Đang phát: Chương 3176
Ba Cẩn cũng có chút lo lắng.Chu Quân và Mạnh Trác đi cùng nhau.Lý Vân Tiêu và Cố Thanh Thanh dường như có quan hệ mờ ám.Chỉ còn lại người của tộc yêu và Ba Cẩn, Anh Thiều thì đơn độc.Nếu Anh Thiều bị loại, Ba Cẩn chỉ có thể đi theo người tộc yêu kia để nương tựa.Nhưng vẻ ngoài của người tộc yêu kia rất lạnh lùng và kiêu ngạo, không chắc sẽ để ý đến lão.
Nhanh chóng suy nghĩ, Ba Cẩn hiểu rõ tầm quan trọng của Anh Thiều.
Ba Cẩn hắng giọng:
– Anh Thiều đại nhân cứ yên tâm, ta sẽ cùng đại nhân đồng lòng!
– Ha ha ha! Hay, nói hay lắm!
Lý Vân Tiêu vỗ tay cười lớn, nói:
– Lần này giải quyết cả hai cho xong.
Chu Quân gật đầu cười:
– Đúng vậy, đỡ rắc rối.
Mạnh Trác từ ngoài đại điện đi vào, đứng cạnh Chu Quân, liếc nhìn Anh Thiều và Ba Cẩn với ánh mắt lạnh lùng, khiến cả hai rùng mình.
Chu Quân nói:
– Chúng ta chịu thiệt một chút, hai người các ngươi đối phó với Anh Thiều, người còn lại thì để ba người chúng ta giải quyết.
Mạnh Trác cười nham hiểm:
– Ta rất sẵn lòng chịu thiệt như vậy.
Anh Thiều và Ba Cẩn hoảng hốt.
Ba Cẩn choáng váng, cứ tưởng đứng chung với Anh Thiều sẽ khiến đối phương e ngại, ai ngờ lại bị coi thường đến vậy.
Ba Cẩn vội nói:
– Các vị nhắm vào Anh Thiều, không liên quan gì đến lão phu.Lão phu nguyện ý cùng các vị thảo phạt Anh Thiều.
Nói xong, Ba Cẩn vội tránh ra, phân định ranh giới rõ ràng với Anh Thiều.
Anh Thiều tức đến suýt hộc máu, giận dữ quát:
– Ba Cẩn, làm người không thể quá tệ như vậy!
Ba Cẩn cười khẩy:
– Về độ tệ thì ai hơn được ngươi? Hiện tại ngươi bị mọi người coi là kẻ địch, đừng hòng lừa ta bán mạng cho ngươi.Nếu thông minh thì mau cút đi!
Anh Thiều lạnh lùng nói:
– Ngươi nghĩ ta đi rồi thì ngươi có thể ở lại sao?
Sắc mặt Ba Cẩn trở nên khó coi, lão biết khả năng ở lại là rất thấp, nhưng nếu liên minh với Anh Thiều thì chắc chắn sẽ thua.
Anh Thiều vẫy tay gọi người tộc yêu đang đứng ở phía xa, lớn tiếng nói:
– Vị bằng hữu tộc yêu này có đồng ý liên minh với chúng ta không? Nếu Lý Vân Tiêu và đảo Huyền Ly thành công, các hạ cũng sẽ gặp nguy hiểm!
Vẻ mặt của người tộc yêu kia phức tạp, gã biết Lý Vân Tiêu có Giới Thần Bi, có đám cường giả Khúc Hồng Nhan, Phi Nghê, và còn có thần thông nghịch thiên như Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Trận.
Người của đảo Huyền Ly có thể không biết, nhưng gã thì rõ ràng, hễ Anh Thiều và Ba Cẩn ra tay thì tám, chín phần mười Thiên Vận Tạo Hóa Đan sẽ rơi vào tay Lý Vân Tiêu.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lạnh lùng liếc qua:
– Ngươi thật sự muốn đối địch với ta sao?
Người tộc yêu khẽ run lên, lắc đầu nói:
– Đây không phải là đối địch, nó không trái với thỏa thuận của ta.Trước bảo vật thì ai cũng có cơ hội, tại sao phải nhường cho ngươi?
Người tộc yêu bước vào vòng chiến, nói:
– Hai vị của đảo Huyền Ly xin đừng để Lý Vân Tiêu lừa bịp, hắn đang khống chế thánh khí, bên trong có rất nhiều cường giả.Nếu hai người Anh Thiều bị buộc phải rời đi, sẽ không còn ai có thể kiềm chế Lý Vân Tiêu nữa!
Mọi người hoàn toàn biến sắc.Mạnh Trác và Chu Quân giật mình, bọn họ biết Lý Vân Tiêu nắm giữ Giới Thần Bi, nhưng chưa từng nghĩ bên trong lại có cường giả.
Lý Vân Tiêu ngay lập tức trở thành mục tiêu của mọi người.Mạnh Trác, Chu Quân, Ba Cẩn, Anh Thiều, bốn ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
– Ha ha ha, tiểu tử này thật là nghịch thiên, lại còn mang theo thánh khí.Từ vạn năm trước, thánh khí đã rất hiếm thấy rồi!
Anh Thiều cười khẩy:
– Giờ ta chờ xem ngươi làm sao khiến ta rời khỏi đây!
