Chương 310 Phi thăng tiên ma yêu giới

🎧 Đang phát: Chương 310

Tần Vũ muốn dịch chuyển tức thời càng xa càng tốt, ai ngờ lại đến thẳng đại lục Tiềm Long.
“Sóc Yến, lại đây.”
Tần Vũ vội triệu hồi Sóc Yến, vì hiểu biết về dịch chuyển tức thời, Sóc Yến hơn hẳn Tần Vũ.
“Sóc Yến, ngươi nói xem, dịch chuyển thông thường đi được xa nhất là bao nhiêu? Có thể từ Hoàng Thạch tinh đến Tử Huyền tinh không?”
Sóc Yến vừa xuất hiện, Tần Vũ đã hỏi ngay.
Sóc Yến ngẩn người.Từ Hoàng Thạch tinh dịch chuyển đến Tử Huyền tinh? Cái này còn gọi là dịch chuyển sao?
“Chủ nhân đừng đùa.Dịch chuyển không thể đi xa vậy được.Từ Hoàng Thạch tinh đến Tử Huyền tinh, dù biết lộ trình chính xác, cũng phải dịch chuyển hơn trăm lần mới tới.”
Sóc Yến quả quyết nói.
Đột nhiên, Sóc Yến nhìn quanh, ngây người.
“Chủ nhân, đây là Tử Huyền tinh thật sao?”
Sóc Yến không tin vào mắt mình, nhưng nhà cửa, cây cối xung quanh, cả con Huyền Băng sư thú Sử Tín bị Tần Vũ liếc nhìn đã im bặt, tất cả đều chứng tỏ…đây là Tử Huyền tinh.
Sóc Yến nhớ rõ chủ nhân vừa triệu mình đến hỏi về dịch chuyển, mà chỉ trong nháy mắt đã tới Tử Huyền tinh.Quá nhanh!
“Đây là Tử Huyền tinh.Ngươi thấy rõ chưa? Vừa rồi ta đã dịch chuyển theo lời ngươi, nhưng lại đến thẳng Tiềm Long đại lục của Tử Huyền tinh.”
Tần Vũ nhìn Sóc Yến: “Giải thích đi, chuyện gì xảy ra?”
Sóc Yến ngơ ngác nhìn Tần Vũ: “Chủ nhân nói là đi thẳng từ Hoàng Thạch tinh đến Tử Huyền tinh?”
Sóc Yến không thể tin được.
Tần Vũ gật đầu khẳng định.
“Chủ nhân đã dùng…đại na di.Chắc chắn là đại na di.Dịch chuyển thông thường không thể đi xa vậy.Nhưng công lực của người làm sao thi triển được đại na di?”
Sóc Yến khó chấp nhận sự thật này.
Mắt Tần Vũ sáng lên: “Đại na di? Ta biết đó là thần thông chỉ Kim Tiên trở lên mới dùng được.Vậy cần điều kiện gì để thi triển đại na di?”
“Vâng.” Sóc Yến đáp, cẩn trọng: “Như ta đã nói, dịch chuyển và đại na di đều là thần thông chuyển hoán không gian.Điều kiện quyết định là cảnh giới linh hồn.”
“Cảnh giới linh hồn?” Tần Vũ hỏi lại.
Sóc Yến gật đầu: “Đúng vậy.Muốn dịch chuyển, cảnh giới linh hồn phải đạt Thiên Tiên, Thiên Yêu, Thiên Ma.Công lực cũng phải đủ.Muốn đại na di, cảnh giới linh hồn phải đạt Kim Tiên, Ma Vương, Yêu Vương.”
“Nhưng cảnh giới linh hồn của ta chưa đạt Kim Tiên mà?” Tần Vũ nghi hoặc.
“Cái này…ta cũng không biết.” Sóc Yến không giải thích được.
Tần Vũ suy nghĩ một lát vẫn không hiểu vì sao mình có thể đại na di.Cuối cùng, đành để Sóc Yến về Vạn Thú Phổ.
Thực ra, Tần Vũ không biết đó là nhờ Lưu Tinh Lệ.
Lưu Tinh Lệ giúp Tần Vũ dễ dàng nắm giữ linh hồn lực, đồng thời khiến linh hồn Tần Vũ hòa hợp với thiên địa ở mức độ cực cao.Dịch chuyển hay đại na di đều do mức độ hòa hợp với thiên địa quyết định.Nếu hòa hợp hoàn toàn với vũ trụ, có thể đến bất cứ đâu trong nháy mắt.Lưu Tinh Lệ giúp linh hồn Tần Vũ hòa hợp với vũ trụ ở mức độ cao hơn cả Kim Tiên bình thường, nên Tần Vũ mới có thể thi triển đại na di.
