Đang phát: Chương 318
Phong ấn vẫn còn đó, ta chỉ trơ mắt nhìn mọi thứ diễn ra.Hắn…hắn đang làm cái quái gì vậy? A! Lẽ nào là do Hải Thủy?
Bỗng chốc, những vòng sáng lam biếc từ cơ thể Yêu vương liên tục tỏa ra, nhưng kỳ lạ thay, chúng không hề tấn công ta mà lại quay ngược về phía hắn.Cảnh tượng này khiến ta sực nhớ lần đầu gặp Hải Thủy trên lôi đài, vòng sáng lam sắc kia chính là tuyệt chiêu Vô Định Phong Ba trứ danh của Tinh gia tộc, thứ đã khiến ta phải bó tay chịu trói.Giờ đây, nó siết chặt lấy thân thể Yêu vương.Phong ấn trên người ta cũng biến mất, có lẽ Yêu vương đã không còn sức để phân tâm đối phó với ta nữa.
“Trường Cung ca ca, mau lên! Mau nhân cơ hội này giết hắn đi! Muội không cầm cự được lâu nữa đâu!”
Ta ngẩn ngơ nhìn thân thể mềm mại đang bị những vòng sáng lam sắc trói buộc kia.Nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.Trước mặt ta không phải là Yêu vương, mà là Hải Thủy, người con gái hết lòng yêu ta.Làm sao ta có thể ra tay?
“Mau lên đi, Trường Cung ca ca! Muội không ngăn được nữa đâu! Huynh đừng do dự! Dù muội có chết, mà giữ được tính mạng cho huynh, thì muội cũng mãn nguyện rồi! Mau lên! Chẳng lẽ huynh muốn nhìn thấy tất cả sinh linh bị hủy diệt sao?”
Tiếng hét của Hải Thủy vang vọng, xoáy sâu vào tâm can ta.Nàng vừa nói vừa khóc, nghe thật thảm thiết.
Lòng ta chấn động dữ dội.Đúng vậy, ta không thể vì một chút mềm lòng mà khiến toàn bộ chủng tộc trên đại lục này diệt vong!
“Hải Thủy, muội yên tâm, huynh sẽ đi cùng muội!”
Ta gầm lên một tiếng, dốc toàn bộ năng lượng còn sót lại, thúc giục Táng Mạng Chi Hỏa bùng cháy đến cực điểm, rồi hợp nhất cùng Thánh Kiếm, chém thẳng về phía thân hình kiều diễm của Hải Thủy.Quang Minh Thánh Kiếm bừng sáng, ngân quang đại phóng.
“PHỐC!”
Thánh Kiếm cắm phập vào tim Hải Thủy.Thân hình đang giãy giụa của nàng khựng lại.Một làn khói xám từ vết thương bốc lên rồi tan biến dưới thần lực vô biên của Thánh Kiếm.Ta cảm nhận được Yêu vương đang dần lụi tàn.
Mộc Tử và Tiểu Nhu bay đến bên cạnh, ngơ ngác nhìn ta, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Máu trào ra từ miệng Hải Thủy, những vòng sáng lam sắc cũng tan biến.Bàn tay nhỏ bé của nàng khẽ vuốt lên mặt ta, giọng nói yếu ớt:
“Trường…Trường…Cung…Ca…Ca…Huynh…Có…Yêu…Muội…Không?”
Nước mắt ta tuôn rơi, giọng run rẩy:
“Yêu, huynh yêu muội, Hải Thủy! Huynh vĩnh viễn yêu muội!”
Khuôn mặt Hải Thủy nở nụ cười mãn nguyện:
“Cuối…Cùng…Cuối…Cũng…Được…Nghe…Huynh…Nói…Vậy…Hải…Thủy…Không…Còn…Gì…Hối…Tiếc…”
Hai giọt nước mắt trong suốt lăn xuống gò má nàng.Đột nhiên, nàng dùng hết sức đẩy mạnh ta ra, hét lớn:
“TINH BẠO!”
Địch Sư Phụ đang ở Tư Đặc Luân pháo đài bỗng bật dậy, thất thanh:
“Bí kỹ cuối cùng của Tinh gia tộc! Tinh bạo, đồng quy vu tận với kẻ địch!”
