Chương 310 Ma Vương Trở Về (vì Zcx Thợ Lặn Minh Chủ Thêm Chương 2/3)

🎧 Đang phát: Chương 310

Địa quật bên ngoài.
Vừa thấy Phương Bình và Tần Phượng Thanh đi ra, người lính gác cổng ngạc nhiên.
“Về rồi à?”
Hai người này mới vào hôm qua mà!
Người lính gác cổng ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì bên trong à?”
Phương Bình lắc đầu: “Không có gì.”
“Vậy hai cậu…?”
“Xong việc rồi thì ra thôi, ở trỏng có ai cho ăn cơm đâu, lẽ nào còn ở lì đó?”
Người lính gác cổng thoáng biến sắc.
Thật ra anh ta rất thích nhìn những người trẻ tuổi hăng hái xông pha, nên có thiện cảm đặc biệt với Phương Bình và Tần Phượng Thanh.
Nhưng giờ thì hai người này lại không chịu nổi khổ…Tần Phượng Thanh trước đây đâu có thế.
Đang nghĩ ngợi thì nghe Phương Bình hỏi: “Tần Phượng Thanh, lần này kiếm được hơn một vạn học phần, định tiêu thế nào?”
“Liên quan gì tới cậu, cậu cũng có hơn một vạn đấy thôi.”
Người lính gác cổng ngớ người, hai cậu nhóc này đang nói cái gì vậy?
“Hai cậu đang nói tới học phần à?”
Phương Bình vừa xua tay bảo anh ta đừng hỏi, vừa nói: “Hừ, học phần thôi mà, lần này kiếm không được bao nhiêu, hai người còn chưa tới ba vạn, lần sau chúng ta lại vào, kiếm không được 100 ngàn học phần thì không về!”
Người lính gác cổng hoàn toàn đờ đẫn.
Hai người, ở trong đó một ngày.
Vậy mà…Phương Bình bảo anh ta là kiếm không được bao nhiêu, tức là ít nhất cũng phải 3 vạn học phần của Ma Võ, hay nói thẳng ra là gần 900 triệu!
“Đây là đi cướp của à?”
Người lính gác cổng nhìn hai người rời đi, lẩm bẩm.
Thời buổi này, học phần dễ kiếm thế à?
Một ngày thôi đó, hơn vạn học phần, một người phi võ giả, có khi còn lên được tới tứ phẩm, dễ như bỡn ấy chứ?
Ném tiền vào, ném cỡ vài trăm triệu, bồi dưỡng một vị tứ phẩm võ giả, vẫn là làm được.
Chỉ cần tư chất không quá tệ thôi.
“Địa quật giờ an toàn vậy sao?”
Người lính gác cổng bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, hay là mình cũng làm một chuyến nhỉ?
Chẳng lẽ giờ ai ở trong đó cũng phát tài hết rồi?
Đang nghĩ ngợi thì cánh cổng hợp kim lại mở ra, một đoàn hơn chục người, ai nấy đều mang thương tích, dính đầy máu.
Dẫn đầu là một vị đạo sư của Hoa Sư, thấy người lính gác cổng thì bi quan nói: “Tình hình địa quật ngày càng tệ rồi, cứ đi lung tung là gặp ngay một đống trung phẩm võ giả, haizz, cứ thế này thì hạ tam phẩm không có đường vào nữa đâu.”
Người lính gác cổng ngơ ngác.
Vừa nãy hai cậu kia, thì dễ dàng, quần áo còn mới nguyên, cũng chẳng thấy thương tích gì, cứ thế mà nói chuyện phét, kiếm mấy vạn học phần, còn tính tiêu thế nào.
Mấy người…đừng có đùa tôi chứ?
“Vừa nãy Phương Bình với Tần Phượng Thanh…”
“À, hai đứa nó…” Đạo sư Hoa Sư lắc đầu: “Hai đứa nó hình như đi cướp ổ của một vị cao phẩm võ giả, lần này chắc kiếm đậm rồi.”
Người lính gác cổng im bặt.
Thôi tôi không nói gì nữa.