“Chủ nhân?” Sử Tín nhỏ giọng.
“Ừ, Sử Tín.” Tần Vũ hoàn hồn.Dù thông minh đến đâu, Tần Vũ cũng không ngờ Lưu Tinh Lệ ngoài phục hồi và nuôi dưỡng linh hồn, thân thể, còn giúp linh hồn Tần Vũ dễ dàng dung hợp với vũ trụ.Tần Vũ cũng không biết mình đã đạt đến trình độ nào.
“Chủ nhân đột phá rồi? Sắp phi thăng sao?” Sử Tín nén kích động.
Tần Vũ bế quan, Sử Tín đoán là sắp phi thăng.
Tần Vũ gật đầu: “Sắp thôi.Còn ba tháng nữa.”
“Thật tốt quá, cuối cùng cũng được phi thăng.Ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi.”
Sử Tín run rẩy vì kích động, mắt đỏ hoe.
Tần Vũ chỉ mỉm cười.Hắn hiểu tâm trạng của Sử Tín.Ba anh em Sử Tín đã đạt Đại Thành Kỳ từ lâu, nếu không phải chủ nhân chưa phi thăng, họ đã sớm phi thăng rồi.Hai anh em Sử Tín là Sử Bỉnh và Sử Chiến vì là linh thú của Hầu Phí và Hắc Vũ nên đã phi thăng hơn một trăm năm trước.Hơn một trăm năm qua, Sử Tín luôn nhớ đến hai người anh em.Hôm nay, cuối cùng hắn cũng có thể cùng Tần Vũ phi thăng.
“Đã khiến ngươi chịu thiệt rồi.” Tần Vũ áy náy.
Nếu không phải hắn khổ tu hơn một trăm năm để phi thăng, Sử Tín sẽ mãi mãi bị kẹt ở nhân giới, không được phi thăng sao?
“Không, chủ nhân.Người có thể phi thăng, ta đã rất kích động rồi.A…chủ nhân, phụ thân người luôn muốn gặp người.Người về mà không gặp ông sao?” Sử Tín hỏi.
Tần Vũ gật đầu “Phụ vương?”, lần này về không phải vì người thân sao?
Tần Vũ dùng linh thức bao phủ cả Tiềm Long đại lục.Phụ thân và Phong Ngọc Tử đang ở đỉnh Đông Lam sơn, còn đại ca và nhị ca đang nghỉ ngơi trong một tòa thành ở biên giới Hồng Hoang.Hơn một trăm năm qua, công lực của phụ vương đã đạt Đổng Hư tiền kỳ.
Tần Vũ biến mất.
Đỉnh Đông Lam sơn.
Tần Đức và Phong Ngọc Tử đang chơi cờ trong gió núi.So với cao thủ Đổng Hư như họ, gió núi chẳng là gì.Hai người đã ngồi đây suốt mười ba ngày.Tần Đức và Phong Ngọc Tử đánh cờ rất chậm, có khi nửa ngày mới đi một nước.
“Phụ vương, Phong bá bá.”
Gió núi thổi mạnh, thanh âm Tần Vũ cũng như gió núi thổi qua tai hai người.Tần Đức và Phong Ngọc Tử không để ý gió núi, nhưng thanh âm kia khiến họ run lên.
“Hô!”
Tần Đức đột nhiên đứng dậy, nhìn về phía không xa.Vừa nhìn, Tần Đức đã run lên, con cờ trong tay rơi xuống bàn cờ.
Gió thổi mạnh, Tần Vũ tóc dài bay phấp phới, đôi mắt lại như trẻ con, vẫn muốn được dựa dẫm.
“Vũ nhi, con cuối cùng cũng trở lại.”
Thanh âm Tần Đức run rẩy, mắt đỏ hoe.
“Vâng, con đã trở lại.” Tần Vũ gật đầu.
Thanh âm Phong Ngọc Tử vang lên, kích động: “Đến đây, Tiểu Vũ.Đến ngồi cạnh phụ vương và Phong bá bá nào.”
Phong Ngọc Tử vẫy tay.
“Vâng.”
Trước mặt trưởng bối, Tần Vũ như đứa trẻ ngoan, đến ngồi cạnh phụ vương và Phong Ngọc Tử.
“Vũ nhi, hơn một trăm năm qua con tu luyện ở đâu? Ta tìm đủ cách cũng không tìm được con.” Tần Đức hỏi.