“OANH!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.Ta trơ mắt nhìn thân thể Hải Thủy và Quang Minh Thánh Kiếm đồng thời nổ tung.Hải Thủy tự bạo, mãnh liệt đến nỗi không để lại một hạt tro bụi nào.
Nàng đã dứt khoát ra đi.Tất cả yêu khí cũng theo vụ nổ mà tan biến.
Những yêu thú còn lại trên mặt đất hóa thành tro tàn, dần biến mất trong không khí.
Thân thể Tiểu Nhu khẽ động, dị mang lóe lên trong mắt.
Mộc Tử bay đến bên ta, đỡ lấy ta, lo lắng hỏi:
“Trường Cung, huynh đừng quá đau lòng.Thương thế của huynh thế nào?”
Thần lực của ta không thể kìm chế năng lượng của Ngũ Đại Thần Khí nữa rồi, Táng Mạng Chi Hỏa cũng gần tàn lụi.Ta khẽ hôn lên trán Mộc Tử, buồn bã nói:
“Mộc Tử, huynh không ổn rồi.Muội hãy chăm sóc bản thân thật tốt nhé.Ta muốn đi tìm Hải Thủy.”
Nói xong, ta dốc hết chút sức lực cuối cùng, bộc phát toàn bộ năng lượng, phóng thẳng lên cao.Cuối cùng ta cũng được giải thoát.Năng lượng của Ngũ Đại Thần Khí hoàn toàn giải phóng, không ngừng phản chấn.Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, cũng đến lúc rời đi rồi.Ta không muốn Mộc Tử chứng kiến cái chết của mình.
“KHÔNG! TRƯỜNG CUNG! ĐỪNG MÀ!”
“CHỦ NHÂN!”
Tiếng gọi của Mộc Tử và Tiểu Nhu vọng lại phía sau.Tốc độ của các nàng sao có thể đuổi kịp ta? Ta muốn chết trên không trung, vì sợ rằng thần lực của Ngũ Đại Thần Khí bộc phát sẽ làm tổn thương các nàng.
Máu tươi không ngừng phun ra từ miệng.Cảm giác suy yếu xâm nhập toàn thân.Ta từ từ ngất đi.Ta muốn ngủ, muốn ngủ…Hy vọng khi tỉnh lại, ta sẽ gặp được Hải Thủy.
……………………..
Mộc Tử và Tiểu Nhu liều mạng đuổi theo nhưng không thể bắt kịp Trường Cung.Thân ảnh Trường Cung càng ngày càng nhỏ đi.Đột nhiên, bạch quang lóe lên, Trường Cung hoàn toàn biến mất.
……………………….
Chậm rãi mở mắt ra, ta thấy mình đang ở trong một thế giới mông lung.Xung quanh ta là bộ giáp Chiến Thần, Tù Và Thiên Thần, Chùy Đại Lực Thần, Khiên Lôi Thần, Cung Phong Thần và Quang Minh Kiếm.Mỗi thần khí mang một màu sắc khác nhau, tượng trưng cho thần vị của chúng.
“Ta đã chết sao?”
Ta nhìn khắp người, dường như không có gì thay đổi.
“Không, hài tử của ta, ngươi chưa chết.”
Một giọng nói hiền lành vang lên, nghe thật quen thuộc.
Ta giật mình, vội hỏi:
“Ngài…Ngài là Thần Vương?”
“Đúng vậy, hài tử của ta.Ngươi đã không làm ta thất vọng.Cuối cùng ngươi đã tiêu diệt được phân thân của Yêu Vương dưới đại lục, khiến pháp thuật của hắn suy giảm nghiêm trọng.Nhờ đó, ta và các vị thần khác mới có thể tiêu diệt hắn hoàn toàn.Cảm ơn ngươi, hài tử.Nhưng ngươi cũng thật liều lĩnh khi ép thân thể mình phát ra năng lượng của Lục Đại Thần Khí.Nếu ta không đến kịp thời, ngươi đã chết rồi.Dù ta chưởng quản chúng thần, nhưng cũng không thể cải tử hoàn sinh cho ngươi được.”
