Đang phát: Chương 318
Đế Tuyết Phong và Đế Thiên Hồn ngạc nhiên quay lại, thấy một gã Tu La tộc cao lớn, mặt mũi hung ác nhìn chằm chằm bình rượu trên tay họ, ánh mắt lộ vẻ tham lam.
“Ngươi là ai?” Đế Thiên Hồn có chút ngạc nhiên, nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, khinh thường liếc nhìn gã đại hán.Đế Tuyết Phong thì dường như không để ý, cứ tiếp tục uống rượu ngon lành.
Gã đại hán có vẻ không ngờ hai người lại dám phớt lờ mình, sắc mặt biến đổi, hùng hổ tiến đến trước mặt họ, hung hăng vỗ mạnh xuống bàn.
Hắn quát: “Lão tử là ai, các ngươi biết không? Khôn hồn thì giao bình rượu ra đây, còn bao nhiêu nữa cũng phải nộp hết, nếu không đừng mơ rời khỏi Bích thành!”
“Sao?” Đế Thiên Hồn mặt trầm như nước, ánh mắt lạnh như băng mang theo sát khí nhìn gã đại hán.Sáu cánh sau lưng vốn được che giấu nay dần hiện ra.
“Bích thành là nhà ngươi sao? Ngươi là thành chủ Bích thành?” Sau khi thấy Đế Thiên Hồn lộ thực lực, gã đại hán có vẻ hoảng sợ.Đế Tuyết Phong thì lộ vẻ hài lòng, một tay cầm bình rượu dốc ngược cho rượu chảy xuống đất, tay còn lại đặt trên bàn, thản nhiên nói: “Xem ra ngươi chỉ là một phế vật bị lợi dụng thôi, Bích thành này không đến lượt ngươi lên tiếng!”
Đế Thiên Hồn sát ý bùng lên, nếu không phải còn kiêng kị sát trận trong Bích thành, hắn đã giết chết gã đại hán này rồi! Nhưng hắn không thể chịu được việc bị một gã Tu La bốn cánh vũ nhục, khí tức mạnh mẽ trên người chậm rãi tỏa ra, bao trùm cả tửu lâu.
“Đại ca, đệ muốn giết hắn!” Khí tức sắc bén tràn ngập khiến phần lớn thực khách biến sắc, vội vã rời đi.Cao thủ sáu cánh ở Tu La giới cũng không khác gì ở Thiên giới, không ai dám ở lại xem náo nhiệt, tửu lâu phút chốc trở nên tĩnh lặng.
Đế Tuyết Phong giơ tay ngăn Đế Thiên Hồn lại, định nói gì đó thì một bóng người xuất hiện trước mặt Đế Thiên Hồn, chặn hết mọi đường tấn công của hắn.
“Hai vị tiểu huynh đệ trông lạ mặt quá, dường như chưa từng đến Bích thành này?” Giọng nói có vẻ già nua, mặt đầy nếp nhăn.Nếu không phải trong đôi mắt lão ta tản ra khí tức quỷ dị, Đế Thiên Hồn đã không chút do dự hạ sát thủ.
“Sao? Chưa từng đến thì sao? Chẳng lẽ Bích thành có gì đẹp đẽ lắm à?” Đế Tuyết Phong thu tay lại, lẳng lặng đứng trước mặt Đế Thiên Hồn nhìn lão giả, thản nhiên nói: “Ta chỉ thích đàn bà, nếu muốn mời chúng ta thì phải có khoảng một trăm mỹ nữ may ra.”
Lão già kia có vẻ không ngờ Đế Tuyết Phong lại nói ra những lời như vậy, run rẩy một chút.Nghe hắn nhắc đến một trăm mỹ nữ, gã Tu La không nhịn được phẫn nộ, nhưng lập tức hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại, có thể thấy lão ta cũng là người có tâm cơ, biết khống chế cảm xúc.
“Đại Hùng, ngươi lui xuống trước đi!” Lão nhân trầm mặc một chút, thản nhiên nói với gã đại hán đang sợ hãi không dám động đậy.”Phế vật vô dụng, về rồi ta sẽ tính sổ với ngươi!”
“Hai vị tiểu huynh đệ, thuộc hạ của ta có mắt không tròng, quấy rầy hai vị.Mong các ngươi rộng lượng, không so đo với đám hạ nhân này, có thể nể mặt ta mà bỏ qua được không?”
Lão nhân sau khi phân phó xong, lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười, trong mắt cũng lộ ra vẻ uy hiếp.
Đế Tuyết Phong vẫn thản nhiên trở lại chỗ ngồi uống rượu, không thèm nghe lão nhân kia nói gì, cũng không quay đầu lại.
Đế Thiên Hồn đã bị khí tức trên người lão nhân kích động chiến ý, nghe lão nhân nói vậy thì cười khẩy, khinh thường hỏi: “Ngươi là ai, vì sao ta phải nể mặt?”
“Ách…” Lão nhân có vẻ không ngờ Đế Thiên Hồn lại dám nói toẹt ra như vậy, nhưng vẫn tự tin cười nói: “Ta là thành chủ Bích thành này, không biết thân phận này có đủ để hai vị tiểu huynh đệ bỏ qua cho thuộc hạ của ta không?” Vừa nói, lão vừa phất tay về phía gã đại hán vẫn đứng im như phỗng, trách mắng: “Ngươi còn đứng đó làm gì, muốn ta tự mình tống ngươi ra khỏi đây sao!”
Mồ hôi trên trán gã đại hán toát ra, miệng há hốc nhìn lão nhân đáng thương, hồi lâu không thốt nên lời, da mặt vốn đen nay cũng ửng đỏ.