“Hoàng Thạch Tinh.” Tần Vũ cười.
“Hoàng Thạch Tinh? Con nói là…ở hành tinh khác?” Tần Đức ngạc nhiên, Phong Ngọc Tử cũng vậy.
Tần Đức cười: “Vũ nhi, phụ vương không hiểu con nữa rồi.Hoàng Thạch Tinh, hành tinh khác…e là cả tán tiên cũng không dám tùy ý rời khỏi hành tinh của chúng ta.”
Tần Vũ gật đầu.Ngay cả đám Minh Lương chân nhân cũng không dám rời Tử Huyền Tinh.Lạc trong vũ trụ thật kinh khủng.Trừ khi họ có đại na di, có thể dễ dàng đến một hành tinh có người sống.
“Phong huynh, niềm tự hào lớn nhất đời ta là đứa con này.” Tần Đức kiêu hãnh, đó là niềm kiêu hãnh của người cha vì con trai.
Phong Ngọc Tử gật đầu: “Tần Đức, ta nhớ lúc Tiểu Vũ còn nhỏ, ngươi lo lắng vì nó không thể thành tài.”
Nghe vậy, Tần Vũ nhớ lại những năm tháng đó.Năm đó, đứa trẻ đứng trên đỉnh núi lộng gió nhìn lên bầu trời đầy sao.Những năm đó, đứa trẻ cắn răng khổ tu, mồ hôi rơi trên các sơn đạo Đông Lam sơn, dần trưởng thành….Bơi lội trong hồ, mặc áo giáp nặng, rèn luyện sự dẻo dai, luyện bàn tay trong thạch sa…Ký ức ùa về.Hai trăm năm trôi qua, ký ức vẫn còn sâu sắc.
Tần Vũ nhìn phụ vương.Lúc trước hắn làm mọi thứ chỉ để được phụ vương tán dương.
Tần Đức cười tự giễu: “Nhớ năm đó ta biết Vũ nhi không thể tu luyện, lại không hứng thú với chính trị, ta đã buông tha nó.Ai ngờ Vũ nhi lại trở thành cao thủ ngoại công Tiên Thiên đầu tiên của Tiềm Long đại lục, rồi không lâu sau bước chân vào tu chân giới.”
Tần Đức thở dài: “Mọi thứ như một giấc mơ….Đứa con thứ ba ta ít quan tâm nhất lại khiến ta hết lần này đến lần khác kinh ngạc.Có lần hơn một vạn người tu chân xuất hiện trước mặt ta, quỳ xuống hô ‘Bái kiến các chủ’, ta thật sự kinh hoàng.Bước vào tu chân giới ta mới biết có rất nhiều điều mà trước kia ta không hề hay biết.Rồi có lần một tán tiên rất lợi hại xuất hiện trước mắt ta, Tần gia ta không có chút sức phản kháng nào, chỉ có Vũ nhi…”
“Còn có hai vị hộ pháp, đều là thần thú cấp tán tiên, lại là linh thú của Vũ nhi.” Tần Đức cười, nhìn Tần Vũ: “Vũ nhi à, phụ vương không tin nổi, Tần Đức ta lại có một người con như vậy.”
Phụ thân tự hào về nhi tử.Tần Vũ nghe những lời đó, lòng dâng lên niềm cảm động.
“Vũ nhi, hơn một trăm năm trước, sau khi con bế quan, Tông Quật đã xuất hiện.Hắn giúp chúng ta giết Dư Lương rồi phi thăng.Hắn cũng nói với ta, con cũng sắp phi thăng thôi.Mấy năm nay, ta luôn nghĩ có lẽ Vũ nhi đã phi thăng rồi.Bây giờ ta yên tâm rồi, ít nhất trước khi con phi thăng ta cũng đã gặp được con một lần.”
Tần Đức vui mừng nhìn nhi tử.
Có một người con như thế, đời này còn gì hơn nữa?
“Phụ vương!”
Mắt Tần Vũ đỏ hoe.Vì hắn biết ba tháng sau hắn sẽ phi thăng.
Phi thăng là quy tắc của thiên địa, hắn không thể tránh khỏi.
“Đừng có làm như vậy.Hãy là một nam tử hán.”
Tần Đức vỗ vai Tần Vũ.
Tần Vũ hít sâu một hơi, cố gắng cười, chỉ là….đôi mắt vẫn đỏ hoe.
——————-
Thời gian trước khi phi thăng thật sự rất thoải mái.Tần Vũ sống cùng phụ vương, đại ca, nhị ca và các vãn bối Tần gia.Tần Vũ tuy trẻ nhưng đã là thế hệ tổ gia gia rồi.Thời gian tu luyện của hắn đã hơn hai trăm năm.
