Đang phát: Chương 315
Sát khí hung bạo bao trùm lấy Tôn Thiên, khuôn mặt hắn đầy hận ý, xung quanh thân thể phảng phất khí tức đỏ nhạt.
Năng lượng cuồng nộ từ Kim Cô Bổng bắn ra, cây côn như hóa thành một con rồng giận dữ, điên cuồng lao về phía ba người Điền Thất!
Ba người Điền Thất kinh hãi nhưng nhanh chóng trấn tĩnh.Hai gã Tu La năm cánh thượng giai lộ vẻ khinh thường, gầm lên một tiếng, thân thể bùng phát quang mang chói lọi, vẻ mặt dữ tợn.Hai luồng sáng đột ngột bắn ra từ người hai gã Tu La, chạm vào Kim Cô Bổng của Tôn Thiên.Hai luồng kình lực giao nhau như biến thành một tấm khiên khí, ngăn cản côn của Tôn Thiên và chưởng lực của ba người.
Điền Thất nhếch mép cười khẩy, bỏ ngoài tai những tiếng nổ chói tai do kình khí va chạm, ánh mắt dán chặt vào Hồng Quân và đặc biệt là Lãnh Diễm Phỉ xinh đẹp động lòng người.
Tôn Thiên vẫn gắng gượng giữ Kim Cô Bổng giữa giao điểm kình khí, nhưng cuối cùng bị đẩy lùi về phía sau bởi năng lượng cường đại.Hắn phun ra máu, toàn thân phát ra vô số đạo huyết quang, như mặt trời rực rỡ nở rộ những tia máu li ti, tan biến vào không trung.
Huống Thiên Minh thấy vậy biến sắc, định lao tới cứu Tôn Thiên thì bị Hồng Quân ngăn lại, lắc đầu ra hiệu.
Huống Thiên Minh bất đắc dĩ nhìn Tôn Thiên, không hiểu tại sao Hồng Quân lại cản mình, nhưng ý nghĩ này nhanh chóng sáng tỏ.
Tôn Thiên lơ lửng giữa không trung như một vũng máu di động, đột nhiên há miệng gầm lớn.Quanh thân hắn lóe sáng rồi bừng lên, một cỗ khí tức cường hãn tỏa ra, áp đảo tất cả.
Tôn Thiên đột phá!
Từ ba đôi cánh, giờ đây trên lưng hắn mọc ra một đôi cánh trong suốt, khác hẳn với Tu La thật sự, hoàn toàn do lực lượng biến ảo mà thành.
Tu La hay Thiên nhân có bốn đôi cánh đều là do tự nhiên sinh trưởng.Chỉ khi đột phá năm đôi cánh mới có thể dùng năng lượng thuần túy để biến ảo.Nói cách khác, chỉ khi đạt đến năm đôi cánh mới chính thức đột phá thân thể và có khả năng biến ảo.
Tôn Thiên thì khác, bốn đôi cánh đều do lực lượng biến ảo mà thành, cho thấy kinh mạch trong cơ thể hắn đã phát triển đến mức kinh khủng, lực lượng bản thể đạt tới cảnh giới mà không Tu La nào sánh được.
Giữa không trung, Tôn Thiên tỏa sáng rực rỡ, một cỗ uy áp cường đại từ cơ thể hắn phóng ra, như muốn áp đảo ba người Điền Thất.
Ba người biến sắc, kinh hãi tột độ, điên cuồng huy động lực lượng chống lại cỗ uy áp, một thứ uy lực không thể chống đỡ, như muốn khuất phục.
Âm thanh kình khí bạo liệt vang lên, không gian xung quanh bốn người sinh ra những đợt sóng năng lượng.Có thể thấy, năng lượng tổng hợp của bốn người đã vượt xa cấp độ sáu cánh, khiến không gian run rẩy.
“Các ngươi! Đều phải chết!” Con ngươi Tôn Thiên lóe lên ánh đỏ, sát ý ngút trời từ bốn phương tám hướng cuộn trào về phía ba người, như những thanh kiếm sắc bén xuyên thủng lớp phòng ngự của họ, đâm thẳng vào thân thể.