Ba Cẩn lên tiếng:
– Cộng thêm thần đan của Nguyên Cơ, trên người hắn có hai viên thần đan, còn có thánh khí…ha ha…Bắt được hắn, bảo vật đủ cho chúng ta chia nhau.Dù không có được Thiên Vận Tạo Hóa Đan cũng có thể bù đắp một chút tiếc nuối.
Mắt Anh Thiều lóe lên tia sáng, nhe răng cười:
– Nói gì vậy, giá trị của thánh khí cao không kém gì Thiên Vận Tạo Hóa Đan đâu.
Cố Thanh Thanh ra vẻ sợ hãi núp sau lưng Lý Vân Tiêu, thò đầu ra:
– Ôi da, làm sao bây giờ? Bọn họ muốn đánh chúng ta!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn người tộc yêu kia:
– Được, ngươi hãy nhớ kỹ chuyện hôm nay, ngày khác ta sẽ tính sổ với ngươi.
Người tộc yêu nhíu mày:
– Chỉ bằng vào thủ đoạn cướp đan mà thôi.
Anh Thiều nổi sát tâm, quát lớn:
– Nói nhảm với hắn làm gì? Nữ nhân kia cũng chẳng phải thứ tốt gì, có lẽ trên người cũng có thần đan.Giết hai người này là chúng ta lời to!
Chu Quân khẽ thở dài:
– Chỉ cần hai vị rời đi ngay bây giờ, không tham gia vào việc cướp đan, ta và Mạnh Trác sẽ không ra tay.
Anh Thiều giật mình, vội khuyên:
– Đại nhân nói gì vậy, bọn họ có…
Anh Thiều nói được một nửa thì nghẹn lại, ánh mắt Chu Quân lạnh băng khinh thường liếc qua lão.
Lý Vân Tiêu đoán có lẽ Mục Tinh đã nói gì đó với hai người kia, hắn lắc đầu nói:
– Xin lỗi, con người ta có cái tính là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, các vị hãy cho ta thấy quan tài đi.
Biết không còn đường thương lượng, Lý Vân Tiêu không nói nhiều, ánh sáng màu lục bay lên từ bàn tay phải, hắn chộp lấy Đâu Suất Thiên Phong ném đi.
Ầm!
Không khí nổ tung, hướng ngọn núi kia bị ném tới không phải là kẻ thù, mà là ném sang bên cạnh.
Dưới bóng núi chính là kim lô.
Anh Thiều hét lớn:
– Khốn nạn, ngươi muốn hủy thần đan!
Mấy người khác run rẩy, trợn tròn mắt.
Người tộc yêu và Cố Thanh Thanh tim rớt cái bịch, hiểu rõ chiến lược của Lý Vân Tiêu.
Nếu dùng Đâu Suất Thiên Phong đập vào kim lô, bọn họ sẽ phải đi cứu.Kim lô là thứ bỏng tay, không ai dám cầm, nên đành phải công kích Đâu Suất Thiên Phong.
Người tộc yêu và Cố Thanh Thanh trán toát mồ hôi lạnh, bị sự khôn ngoan của Lý Vân Tiêu dọa sợ.Chiêu này quá độc.
Đâu Suất Thiên Phong là thứ trực tiếp đối kháng với Phiên Thiên Phúc Địa Ấn, dù người tộc yêu và Cố Thanh Thanh có tu vi cao đến đâu cũng không dám đỡ.
Hai luồng sáng bay xuống, là Anh Thiều và Ba Cẩn.Hai người thuấn di tới bên trên kim lô, giơ tay đánh vào Đâu Suất Thiên Phong.
Hai người tràn đầy tự tin rằng hợp sức có thể đánh nát ngọn núi kia.
Nhưng đời không như là mơ.
Ầm!
Ầm!
Hai tiếng nổ đinh tai vang lên, linh áp bị ức chế dưới ngọn núi không thể tiêu tan, hóa thành sóng xung kích phản chấn ngược trở lại.
Đâu Suất Thiên Phong khựng lại vài giây vì đòn tấn công, nhưng rồi biến to gấp đôi, tiếp tục theo quỹ đạo ban đầu giáng xuống.
– Cái gì?!
Anh Thiều, Ba Cẩn, Mạnh Trác, Chu Quân trừng mắt muốn lồi tròng.Ngọn núi ầm ầm giáng xuống nghiền nát hai người và kim lô.
– Ực ực!
Đầu óc Ba Cẩn và Anh Thiều trống rỗng.Giờ mà trốn thì kim lô tiêu tùng, nếu không trốn thì đời mình tàn.Hai người chưa từng nghĩ sẽ ôm kim lô mà chạy.
Dù sao, đụng vào kim lô sẽ trở thành mục tiêu tấn công của mọi người, Quách Dương là bằng chứng sống.
Chu Quân hét lớn:
– Mau ra tay!
Chu Quân cũng thuấn di xuống, hai tay chắp lại vỗ vào ngọn núi, hét lớn:
– Dốc sức ra tay, không thì kim lô sẽ tiêu tùng!
Mạnh Trác cũng bay xuống, vung chưởng.
Anh Thiều và Ba Cẩn phản ứng lại ngay lập tức, sự tự tin tăng vọt, không dám giữ sức nữa, dốc toàn lực đánh ra một kích.
Bốn đòn tấn công như cầu vồng bắn lên cao.