Hai cậu nhóc này vào có một ngày mà đi cuỗm cả nhà của cao phẩm luôn à?

Ma Võ.
Mấy bạn tân sinh vẫn còn đang hân hoan vì Phương Ma Vương rời trường, chuyện này quá sức kích động lòng người rồi.
Chuyện này là do mấy bạn mới vào võ đạo xã kể, nghe nói sáng sớm hôm qua, Phương Ma Vương với cái thằng liều mạng Tần Phượng Thanh của võ đạo xã, cùng nhau đeo ba lô đi rồi.
Đi làm nhiệm vụ chứ gì, chắc cũng phải mươi ngày nửa tháng mới về?
Kết quả là…
Kết quả là, mấy bạn tân sinh còn chưa kịp vui mừng xong, thì trong trường, có người thấy Phương Bình và Tần Phượng Thanh rồi!
Giây phút ấy, Đường Văn và mấy người suýt bị toàn trường tân sinh đánh chết!
Nói là Phương Ma Vương đi rồi cơ mà?
Nói là người không có ở trường cơ mà?
Mấy người các người tưởng mình nhất phẩm cao đoạn là ngon à, có tin bị đánh chết không hả?
Cố ý để bọn này lơ là đúng không?

Trong phòng ăn.
Thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của các bạn học, Đường Văn cũng thấy oan ức lắm, ngẩng đầu liếc nhìn Cố Long Phi và La Sinh.
Khóa này, chỉ có ba người bọn họ gia nhập võ đạo xã.
Tin Phương Bình đi là do Cố Long Phi nói cho cậu ta.
Mặt Cố Long Phi đen xì, trầm giọng nói: “Tớ tận mắt thấy mà!”
Cậu ta thề, cậu ta tận mắt thấy Phương Bình bọn họ đi rồi, còn mang theo binh khí, mang theo ba lô nữa chứ, không phải là đi làm nhiệm vụ ngắn ngày đâu, trong tình huống bình thường, mang theo ba lô thì võ giả chắc chắn là phải đi xa nhà rồi!
“Nhưng mà cậu ta về rồi!”
Đường Văn mặt mày ủ rũ.
Là con gái của Đường Phong, có một người cha lục phẩm đỉnh phong, đáng lẽ cậu ta phải hạnh phúc lắm chứ.
Nhưng Đường Văn phát hiện mình đã nghĩ quá rồi.
Từ khi vào trường, cậu ta mới có được một tháng vui vẻ thôi.
Một tháng qua, Đường Văn cảm giác mình sắp bị hành hạ đến chết rồi.
Cha thì chẳng quan tâm gì cả, võ đạo xã thì tha hồ mà trừng trị cậu ta, đêm nào cũng bị tập kích ký túc xá, ký túc xá của cậu ta bị tập kích nhiều nhất, hơn nữa toàn là tam phẩm đến đánh chứ không phải nhị phẩm, cứ xông vào là cho một trận no đòn!
Thôi thì cứ cho là vậy đi, bình thường nhiệm vụ, người khác thì tự chọn, còn nhiệm vụ của cậu ta là võ đạo xã trực tiếp giao cho.
Theo như lời của võ đạo xã thì, biết nhiều khổ nhiều, hơn nữa cha cậu ta là hổ, cậu ta không thể làm khuyển được.
Bị võ đạo xã chỉnh đốn như vậy, Đường Văn tìm mấy sư huynh sư tỷ hỏi thăm một chút…
Sau đó sư tỷ Dương thương cảm hỏi cậu ta, sao không vào Kinh Võ đi?
Học sinh của cha cậu bị người ta đánh bầm dập mặt mày không phải lần đầu, cậu là con gái của ông ấy, giờ chưa đánh cậu là vì thực lực cậu còn yếu thôi.
Đợi cậu lên tam tứ phẩm rồi cậu sẽ thấy…cậu còn thảm hơn!
Sư huynh Triệu bảo cậu ta, đừng sợ, cố gắng tu luyện vào, bị đánh có là gì, đánh không chết thì cứ tiếp tục.