Ba người Điền Thất là Tu La năm cánh cực mạnh, lực lượng bản thân đạt tới thượng giai, có thể so sánh với thành chủ Tử thành.Lúc này, thân thể họ không ngừng phun máu, thậm chí không thể nhíu mày, chỉ còn cách dùng lực lượng bản thân thối lui về ngọn núi phía sau.
Trong nháy mắt, ba người đã thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của Tôn Thiên.Quang mang lóe lên, các vết thương nhanh chóng khép lại, họ kinh hãi nhìn Tôn Thiên đang đứng giữa trời.
Không giết được ba người, Tôn Thiên không hề tức giận hay thất vọng.Hắn biết ba người này rất khó đối phó.Hắn vung tay, Kim Cô Bổng rơi trên mặt đất như bị một bàn tay vô hình khống chế, trong nháy mắt đã nằm trong tay hắn, kim quang bắn ra như những con độc xà chuẩn bị tấn công con mồi.
“Tôn Thiên, đừng tưởng rằng ngươi tấn cấp ở đây thì chúng ta không có cách đưa ngươi về.Nếu không phải thành chủ đã có lệnh không được làm tổn thương ngươi thì vừa rồi đã giết chết ngươi rồi! Mau quy hàng!” Điền Thất lạnh lùng quát.
“Quy hàng chúng ta, chúng ta tha cho ngươi một mạng!”
“Hừ, nói nhiều, lão tử chưa bao giờ nghĩ đến việc quy hàng ai.Ta chỉ muốn an nhàn hạnh phúc cùng Y Thần, đều tại các ngươi!” Tôn Thiên căm hận chỉ vào ba người, quát lạnh: “Đều tại các ngươi, ép ta quy hàng, ép ta nghe theo lời các ngươi, còn dùng Y Thần để uy hiếp ta!”
Hận ý khắc sâu vào tận xương tủy, nhưng hắn vẫn bình tĩnh nói: “Nếu cứ để tự nhiên, ta vì Y Thần cũng sẽ nhận lời! Nhưng các ngươi không nên, thằng chó con của thành chủ các ngươi đã sinh tà tâm với Y Thần, hôm nay ta quyết rửa máu Sa thành, Tôn Thiên ta từ nay về sau là tử địch của các ngươi!”
Ba người Điền Thất biến sắc, Điền Thất cười khẩy, giọng nói đê tiện vang lên: “Tôn Thiên, Bạch Y Thần không chết, thân thể nàng dù không còn trong trắng nhưng nàng vẫn còn rất nhớ ngươi.Muốn nàng sống tốt nhất ngươi nên quy hàng chúng ta!”
“Quy hàng cái lão tổ tông các ngươi!” Tôn Thiên nhăn nhó, khóe mắt rỉ máu, quát lớn: “Lão tử có chết cũng quyết mang các ngươi theo! A a a… đền mạng đi!”
Kim Cô Bổng trong tay hắn đột nhiên dài ra vài thước, như một cột chống trời điên cuồng đập tới ba người.
Điền Thất không ngờ chuyện lại thành ra thế này, thấy Tôn Thiên liều mạng lao tới, ánh mắt hắn lạnh lẽo, quát hai người bên cạnh: “Toàn lực ra tay, giết hắn cho ta!”
Hai gã Tu La lập tức gật đầu, toàn thân bùng cháy, hai đạo kình khí đỏ rực từ lòng bàn tay hai người bắn ra, hợp lại thành một thanh trường đao khổng lồ, bổ xuống.
Hồng Quân thầm than một tiếng, tâm niệm vừa động, Hồng Quân Giới bảo vệ trên đầu Tôn Thiên.Trường đao chạm vào Hồng Quân Giới liền tan thành hư vô.
Thấy Hồng Quân ngăn cản, Tôn Thiên không hề ghen tị, lãnh quang trong mắt lóe lên, Kim Cô Bổng trong tay hóa thành trăm đạo côn ảnh, đập về phía ba người.