Từ lúc Đế Thiên Hồn tập trung thần thức lên người gã đại hán đến giờ, hắn đúng là chưa hề nhúc nhích.Cảm nhận được áp bức của khí tức cường hãn xung quanh cùng với sát ý ngút trời, hắn không thể cất bước, chỉ có thể cúi đầu, cảm giác như chỉ cần bước ba bước thôi là đầu sẽ rơi xuống đất.
Thành chủ Bích thành không biết là cố ý hay vô tình mà vừa phất tay, một đạo kình khí đã bao bọc lấy gã đại hán kia.Khí tức của Đế Thiên Hồn đang lưu lại trên người hắn lập tức bị phá vỡ, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác được tự do, gã đại hán cảm kích nhìn thành chủ Bích thành, cung kính nói: “Đa tạ thành chủ cứu giúp!”
Thành chủ Bích thành gật đầu, chuyển hướng về phía Đế Tuyết Phong và Đế Thiên Hồn, cười nói: “Tên thuộc hạ này cũng chỉ muốn lấy lòng ta mới có hành động ngu xuẩn như vậy, mong hai vị thứ lỗi!”
Lúc này, gã đại hán mới chậm rãi lui về phía sau, tiến đến cái bàn xa xa nơi có ba nam hai nữ đã ngồi từ trước.
Đế Thiên Hồn nhìn Đế Tuyết Phong, thấy hắn lạnh lùng uống rượu không nói gì, trong lòng suy tính rồi nhìn Thành chủ Bích thành cười nói: “Thành chủ đối với thuộc hạ quả nhiên ưu ái vô cùng.Ta và ca ca đến đây chỉ là đi ngang qua, không muốn gây thù oán với ai.Nếu chuyện đã được giải quyết, thành chủ xin mời cứ tự nhiên.”
Vừa nói, hắn vừa nhận lấy bình rượu từ tay Đế Tuyết Phong, không thèm để ý đến thành chủ Bích thành nữa.
Thành chủ Bích thành không ngờ hai người trẻ tuổi này lại không nể mặt mình như vậy, vốn muốn phát tác nhưng thấy Đế Thiên Hồn có sáu cánh sau lưng nên không dám manh động.Do dự một chút rồi lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người đi về phía gã đại hán kia.
“Ngươi vừa làm gì tên đại hán kia vậy?” Đế Tuyết Phong lơ đãng liếc nhìn gã đại hán đang bị đám người cùng bàn cười nhạo, trong con ngươi đen nhánh loé lên một tia sáng, xoay người nhìn Đế Thiên Hồn hỏi.
Trên trán gã đại hán kia, một quang ảnh hình răng nanh hiện ra, chỉ là mắt thường không nhìn thấy rõ, chỉ có dùng thần thức mới phát hiện được.
Đế Thiên Hồn gật đầu, phất tay nói: “Chỉ là giáo huấn hắn một chút thôi! Đại ca, Thành chủ Bích thành tu vi cũng không cao lắm, vì sao huynh lại ngăn cản đệ giết hắn?” Vừa rồi Đế Thiên Hồn thấy thành chủ Bích thành cứu gã đại hán, sát ý trong lòng đã bùng lên, đang muốn ra tay thì bị Đế Tuyết Phong truyền âm ngăn cản khiến hắn rất bực bội.
Đế Tuyết Phong thở dài: “Nếu không ngăn cản đệ, khi hắn phát động trận pháp rồi, ta và đệ e rằng khó thoát khỏi đây!”
“Ghê gớm vậy sao? Chẳng lẽ chúng ta không có cách nào phá được trận pháp này?” Đế Thiên Hồn mặt cực kì khó chịu, trầm giọng nói.
“Không có biện pháp! Trận pháp này chỉ có cao thủ tu vi tám cánh mới có thể phá giải, nếu không thì căn bản không thể phá được!” Đế Tuyết Phong cảm thán, trong lòng thầm quyết tâm phải nhanh chóng nâng cao tu vi, nếu không nhiệm vụ cha giao cho khó mà hoàn thành.
Không biết vì sao gần đây hắn thường có cảm giác rất lạ, khi đến gần Tu La thành thì cảm giác không tốt đó càng rõ ràng hơn.Vì thế, trong thời gian này hắn rất cẩn thận, sợ có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra làm hỏng nhiệm vụ.
Đế Thiên Hồn trầm ngâm một lúc rồi liếc qua chỗ gã đại hán lúc trước ngồi, thấy thành chủ cùng đám người đó đã rời đi, suy tư hỏi Đế Tuyết Phong: “Đại ca, đệ thấy có chút không ổn! Tên đại hán kia sao có thể chỉ vì một bình rượu mà vô cớ gây sự với chúng ta, điều này thật khó tin! Có phải thành chủ Bích thành phái người thử chúng ta?”
“Có lẽ vậy, nhưng không cần để ý tới.Người Tu La năm cánh, dù mười người xông lên cũng không đủ cho một tay ngươi giết.Chúng ta ăn nhanh một chút, ăn xong tìm chỗ nghỉ ngơi rồi rời khỏi đây!” Đế Tuyết Phong trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên toàn thân chấn động, vẻ mặt vui mừng như điên, thấp giọng nói: “Cha tới!”
Đế Thiên Hồn cũng chấn động, vẻ mặt không dám tin nhìn theo ánh mắt của Đế Tuyết Phong.Chỉ thấy Đế Thích Thiên chậm rãi bước qua tửu lâu, mái tóc vàng óng bay bay trong gió, trường bào trắng không vương một hạt bụi.Cảm nhận được ánh mắt của hai người, Đế Thích Thiên chậm rãi quay đầu lại cười với họ, thân ảnh loé lên đã xuất hiện bên cạnh hai người!