Giờ phút này Đường Văn, rất bi quan.
Cha của mình, mang đến cho mình phiền toái quá lớn, biết vậy nên vào Kinh Võ thì hơn.
La Sinh hiền lành an ủi: “Không sao đâu, hội trưởng thật ra cũng không đáng sợ lắm đâu, dù sao vào trường lâu như vậy rồi, hội trưởng cũng có bắt nạt tân sinh đâu, cha tớ bảo từ khi hội trưởng nhậm chức, tân sinh sống còn tốt hơn trước nhiều ấy chứ.”
Đường Văn trợn mắt trắng dã, nghiến răng nói: “Tại vì cha cậu không có bắt nạt ổng!”
“Cha cậu từng bắt nạt hội trưởng hả?” La Sinh ngạc nhiên hỏi.
Đường Văn bất lực nói: “Tớ hỏi cha tớ rồi, cha tớ bảo là do Phương Bình nhỏ mọn, chuyện bé xé ra to thôi, không phải đối thủ của ổng thì ổng bắt nạt học sinh của ổng, giờ đến lượt tớ rồi.”
“Vậy cậu bảo ba cậu…”
La Sinh còn chưa nói hết thì Đường Văn thở dài: “Cha tớ bảo rồi, chuyện của người trẻ, người trẻ tự giải quyết.
Đánh không lại Phương Bình thì chấp nhận thôi.
Năm ngoái Phương Bình cũng là tân sinh, tớ chỉ chậm hơn ổng có một năm, Phương Bình có thể đuổi kịp người ta rồi làm hội trưởng, thì tớ cũng có thể đuổi kịp Phương Bình, sang năm đánh ổng.”
La Sinh và Cố Long Phi đều thương cảm nhìn cậu ta.
Vậy thì cậu cứ tiếp tục bị chỉnh đốn đi.
Phương Bình tứ phẩm rồi, hơn nữa còn là tứ phẩm trung đoạn nữa chứ!
Với cái tốc độ đó của ổng, sang năm ngũ phẩm chứ chẳng chơi?
Còn cậu thì sang năm ngũ phẩm á?
Đường Văn có chút không phục nói: “Tớ sắp lên nhất phẩm đỉnh phong rồi, nhị phẩm chắc trong tháng này thôi!”
Giờ đã là tháng 10 rồi.
Hai người kia không nói gì, tốc độ này đúng là nhanh thật.
Năm ngoái Phương Bình bọn họ đột phá là vào cuối học kỳ, lúc Đại hội Võ Đại giao lưu, bọn họ vẫn còn là nhất phẩm đỉnh phong.
Còn bọn họ bây giờ, đều sắp nhất phẩm đỉnh phong rồi, tháng này hoặc tháng sau, ba người đều có hy vọng lên nhị phẩm.
So với khóa trước, bọn họ nhanh hơn nhiều.
Nhưng Phương Bình từ nhất phẩm đến nhất phẩm đỉnh phong mất một học kỳ, từ nhất phẩm đỉnh phong đến tứ phẩm trung đoạn, cũng mất có một học kỳ, đi mà nói lý với ổng ấy!
Ba bạn tân sinh ưu tú nhất khóa 09, liếc nhìn nhau, cùng thở dài một tiếng.
Tháng ngày của thiên tài, cũng đâu có dễ chịu gì.

Trong võ đạo xã.
Việc Phương Bình và Tần Phượng Thanh về nhanh như vậy, mọi người cũng thấy hoang mang.
Nhưng mà biết được Phương Bình và Tần Phượng Thanh kiếm được một mớ lớn ở địa quật, mấy vạn học phần, mọi người ngoài ghen tị ra, cũng chẳng có tâm trạng gì khác.
Văn phòng hội trưởng.
Phương Bình dựa vào ghế, cười nhạt nói: “Lần này về trường, tuy rằng tớ chỉ đi có một ngày, nhưng mà phát hiện mấy bạn tân sinh hình như đang thả bay bản thân hơi quá rồi đấy.