Phanh phanh phanh phanh phanh…
Thanh âm va chạm vào nhục thể vang lên không ngừng, Huống Thiên Minh nhíu mày: “Hầu tử này xuống tay độc ác quá, giết chết cho xong lại còn hành hạ chúng!”
Hồng Quân mỉm cười, bình tĩnh nói: “Ngộ Không thù hận quá sâu, nếu không cho hắn phát tiết, e rằng không lâu nữa sẽ không thể kiềm chế, tích tụ lại trong cơ thể tự bạo mà chết!”
Huống Thiên Minh hiểu rõ tình hình của Tôn Thiên, gật đầu: “Tiểu hầu tử trong lúc đau thương mà đột phá, căn cơ chưa vững, hơn nữa trong khi đột phá tâm cảnh lại bị nhiễu loạn, tạo thành một lực lượng phản lại trong cơ thể, khiến đan điền không thể vận hành tốt, có chút nguy hiểm!”
Hồng Quân lắc đầu cười: “Không nguy hiểm! Thiên Minh, ngươi tu luyện lực lượng Tu La tộc, dù không giống người Tu La nhưng dù sao cũng đều chung một gốc, đối với Tôn Thiên có tác dụng rất lớn!”
Lãnh Diễm Phỉ nghe hai người nói chuyện, dù không hiểu rõ ý nghĩa lắm nhưng cũng đoán: “Ý các ngươi là, lực lượng trong cơ thể Huống…đại ca có thể giúp Tôn Thiên nhanh chóng kích thích lực lượng trong cơ thể?”
Hồng Quân tán thưởng gật đầu, nhìn Huống Thiên Minh nói rõ: “Lực lượng trong cơ thể Thiên Minh cực kỳ thuần tịnh, nếu có hắn trợ giúp Ngộ Không ổn định căn cơ, e rằng hầu tử này lập tức cố định được cảnh giới hiện tại!”
Bên tai không ngừng vang lên thanh âm va chạm vào huyết nhục, Huống Thiên Minh ngẩng đầu liếc Tôn Thiên đang trong trạng thái điên cuồng, cười nói: “Không vấn đề gì, không nói đến việc hầu tử này cũng là mục tiêu chúng ta tới đây, chỉ cần nghĩ đến trước đây có giao tình, ta nhất định không thể khoanh tay đứng nhìn hắn tự bạo mà chết.Chờ sau khi hắn ổn định, ta sẽ dùng lực lượng trong cơ thể giúp hắn trừ bỏ khí tức cuồng bạo, để hắn nhanh chóng ổn định tại cảnh giới này!”
Hồng Quân gật đầu, dùng một quyền đánh về phía Tôn Thiên.Tôn Thiên đang cuồng nộ đột nhiên như bị một sợi dây vô hình kéo lại trước mặt Hồng Quân.Lúc này, Kim Cô Bổng trên tay hắn vẫn tản ra khí tức cuồng bạo, không ngừng phóng lên không trung, Hồng Quân và Huống Thiên Minh chỉ biết cười khổ.
“Đủ rồi!” Huống Thiên Minh đoạt lấy Kim Cô Bổng trong tay Tôn Thiên, quát lớn: “Bọn họ đã bị ngươi đánh nát bấy, ngươi còn muốn thế nào nữa?”
Bị Huống Thiên Minh quát, Tôn Thiên sững sờ tại chỗ, thấy ba người phía trước đã thành những đoàn thịt nát bấy, thấy Lãnh Diễm Phỉ an toàn, một cỗ tình cảm âu yếm dâng lên trong lòng!
“Còn không mau khoanh chân tĩnh tọa!” Thấy Tôn Thiên đứng im, Hồng Quân lớn tiếng nói, một cỗ lực lượng thuần tịnh từ trong thanh âm truyền vào tai hắn như đá ném vào mặt hồ, đưa hắn từ trạng thái hôn mê trở về.
