Đang phát: Chương 3178
Vù vù vù vù!
Lửa thiêng trút xuống lưng, gió mạnh thổi bùng khiến ngọn lửa thiêu rụi cả đại điện.
Chiếc lưng bị đốt cháy, ánh sáng linh khí vỡ tan.Con cá sấu gầm rú biến thành nửa người nửa yêu, lao về phía trước.
Ba Cẩn kinh hãi khi thấy lửa, vứt bỏ chiếc lưng rồi hóa thành độn quang bỏ chạy.
Nhưng tốc độ độn quang sao sánh bằng phong độn của ngũ hành linh thể? Ba Cẩn vừa thoát khỏi đại điện hơn mười trượng đã bị cá sấu đuổi kịp, đè xuống.
Ầm!
Mặt đất vỡ toác tạo thành một cái hố lớn, những vết nứt lan rộng ra xung quanh.
Gió lốc xoáy mạnh mẽ trong hố rồi bốc lên cao, che khuất mọi thứ bên trong.
Âm thanh kinh thiên động địa vọng vào điện.Mạnh Trác và Chu Quân tái mặt, Mạch thì âm trầm, bực bội.
Chỉ một cơn gió hóa linh đã trói chặt Ba Cẩn, bảy người còn lại phải đối phó với Mạnh Trác, Chu Quân và Mạch.Cảm giác bất lực trào dâng trong lòng họ.
Lý Vân Tiêu cười hỏi:
– Ba vị còn muốn tranh giành nữa không?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lạnh lùng.
Tim Chu Quân lạnh băng, quay sang Mạnh Trác hỏi ý kiến.
Mắt Mạnh Trác lóe lên tia sắc bén, trầm giọng nói:
– Bằng hữu yêu tộc, ngươi nghĩ sao?
Mạch bất đắc dĩ lắc đầu:
– Xin lỗi phải nói thẳng.Cô gái tên Cố Thanh Thanh kia không phải là cường giả Chưởng Thiên cảnh bình thường, mà đã bước chân vào Hư Cực Thần Cảnh rồi.Một mình ta đã không đánh lại nàng, trừ phi hai vị có thể giải quyết sáu người kia thì cuộc chiến này mới có ý nghĩa.
Mạnh Trác và Chu Quân hoảng sợ, kinh ngạc nhìn Cố Thanh Thanh, rồi cả hai đều thất vọng.
Chu Quân ngẩng đầu, mắt lóe lên tia sáng:
– Ngươi là chủ nhân Giới Thần Bi, chắc từng gặp Mục Tinh đại nhân, vậy chắc cũng biết chuyện đảo Huyền Ly? Chúng ta奉lệnh đảo chủ mang Thiên Vận Tạo Hóa đan về, chẳng lẽ ngươi muốn đối đầu với đảo Huyền Ly sao?
Lý Vân Tiêu cười lớn:
– Ồ, bắt đầu uy hiếp ta rồi sao?
Lý Vân Tiêu giơ tay làm động tác mời:
– Hai vị đi thong thả, không tiễn.
Chu Quân thấy Lý Vân Tiêu không hề nể nang thì tức giận, chắp tay trầm giọng nói:
– Sau này còn gặp lại.
Hai người quay đi, nhưng đến trước cửa thì dừng lại.
Đồng tử Lý Vân Tiêu co rút lại, nhận ra điều gì đó, nhỏ giọng nói:
– Cẩn thận, có gì đó không ổn.
Cố Thanh Thanh cười nói:
– Hai tên nhãi ranh có thể làm nên trò trống gì chứ?
Chu Quân đột nhiên quay người lại, nở nụ cười quái dị:
– Chúng ta đột nhiên đổi ý.
– Ồ? Không biết hai vị đại nhân lấy đâu ra dũng khí vậy?
Lý Vân Tiêu bình tĩnh hỏi:
– Hay đầu óc hai vị đột nhiên bị kẹp cửa?
Chu Quân không đáp mà hỏi ngược lại:
– Bằng hữu yêu tộc, ngươi có chắc chắn kiềm chế được Cố Thanh Thanh không? Những người còn lại cứ giao cho chúng ta.
Mạch nhíu mày:
– Ồ, ta cũng rất tò mò, hai vị thật sự bị ngớ ngẩn rồi sao? Chuyện không chắc chắn ta chưa bao giờ làm.
Chu Quân cười nói:
– Chỉ cần ngươi kiềm chế được Cố Thanh Thanh thì ta có nắm chắc rất lớn.Nếu ta giành được Thiên Vận Tạo Hóa đan, ta sẽ trả công ngươi hai viên thần đan.
Lý Vân Tiêu trầm giọng hỏi:
– Ngươi nói hai viên thần đan, chắc không phải là hai viên trên người Ba Cẩn đấy chứ?
Chu Quân xòe hai tay, mỉm cười:
– Ha ha ha, Vân Tiêu công tử quả nhiên thông minh, nếu không thì hai chúng ta lấy đâu ra thần đan?
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt nói:
– Hai vị có quỷ kế gì thì cứ dùng đi, cần gì phải giả vờ bí ẩn? Nếu ta đoán không sai thì chắc là có viện binh đến?
Chu Quân nói:
– Đúng thì sao? Chỉ có thể nói là cơ duyên của ngươi không đủ, vô duyên với đan dược này.