Vậy thế này đi, Đại hội Võ đạo sắp tới rồi, toàn bộ học sinh nhất phẩm của trường, cả cũ lẫn mới, đăng ký tham gia hết cho tớ!
Tớ nghĩ kỹ rồi, bảng xếp hạng tam phẩm thì toàn quốc có thống kê.
Nhưng mà nhất nhị phẩm thì không có.
Lần này, tớ muốn tạo ra bảng nhất phẩm toàn quốc, nhất phẩm võ giả thì cả nước có cả triệu người, yêu cầu không cao đâu, lần này bảng xếp hạng chỉ chọn ra top 100, Ma Võ mà không có nổi 10 người lên bảng, thì toàn bộ học viên nhất phẩm, quay về tìm cái mỏ nào đấy mà đi đào mỏ đi!”
Trần Vân Hi ngơ ngác.
Đào mỏ á?
Phương Bình giải thích: “Để chuẩn bị cho việc đào khoáng Năng Nguyên sau này, phải nhanh tay nhanh chân, đợi mấy năm nữa, mọi người sẽ cảm kích tớ thôi.”
Trần Vân Hi không chắc chắn lắm nói: “Mọi người thật sự sẽ cảm kích cậu á?”
“Đương nhiên, lúc đó, mọi người sẽ hiểu ra, tất cả những gì tớ làm hôm nay, đều là vì bọn họ, vì tương lai của bọn họ.
Đến lúc đó, bọn họ sẽ biết, có tớ là hội trưởng, bọn họ hạnh phúc đến nhường nào.
Mấy cái tên Lý Hàn Tùng của Kinh Võ có bao giờ nghĩ đến chuyện này đâu?
Học sinh mà không biết đào mỏ, sau này vào địa quật, gặp khoáng Năng Nguyên, làm sao mà tranh thủ từng giây từng phút với mấy sinh vật cao phẩm, làm sao mà đào mỏ rồi chạy trốn cho nhanh được?”
Trần Vân Hi tiếp tục ngơ ngác.
Phương Bình thấy vậy thì cười nói: “Không hiểu hả? Không hiểu thì thôi, thiên tài thì thường không được người khác lý giải mà, nhưng không sao, có những sự trả giá, mình biết là được rồi.”
“Ờ.”
“À đúng rồi, ông của cậu có đồng ý tài trợ cho chúng ta không?” Phương Bình nhớ ra một chuyện, hỏi.
Trần Vân Hi ngượng ngùng nói: “Ông nội tớ ổng…”
“Ổng nói gì?”
“Ổng…”
“Nói đi.”
“Ổng bảo, lần sau mà gặp cậu, ổng sẽ…Ổng sẽ chôn cậu dưới đất, một tháng không cho ra ngoài.”
Mặt Phương Bình đen xì, hừ lạnh một tiếng: “Bảo võ đạo xã tổ chức đội tam phẩm, đi Kinh Nam Võ Đại tổ chức thi đấu giao lưu, bảo bọn nó biết thế nào là không có đường về!”
Có quyền trong tay mà không dùng thì phí.
Nói xong, Phương Bình nhìn Trần Vân Hi nói: “Cậu cũng đi đi, cậu là đội trưởng mà, lần này, cậu phải thắng, phải thắng thật đẹp, nếu mà cậu thua, thì chứng tỏ cậu cố ý nhường đấy.”
Trần Vân Hi sắp khóc đến nơi rồi, như vậy có ổn không?
Bảo tớ đi đánh học sinh của ông tớ á?
“Hừm, vậy nhé, đi chuẩn bị đi, phát huy cho tốt, tớ tin cậu, Vân Hi, cố gắng lên, tranh thủ sớm ngày tứ phẩm.”
Phương Bình nhìn đồng hồ, rồi nói: “Dạo này tớ muốn tu luyện, không có chuyện gì quan trọng thì đừng có tìm tớ, lần này tu luyện xong, có khi tớ lên được tứ phẩm cao đoạn luôn rồi đấy.”
