Chương 3164 Lấy hết chín đan

🎧 Đang phát: Chương 3164

Đinh Sơn nghe vậy thì sắc mặt thay đổi, cảm thấy những lời kia thật sự thấu đáo, đánh thẳng vào tâm can.
Vừa kinh ngạc vừa tức giận, Đinh Sơn quát:
– Thành tựu của ta không đến lượt ngươi phán xét! Nếu không phải ngươi hơn ta một kiếp, làm sao dám dùng giọng điệu kẻ trên nói chuyện với ta!?
Lý Vân Tiêu mỉa mai đáp:
– Đừng quên cơ duyên cũng là một phần của thực lực.Kẻ mạnh luôn tiến về phía trước, kẻ yếu chỉ giỏi viện cớ.Đinh Sơn đại nhân, khi ông thất bại và giận quá hóa cuồng, khi ông biện minh cho sự thất bại của mình, ông đã thua rồi.
Đinh Sơn run rẩy như người bị dội nước lạnh, thoáng chốc lại bình tĩnh, mặt mày trở nên âm trầm.
Lý Vân Tiêu cười:
– Nếu ông thật sự mạnh, một cơ hội là đủ.Bằng không, cho dù có nhiều hơn, cuối cùng ông vẫn chết trong tay tôi.
Mặt Đinh Sơn xanh mét, ném hộp ngọc đang cầm đi:
– Cầm lấy!
Nói xong, Đinh Sơn mang theo thân hình bị thương nặng, đi về phía trận truyền tống, biến mất.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn theo, cảm thấy như thả hổ về rừng, nhưng bây giờ đã có ba viên thần đan, chỉ cần đủ thời gian, hắn sẽ sớm bước vào cảnh giới cao hơn.Đinh Sơn dù có bản lĩnh đến đâu cũng không gây ra trở ngại lớn cho hắn.Dùng thứ đó đổi lấy một viên thần đan, rất đáng.
Đợi Đinh Sơn đi rồi, Lý Vân Tiêu mới từ từ mở nắp hộp.Một viên đan dược to bằng ngón tay cái nằm bên trong, màu trắng ngà, trông rất hấp dẫn.
Lý Vân Tiêu ngớ người:
– Đây là…!
Sắc mặt hắn chợt biến đổi, lửa giận bùng lên:
– Đinh Sơn, chết tiệt!
“Bụp!”
Hộp ngọc và đan dược bị Lý Vân Tiêu bóp nát thành bột, bay trong không trung.
Đinh Sơn đã đưa cho Lý Vân Tiêu một viên thập giai thần đan giả.
Bên trong chỉ là một viên đan dược bát giai bình thường, dùng để bổ sung linh khí, tuy cũng quý giá nhưng kém xa hàng thật.
Lý Vân Tiêu tức đến muốn hộc máu, trong trận truyền tống đã không còn bóng dáng Đinh Sơn.Con cáo già kia sau khi rời khỏi Đế Đan Lâu chắc chắn đã trốn mất dạng, dù bây giờ Lý Vân Tiêu có đuổi theo cũng vô ích.
Lý Vân Tiêu nổi giận, thầm trách mình sơ suất:
– Có thể trước mặt ta mà tráo hàng, đánh tráo khái niệm… Đinh Sơn, ta đã đánh giá thấp ngươi!
Hắn cho rằng khí thế của mình đủ để khiến Đinh Sơn không dám giở trò, ai ngờ lại bị gã chơi một vố đau như vậy.
Lý Vân Tiêu bực tức một hồi, tự thấy vô dụng, bực bội đi về phía trận truyền tống, định cướp bóc tiếp.
Đột nhiên, toàn bộ Đế Đan Lâu rung chuyển, không gian lắc lư không ngừng, một lực xé rách cực lớn xuất hiện.Một vệt sáng trắng bao bọc Lý Vân Tiêu, định trực tiếp truyền tống hắn đi.
Lý Vân Tiêu nghĩ đến một khả năng:
– Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ đã hết thời gian?
Có lẽ thời gian ở trong Đế Đan Lâu của mỗi người là có hạn.
– Nếu vậy, chỉ cần chống lại đợt truyền tống này là có thể tiếp tục ở lại!
Lý Vân Tiêu lập tức hóa thành pháp tướng kim thân, sáu tay bắt ấn, lăng không ngồi xếp bằng trên đại điện, dùng thần thông to lớn chống đỡ lực lượng truyền tống.
Cùng lúc đó, trong một phòng tối của Đế Đan Lâu.
Mạnh Trác và Chu Quân cùng mở mắt, ánh mắt sáng quắc nhìn trận pháp trước mặt.Trong cửu cung, tất cả bảo ngọc đều tối sầm, nghĩa là chín viên thần đan trấn giữ đã bị lấy đi.
Chu Quân kích động nói:
– Cuối cùng cũng đến rồi, lấy hết chín đan, đế đan trong này sắp xuất hiện!
