Đang phát: Chương 3154
Lý Vân Tiêu nghĩ ngợi, thấy đúng là cần một cái tên:
– Ừm! Vẫn chưa có danh hiệu.Tiền Sinh học rộng tài cao, thông thiên văn tường địa lý, hay là ngài đặt giúp đi?
Có Thần Tiêu Cung, Long Gia, cả Kim Tiền Bang tham gia, thêm vào lực lượng của Lý Vân Tiêu, đủ để nâng tầm danh tiếng, thu hút các thế lực đến đây.
Tiền Sinh trầm ngâm một lát rồi nói:
– Hay là lấy Vân thiếu gia làm chủ, gọi là Vân Minh?
– Không được!
Trần Đoạn Thiên phản đối ngay:
– Liên minh do nhiều môn phái hợp thành, sao có thể dùng tên một người được? Như vậy còn ra thể thống gì? Ai phục?
Trần Đoạn Thiên rất bực bội, còn định dùng việc gia nhập liên minh làm điều kiện để tranh vị trí minh chủ, nếu gọi là Vân Minh thì còn tranh giành gì nữa?
Tiền Sinh thấy Trần Đoạn Thiên không nể mặt thì khó chịu, ngạc nhiên hỏi:
– Đoạn Thiên đại nhân nói lạ vậy? Cứ như Đao Kiếm Tông cũng là một thành viên của liên minh ấy.Tên của liên minh mà cần người ngoài đặt sao?
Trần Đoạn Thiên bực bội khẽ quát:
– Ngươi…!
Rồi phẩy tay áo, lờ Tiền Sinh đi.
Lý Vân Tiêu lên tiếng:
– Nếu Đoạn Thiên đại nhân thấy không ổn thì có tên nào hay hơn không?
Trần Đoạn Thiên đáp:
– Đã là nhiều môn phái tụ họp, anh hùng trong thiên hạ tập trung thì gọi là Liên Minh Anh Hùng đi.
Lý Vân Tiêu khoanh tay trước ngực, ngón trỏ gõ cằm trầm ngâm nói:
– Cái tên này nghe kỳ kỳ.
Khúc Hồng Nhan mỉm cười:
– Có phải cảm thấy không đủ khí phách?
Lý Vân Tiêu thành thật nói:
– Ừm! Hơi hơi.
Mặt Cố Thanh Thanh sa sầm, nhớ lại cảnh ở Ngũ Hà Sơn:
– Chắc lại không đặt cái tên thật dài nữa chứ?
Tim Mạch run lên, mặt tái mét.Cái tên “Chiêu Cuồng Duệ Khốc Huyễn Chi Thiên Thu Vạn Cổ Toàn Chuyển Lưu Lưu Cầu” đó là vết sẹo sâu sắc của yêu tộc, nhắc đến là biến sắc.
Mắt Lý Vân Tiêu sáng rực, vỗ tay nói:
– Đại nhân nhắc nhở ta rồi, chuyện liên minh là vì thiên hạ chúng sinh, là nghĩa cử ngàn thu vạn cổ, lan rộng toàn Thiên Vũ Giới.Hay là gọi là “Thiên Thu Đại Nghĩa Danh Chấn Vạn Cổ Càn Khôn Vô Địch Phong Vân Tế Hội Chi Siêu Cấp Thiên Vũ Minh!”?
Cố Thanh Thanh: …
Khúc Hồng Nhan che miệng cười:
– Ta thấy cái tên này cũng khá, rất hay.
Hai người phụ nữ khác cười khúc khích, rất tán đồng.
Tiền Sinh nói:
– Từ một tràng dài như vậy, ba chữ Thiên Vũ Minh cũng hay, hơi ngông nhưng gánh vác được.
Trần Đoạn Thiên khẽ gật đầu:
– Ta thấy cũng được.
Lý Vân Tiêu vỗ tay ba cái, quyết định cái tên:
– Tốt, vậy quyết định như thế đi!
Tiền Sinh nói:
– Vị trí minh chủ tất nhiên do Vân thiếu gia đảm nhiệm.
Trần Đoạn Thiên trầm giọng nói ngay:
– Minh chủ sao có thể tùy tiện ngươi nói được? Tiền Sinh, ngươi còn oai hơn cả minh chủ, tự ý chỉ định chức minh chủ sao?
Tiền Sinh cười khẩy đáp trả:
– Ha ha ha! Nực cười, đây là chuyện nội bộ của Thiên Vũ Minh chúng ta, liên quan gì đến Đoạn Thiên đại nhân?
Lý Vân Tiêu đính chính:
– Phải gọi đầy đủ là “Thiên Thu Đại Nghĩa Danh Chấn Vạn Cổ Càn Khôn Vô Địch Phong Vân Tế Hội Chi Siêu Cấp Thiên Vũ Minh”.
Tiền Sinh: …
Cố Thanh Thanh tức giận quát:
– Ngươi có thể nghiêm túc một chút được không?
Lý Vân Tiêu bĩu môi nói:
– Ta không nghiêm túc chỗ nào? Có phải vì tên quá dài, trí thông minh của nàng không nhớ nổi không?
Cố Thanh Thanh: …
Trần Đoạn Thiên choáng váng, chuyện nghiêm túc mà trở nên như trò đùa.Nhưng cái tên chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là vị trí minh chủ.
