong lòng vừa vui vừa cảm thán.Ba Cẩn hóa thành luồng sáng, bay khỏi Đế Đan Cung.
Khúc Hồng Nhan nháy mắt, hỏi:
– Không giống tính cách quyết đoán của huynh chút nào.
Lý Vân Tiêu cười khổ, ngước nhìn sợi xích bạc giằng co với Cố Thanh Thanh, thở dài:
– Sự xuất hiện của người kia khiến ta thấy thiên đạo thật khó lường, vạn vật nhỏ bé.Mục đích đạt được rồi thì cần gì phải làm quá?
Khúc Hồng Nhan hiểu ý, nhìn theo hướng Lý Vân Tiêu nhìn.Khí thế cường đại trong đám mây đỏ khiến người ta kinh sợ, tạo áp lực lớn.
Lý Vân Tiêu nhìn Chu Quân, Mạnh Trác, hỏi:
– Người kia là ai? Diệp Kình Vũ, đảo chủ đảo Huyền Ly, bá chủ Đông Vực năm xưa?
Nhưng hắn thấy không đúng, nếu là Diệp Kình Vũ thì Bắc Quyến Nam đã nhận ra rồi.
Chu Quân liếc Lý Vân Tiêu, cười:
– Ngoài đảo chủ đại nhân, đảo Huyền Ly còn bốn vị vương giả.Người trên vương tọa là Thạch Chi Vương Lam Nham Chủ.
Khúc Hồng Nhan kinh ngạc:
– Lam Nham Chủ!
Nàng biết lai lịch người này, vô cùng kinh ngạc.
Lý Vân Tiêu nhíu mày:
– Nổi tiếng lắm sao?
Thần Tiêu Cung có vô số sách sử, ghi chép nhiều sự kiện lớn và cường giả trong mười vạn năm qua, nhưng về mặt này thì Lý Vân Tiêu kém xa Khúc Hồng Nhan.
Khúc Hồng Nhan nghiêm mặt:
– Ngày xưa có một vương triều bá chủ đại lục, thống trị tứ vực, thế lực trải dài ra biển, xứng đáng là bá chủ thiên hạ một thời.
Lý Vân Tiêu chợt nhớ ra:
– Nàng nói Lam Vương Triều!?
Khúc Hồng Nhan gật đầu:
– Đúng vậy, Lam Nham Chủ chính là chủ đời đầu của Lam Vương Triều! Không ngờ hắn cũng đến Vĩnh Sinh Chi Giới, còn gia nhập đảo Huyền Ly.
Chu Quân tán thưởng:
– Các hạ quả nhiên uyên bác, nhưng có lẽ các ngươi không biết Lam Nham Chủ tiền bối là cường giả tuyệt đại của mười vạn năm trước, có công lớn trong cuộc chiến phong ma.
Lý Vân Tiêu trầm giọng:
– Các hạ nói Diệp Kình Vũ có bốn vương giả dưới trướng, ba người còn lại là ai?
Chu Quân:
– Cái này ngươi không cần biết, có duyên đến đảo Huyền Ly sẽ rõ.
Khúc Hồng Nhan lo lắng:
– Phi Dương, có nên giúp Cố Thanh Thanh không? Nếu nàng ta bị bắt thì mất hết Thiên Vận Tạo Hóa Đan.
Lúc này, xích sắt bạc giăng kín trời tạo thành cái lồng khổng lồ.Mọi người đều ở dưới cái lồng này.
Cố Thanh Thanh như chim trong lồng, không ngừng giãy giụa, muốn thoát ra nhưng xích bạc như tơ vò, chém mãi không đứt.
Lý Vân Tiêu:
– Để nàng ta chịu khổ một chút, hai bên đang thăm dò nhau thôi.Bà già này không dễ bị đánh bại đâu.
Chu Quân ngạc nhiên:
– Lúc này rồi mà Vân Tiêu công tử còn nghĩ đến Thiên Vận Tạo Hóa Đan?
Lý Vân Tiêu khó hiểu:
– Thiên Vận Tạo Hóa Đan vốn là của ta, tự nhiên bay mất, sao ta không nghĩ đến được?
Chu Quân cười:
– Đúng là khác người, thảo nào có được Giới Thần Bi.
Ba vũ giả đang lơ lửng trên cao, vừa hợp sức phong ấn Cố Thanh Thanh đột nhiên cúi đầu, dường như nghe thấy ba chữ Giới Thần Bi, cùng nhìn Lý Vân Tiêu.
Ba người đáp xuống, bao vây Lý Vân Tiêu, không khí căng thẳng.
Lý Vân Tiêu giật mình:
– Ơ? Ba vị định làm gì?
Ba người này đều là cường giả Chưởng Thiên Cảnh, khí thế như núi đè ép hắn, rõ ràng là nhắm vào hắn.
Một lão nhân mặt đen, râu rậm hỏi lớn:
– Giới Thần Bi trong tay ngươi?
Lý Vân Tiêu:
– Muốn hỏi ta thì cũng phải lịch sự chứ?
Lão nhân mặt đen quát:
– Lão phu hỏi chuyện, không cần khách sáo.Đừng tưởng có chút bản lĩnh ở Thiên Vũ Giới, lại có Giới Thần Bi là ghê gớm.Ở Đế Đan Lâu này ai chẳng từng là cường giả một thời? Đến đây rồi thì ngoan ngoãn một chút, tránh chịu khổ!
Chu Quân vội giới thiệu:
– Ba vị này là thuộc hạ đắc lực của Lam Nham Chủ đại nhân, Dung Quang, Khâu Minh, Thái Thúc Trình đại nhân.
Lý Vân Tiêu chắp tay:
– A, hạnh ngộ.
Phi Nghê:
– Phu quân, thiếp ít đọc sách, ba vị đại nhân này có lai lịch gì không?
Lý Vân Tiêu sờ cằm, cười khổ:
– Ta cũng mới nghe tên ba vị này lần đầu.Nhưng vừa rồi huynh đài mặt đen đã nói bọn họ từng oai phong một cõi, dù gì cũng nên nể mặt.Đừng bóc mẽ người ta, làm gì chứ?
Dung Quang tức giận:
– Càn rỡ!
Hắn phát ra ánh sáng trắng, hóa thành cột sáng nhấp nháy, khí thế cường đại như chiến xa xông thẳng đến.
Phi Nghê cười:
– Ha ha ha, thiếp dốt thật.
Lý Vân Tiêu cười khẽ, hai ngón tay khép lại như kiếm vạch trước mặt, một luồng kiếm quang nhẹ nhàng chém qua, phá tan khí thế kia.
Xoẹt!
Khí thế của Dung Quang tan vỡ.
Dung Quang tức điên, không ngờ Lý Vân Tiêu dám ra tay trước mặt gã:
– Muốn chết!
Hắn bay lên, vọt tới trước mặt Lý Vân Tiêu, vỗ chưởng xuống, muốn cho Lý Vân Tiêu một bài học.
Trong mắt Dung Quang, Lý Vân Tiêu chỉ là loại nhãi ranh hoành hành ở Thiên Vũ Giới, không biết sự lợi hại của những người ở đây.