Chu Quân vững vàng bắt quyết ấn.Không gian lắc lư dữ dội, hắn ổn định thân hình, mặc kệ ngoại lực tác động, bản thân bất động.Mạnh Trác cũng vậy, hít sâu.Từng vòng sáng uốn lượn trong con mắt trái duy nhất của gã, rất quỷ dị.
“Ầm ầm ầm ầm ầm!”
Đế Đan Lâu rung chuyển càng lúc càng mạnh, đột nhiên chấn động mạnh như thể sắp sụp đổ, âm thanh vang vọng khắp nơi.
Sau đó là sự im lặng chết chóc, cả thế giới không một tiếng động, hoàn toàn tĩnh lặng.
Chu Quân giật mình kêu lên:
– Có chuyện gì? Hình như có gì đó không đúng.
Hai tay Mạnh Trác đánh ra mấy ấn quyết, rơi vào trận pháp trước mặt, từng lớp sáng mờ ảo dâng lên.Gã lấy ra một vòng tròn khắc đầy những con số dày đặc, đặt vào trong ánh sáng.
Rất nhanh, những con số rực sáng chuyển động trên vòng tròn, cuối cùng ngưng tụ thành một dãy số.
Hai người cùng kinh hãi, biến sắc mặt nói:
– Cái gì! Lực lượng bảy vạn hoa quang!
Tay Mạnh Trác run rẩy, suýt làm rơi vòng tròn.
Chu Quân hét lên:
– Có khi nào tính sai không? Dù là lực lượng của một cường giả ở cảnh giới cao cũng không vượt quá một vạn hoa quang, bảy vạn hoa quang chứng tỏ có mười cường giả như vậy trong Đế Đan Lâu này!
Mạnh Trác biểu tình khó coi, trầm giọng nói:
– Vừa rồi cửu cung thần đan bị phá vỡ, không gian dị động, chắc chắn sẽ truyền tống tất cả những người bên trong đi, chẳng lẽ có sai sót gì? Sao vẫn còn nhiều cường giả ở lại?
Chu Quân sắc mặt âm trầm nói:
– Ta nghĩ đến một khả năng, đó là có quá nhiều người chống lại lực lượng không gian, khiến hệ thống truyền tống của Đế Đan Lâu bị phá vỡ, chỉ một số lâu la bị truyền tống đi, những nhân vật lợi hại đều ở lại.
Mạnh Trác nói:
– Rắc rối lớn rồi.Chín thần đan đã bị lấy, đế đan sắp xuất hiện, nếu bọn họ tìm đến chỗ đó, chúng ta sẽ gặp khó khăn hơn trong việc đoạt đan.
Mặt Chu Quân đầy sát khí:
– Ừm! Dù thế nào, chúng ta nhất định phải có được Thiên Vận Tạo Hóa đan!
Chu Quân lạnh lùng nói:
– Không nói đến việc hai ta hợp tác thì không ai địch nổi trong Đế Đan Lâu, dù phải chia nhau ra ứng chiến cũng không thành vấn đề.Huống chi chúng ta đến từ đảo Huyền Ly, mấy lão quái vật còn lại không dám tranh giành với chúng ta, người từ ngoài giới đến càng không đáng lo.
– Ngươi nói đúng!
Mạnh Trác nói:
– Bảy vạn lực lượng hoa quang còn sót lại chắc là do số lượng người quá đông.Chúng ta lên tầng cao nhất của đan các, bảo vệ và chờ đợi Thiên Vận Tạo Hóa đan xuất thế thôi.
Hai người bắt ấn, ánh sáng chợt lóe, biến mất trong phòng tối.
Trong một tòa thần đan các.Lý Vân Tiêu thi triển ba đầu sáu tay, toàn thân tỏa ánh sáng vàng, bắt ấn ngồi khoanh chân.Từng đợt lực lượng không gian chuyển động xung quanh hắn, yếu dần rồi biến mất.
– Cuối cùng cũng dừng lại rồi sao?
Lý Vân Tiêu mở mắt, thấy xung quanh cực kỳ yên tĩnh, lẩm bẩm:
– Chắc là ổn rồi, ta ở lại cũng khá lâu.Chín thần đan các có ba cái trống, ta, Kinh Bạch Mộc, Đinh Sơn, sáu người khác chắc cũng lấy được rồi, chỉ sợ bọn họ đã bị truyền tống đi.
Lý Vân Tiêu ngẩn người, thấy trận truyền tống vốn đang kích hoạt đã im lìm từ bao giờ, không còn ánh sáng truyền tống.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm:
– Chẳng lẽ vừa rồi ta chống cự truyền tống khiến hệ thống truyền tống bị hỏng?
Lý Vân Tiêu đứng dậy, định kiểm tra tình hình trận truyền tống.
“Ầm!”
Đột nhiên, trận truyền tống nổ tung, một vệt sáng vàng từ dưới đất bắn lên, không chỉ phá hủy trận truyền tống mà còn xé nát mặt đất, tạo thành một cái hố sâu cả chục trượng.

☀️ 🌙