Trần Đoạn Thiên lạnh lùng nhìn Tiền Sinh, hừ mạnh:
– Sao ngươi biết Đao Kiếm Tông không gia nhập liên minh?
Tiền Sinh nhướng mày, cười tủm tỉm hỏi:
– A? Hay là Đao Kiếm Tông cũng định tham gia Thiên Vũ Minh?
Thật ra, biểu hiện của Trần Đoạn Thiên đã nói lên tất cả.
– Đương nhiên!
Trần Đoạn Thiên nghiêm mặt nói:
– Từ trước, Vân thiếu gia và Hồng Nhan cung chủ đã đến Đao Lĩnh Kiếm Phong bàn chuyện kết minh với ta.Ta suy nghĩ rất lâu, cảm thấy rất có khả năng.Hiện tại, ta đại diện cho Đao Kiếm Tông chính thức gia nhập Thiên Vũ Minh!
Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm Trần Đoạn Thiên, hỏi:
– Thật không?
Khóe môi Lý Vân Tiêu nở nụ cười đoán trước.
Trần Đoạn Thiên nói:
– Đương nhiên là thật.Ta là chủ một tông, lời nói ra sao có thể đùa được? Nhưng vị trí minh chủ tuyệt đối không thể tùy tiện quyết định!
Lý Vân Tiêu nói:
– Được thôi, đại nhân nói xem đề cử như thế nào? Hay là mọi người bỏ phiếu?
– Tốt, làm vậy là công bằng nhất!
Phi Nghê vỗ tay khen:
– Ta bỏ một phiếu cho phu quân!
Khúc Hồng Nhan nói:
– Ta cũng bỏ phiếu cho Phi Dương!
Tiền Sinh cười lớn:
– Lão hủ cũng vậy!
Trần Đoạn Thiên: …
Trần Đoạn Thiên lau mồ hôi lạnh trên trán, nghiêm mặt nói:
– Người tập võ sao có thể dùng bỏ phiếu để chọn lựa? Tất nhiên phải dùng vũ lực để quyết định!
Tuy Trần Đoạn Thiên không chắc sẽ thắng Lý Vân Tiêu, nhưng dùng cách bỏ phiếu là chắc chắn thua, đành vơ lấy phao vũ lực.
– Tốt, vậy dùng vũ lực để định ra!
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Nếu Đoạn Thiên đại nhân thắng, tổng bộ Thiên Vũ Minh sẽ đặt trên Đao Lĩnh Kiếm Phong, còn nếu ta thắng, dĩ nhiên sẽ đặt tại thành Viêm Vũ!
Trần Đoạn Thiên đồng ý ngay:
– Được!
Tranh thủ dùng vũ lực quyết định minh chủ là cơ hội lớn nhất cho Trần Đoạn Thiên, nếu thua trong trò này thì cách khác càng không có cơ may thắng.
Khúc Hồng Nhan, Phi Nghê che miệng cười khúc khích, hai nàng biết Trần Đoạn Thiên không có cơ hội nào.
Lý Vân Tiêu nheo mắt nhìn về phía đám tông chủ thế gia ẩn thế, Dương Thiên Bằng, Hoành Mi đứng bên cạnh.
Lý Vân Tiêu cười hỏi:
– Các vị cũng muốn tham gia sao?
Dương Thiên Bằng lúng túng chối bay biến:
– Ha ha ha, Vân Tiêu đại nhân nói đùa, chúng ta ẩn dật hải ngoại, từ lâu đã không hỏi chuyện đời, sao muốn tham gia liên minh gì đó?
Nhưng trong lòng Dương Thiên Bằng giật mình khó tả.
Dương Thiên Bằng không biết Thiên Vũ Minh có thực lực lớn đến đâu, nhưng trước mắt có ba trong bảy đại tông môn, có Kim Tiền Bang, bấy nhiêu tồn tại đủ đối kháng với Thánh Vực, Hóa Thần Hải.
Họ không phải là người ẩn dật gì, nhưng thế cục hiện tại chưa rõ ràng, không biết tình hình ra sao nên không muốn đứng về phe nào quá sớm.
Giờ phút này, bên ngoài ảo ảnh Đế Đan Lâu tụ tập ngày càng nhiều người.
Bóng dáng tòa lầu to lớn vắt ngang hư không dần trở nên đầy đủ, như muốn chấn vỡ không gian.
– Sắp…sắp xuất hiện rồi!
Trong đám người bắt đầu náo động, các loại thanh âm vang lên cực kỳ kích động.
Lý Vân Tiêu cũng cảm nhận được uy thế của Đế Đan Lâu, cường đại hơn nhiều so với lúc ở dưới đảo trước kia.Trong hư không liên tục bắn ra các loại hà quang, làm không gian rung chuyển.
Mục Tinh lộ vẻ kinh ngạc, nói:
– Uy thế như vậy, e rằng không đơn giản.
Đế Đan Lâu không ngừng hiện rõ, uy thế mênh mông tỏa ra, hà quang tứ tán, đám người đứng phía trước nhất liên tục bị đẩy lùi lại.
Lý Vân Tiêu không kiềm được mà kêu lên:
– Nguy hiểm!
Nhắc nhở đám người ở phía trước.