Câu nói này chẳng khác nào thừa nhận có viện quân, sắc mặt đám người Lý Vân Tiêu hoàn toàn thay đổi.
Tuy không biết viện quân là ai, nhưng chắc chắn là cao thủ trên đảo Huyền Ly.Hòn đảo này tập trung hơn một nửa cường giả Vĩnh Sinh chi giới, thực lực mạnh mẽ đến nghịch thiên, cả Thiên Vũ giới hợp sức lại chưa chắc đã thắng nổi.
Lý Vân Tiêu đột nhiên thuấn di xuống, năm ngón tay chộp lấy kim lô.Chỉ cần đoạt được kim lô vào tay, dù viện quân đảo Huyền Ly có mạnh đến đâu, không đánh lại thì ít nhất cũng có thể trốn thoát.
Mạch thấy Lý Vân Tiêu cướp kim lô thì lập tức ra tay, một thương quang màu máu bắn xuống.
Ầm!
Lý Vân Tiêu buộc phải vung tay lên, đánh tan thương quang rồi lại chộp về phía kim lô.
Nhưng Mạch đã thừa thế lao xuống, chiến thương quét ngang, chặn đường Lý Vân Tiêu, một mảnh huyết quang bắn về phía hắn.
Lý Vân Tiêu tức giận quát:
– Ngươi muốn chết!
Hai tay Lý Vân Tiêu chộp lấy chiến thương, biến ra ba đầu sáu tay, bốn cánh tay sau lưng bắt ấn, liên tục đánh lên thân thương.
Song ấn hóa thành kim long gầm rú lao lên.
Mạch không muốn bỏ thương, chỉ đành hét lớn, vỗ chưởng.
Ầm ầm ầm ầm!
Một lực lượng khủng khiếp nổ tung, huyết quang nuốt chửng kim long, như máu tươi trút xuống người Lý Vân Tiêu, nhuộm đỏ cả người hắn.
Mạch thừa thế chộp lấy, kim lô bị chưởng lực hút lên, bay thẳng vào tay hắn.
Lý Vân Tiêu quát:
– Chết đi!
Lý Vân Tiêu chộp lấy chiến thương, hất lên trên, một tay sau lưng cầm kiếm chém ra kiếm quang, tay kia nắm chùy, mang theo vô vàn lôi quang đập vào chiến thương.
Ầm!
Vô số điện quang lan tràn lên trên như giun chui vào người Mạch, không ngừng tạo ra những lỗ thủng.
Kiếm quang chém ra, ngăn lại lực lượng bắt giữ của Mạch, xoay tròn chém vào mu bàn tay hắn.
Mạch bất đắc dĩ phải từ bỏ việc cướp đan, rụt tay về vỗ vào chiến thương, chấn diệt lực lượng lôi điện, hai tay nắm chặt thương tranh giành với Lý Vân Tiêu.
Hai người giao chiến chỉ trong chớp mắt.
Cố Thanh Thanh quát lớn:
– Ra tay!
Mọi người tản ra, Cố Thanh Thanh bay xuống cướp kim lô.
Mạnh Trác và Chu Quân muốn ngăn cản, nhưng bị đám người Khúc Hồng Nhan chặn lại, trơ mắt nhìn kim lô rơi vào tay Cố Thanh Thanh.
Cố Thanh Thanh lật tay thu kim lô:
– Hi hi, không ngờ diệu đan thế này lại thuộc về ta.
Cố Thanh Thanh hóa thành độn quang, bay ra khỏi điện.
– Cái gì?!
Lý Vân Tiêu giật mình, tức giận quát:
– Mau ngăn nàng lại!
Nhưng tốc độ của Cố Thanh Thanh quá nhanh, đám người Khúc Hồng Nhan không ngờ nàng lại cướp đan rồi bỏ trốn.Quá bất ngờ nên không ai đuổi kịp nàng.
– Lý Vân Tiêu, các vị đại nhân, cảm ơn!
Trong chớp mắt, Cố Thanh Thanh đã lao ra khỏi đại điện, độn quang bay vút lên trời.
Mọi người trong điện trợn tròn mắt, bận rộn nãy giờ, người chết, kẻ bị thương, cuối cùng lại bị Cố Thanh Thanh hớt tay trên.
Đột nhiên, trên bầu trời xuất hiện một áng mây đỏ lao nhanh đến, trong chớp mắt đã ở trên đại điện.Từ trong mây đỏ bắn ra hà quang, bao phủ phạm vi vài dặm.
Độn quang bị hà quang chiếu rọi, hiện nguyên hình Cố Thanh Thanh, vẻ mặt nàng kinh ngạc.
Trong mây đỏ phát ra tiếng quát hùng hồn:
– Để Thiên Vận Tạo Hóa đan lại!
Ba người đáp xuống, cùng vỗ chưởng đánh vào người Cố Thanh Thanh.
Cố Thanh Thanh quát mắng:
– Đồ vô sỉ!
Ánh sáng bừng lên trên người Cố Thanh Thanh, hai tay chắp trước mặt rồi đột nhiên nâng lên, nàng như sao băng đón đỡ chưởng uy to lớn, bay lên trên.
Ầm ầm ầm ầm!
Sắc mặt Cố Thanh Thanh âm trầm, khóe môi nở nụ cười châm biếm, hai tay thu về ôm trước ngực, cũng có hồng hà dâng lên, là Thái Du Hồng Trần quyết.Cố Thanh Thanh vỗ chưởng.