“Không ngờ, chỉ trong ba mươi năm, Tần vương triều lại suy bại đến vậy.”
Trước đêm phi thăng, Tần Vũ cùng huynh trưởng và phụ vương đàm luận.Nhắc đến sự suy bại của Tần vương triều, Tần Vũ không khỏi cảm thán.
“Vũ đệ đừng bận tâm, vương triều thành bại chỉ là lẽ tự nhiên.Muốn một vương triều mãi cường thịnh là điều không thể.Dù thực lực Tần gia ta trên khắp Tiềm Long đại lục và bắc Bạo Loạn Tinh Hải đều rất mạnh, nhưng dùng vũ lực để duy trì vương triều thì không thể kéo dài.Hơn nữa, làm vậy chỉ làm khổ dân chúng.”
Tần Chính lạnh nhạt nói.
Tần Chính có năng lực quản lý, nhưng các đời hoàng đế đều được truyền xuống dưới.Hoàng đế Tần vương triều mỗi đời đều nắm thực quyền.Dù đời đó có suy bại, Tần Chính và các tiền bối Tần gia đều không ra tay.Vì họ hiểu rằng, trở thành gia tộc mạnh nhất mới là quan trọng, như vậy mới giúp đệ tử Tần gia chuyên tâm tu luyện được.
Vương đạo? Đệ tử Tần gia phần đông đã đi theo Thiên đạo, bước vào tu chân giới rồi.
“Như vậy cũng tốt, quản lý quốc gia rất lao tâm, như thế lại dễ dàng hơn.”
Tần Vũ hít sâu một hơi, lấy ngọc giản đưa cho phụ vương.
“Đây là?” Tần Đức nghi hoặc.
Tần Vũ trịnh trọng: “Đây là công pháp Tinh Thần Biến mà con tu luyện.Tu luyện Tinh Thần Biến đòi hỏi rất cao, trước tiên phải luyện ngoại công đạt đến Tiên Thiên.Phụ vương, người hãy chọn người có thiên phú để bồi dưỡng.Nếu có người đạt Tiên Thiên, hãy truyền cho hắn bộ công pháp này.”
Tần Vũ đứng lên nhìn tinh không.
“Bộ công pháp này do sư tôn Lôi Vệ sáng tạo, có sáu cảnh giới.Cảnh giới thứ bảy do con sáng tạo, cảnh giới thứ tám là trong tưởng tượng.Nếu truyền nhân Tinh Thần Biến đạt đến cảnh giới đó, nếu gặp con, con sẽ nói cho hắn.Còn nếu không thì tùy vào năng lực của hắn.”
Tần Vũ lạnh nhạt nói.
Tần Đức gật đầu: “Vũ nhi yên tâm.Ta nhất định giúp con truyền lại bộ công pháp này.Dù ta không tìm được truyền nhân, cả gia tộc Tần Thị này sẽ giúp con tìm cho được truyền nhân.”
Tần Vũ cảm thấy thanh thản.
Lo chuyện hậu sự là vậy sao? Không ai hiểu rõ.Lưu lại Tinh Thần Biến coi như không để nó bị thất truyền.
Trong đêm tối, cả nhà đợi bình minh lên.Tần Đức, Tần Chính, Tần Phong, Phong Ngọc Tử, Từ Nguyên và đệ tử Tần Thị đến Vân Vụ sơn trang nhìn tiền bối đầu tiên phi thăng.
“Vũ nhi.”
Tần Đức nhìn Tần Vũ, Tần Chính, Tần Phong và mọi người đều nhìn Tần Vũ.
Chỉ thấy đạo đạo quang hoa từ trên trời phủ xuống, bao trùm Tần Vũ, rồi lan ra bao trùm Sử Tín đang đứng bên cạnh.Trong ánh kim quang, Tần Vũ và Sử Tín từ từ bay lên.
Nhìn người thân, mắt Tần Vũ đỏ hoe, quay đầu nhìn lên không trung, nước mắt chảy dài xuống mặt đất.
“Phụ vương, đại ca, nhị ca, tạm biệt.Mong có ngày gặp lại mọi người ở Tiên, Ma, Yêu giới.”
Tần Vũ thầm nói.
Hai đạo kim quang chợt lóe lên.Tần Vũ và Sử Tín biến mất trước mắt mọi người.Họ biết Tần Vũ đã rời khỏi nhân giới, đến một thế giới khác.

☀️ 🌙