Trần Vân Hi thoáng biến sắc, gật đầu nói: “Tớ biết rồi, vậy còn cái Kinh Nam Võ Đại…”
“Cậu không muốn đi à?”
“Đi chứ!”
Trần Vân Hi cắn môi, đi thì đi, ai sợ ai, ông nội cũng thật là, người ta đều tài trợ hết rồi, ông tài trợ một tí cũng có sao đâu.

“Hắt xì!”
Cùng lúc đó.
Ở Kinh Nam Võ Đại, Trần lão gia tử hắt hơi một cái, nhíu mày nói: “Ai nhắc tới mình thế?”
Là Tông sư mà lại còn bị cảm, thằng nhãi con nào đang chửi mình đấy?

Biệt thự số 8.
Lữ Phượng Nhu trầm giọng nói: “Rèn luyện tim là cửa ải khó nhất trong ngũ tạng, qua được cửa ải này, việc rèn luyện ngũ tạng lục phủ sau này sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Rèn luyện tim, thật ra là quá trình năng lượng hóa trái tim.”
Phương Bình gật đầu, mở miệng nói: “Cái này thì em biết, nhưng mà cô nói người và võ giả địa quật khác nhau, vậy khác ở chỗ nào ạ?”
“Võ giả địa quật, là năng lượng hóa thay thế cho huyết nhục hóa, còn con người thì không.”
Lữ Phượng Nhu giải thích: “Cái gọi là năng lượng hóa của chúng ta, không phải là biến trái tim thành một cục Năng Nguyên thạch, mà là một cái động cơ.
Vậy nên mới có chuyện phương hướng cải tạo khác nhau, phương hướng cải tạo của bọn họ là toàn diện năng lượng hóa.
Còn phương hướng cải tạo của chúng ta là, để trái tim biến thành một cái trạm trung chuyển.”
Phương Bình hiểu ra gật đầu, “Nói cách khác, là để trái tim hấp thụ năng lượng từ bên ngoài nhanh hơn, rồi trung chuyển, chuyển đổi thành khí huyết lực lượng chúng ta cần, rồi lại tăng tốc độ hồi phục của chúng ta nữa…”
“Đúng, cái quá trình cải tạo này, chính là quá trình rèn luyện.Trái tim rất phức tạp, em học cấu tạo cơ thể người rồi chắc phải biết, trái tim thật ra chia làm nhiều khoang, tâm nhĩ trái phải, tâm thất trái phải.
Cái gọi là rèn luyện cải tạo của chúng ta, là hợp nhất hóa những cái tâm nhĩ tâm thất này!”
Phương Bình nhíu mày nói: “Kết cấu trái tim phức tạp, là dấu hiệu của sự tiến hóa, động vật có vú và bò sát đều có hai tâm nhĩ hai tâm thất, lưỡng cư thì có hai tâm nhĩ một tâm thất, còn cá thì chỉ có một tâm nhĩ một tâm thất thôi.
Giờ mà hợp nhất hóa tâm nhĩ tâm thất, chẳng phải là thụt lùi à?”
Lữ Phượng Nhu cười nhạt nói: “Sao em biết cứ phức tạp hóa là tiến hóa? Đại đạo giản dị nhất, từ đơn giản hóa đến phức tạp hóa, rồi lại từ phức tạp hóa về đơn giản hóa, như vậy chẳng phải là tiến hóa hay sao?
Trái tim phức tạp hóa, với người bình thường thì thích hợp, nhưng với những võ giả như chúng ta, những kẻ theo đuổi đột phá sức mạnh, thì không còn thích hợp nữa.
Hơn nữa, hợp nhất hóa em tưởng dễ lắm à?
Bên trong trái tim, có vô số thần kinh mạch máu, cải tạo trái tim, thật ra là một quá trình cực kỳ phức tạp.
Em phải rèn luyện từng cái thần kinh mạch máu, đồng thời bóc tách chúng ra, rồi sắp xếp lại, để những mạch máu này không còn phức tạp khúc khuỷu nữa, mà sắp xếp lại ở xung quanh khoang thất hợp nhất bên trong trái tim.
Sau đó, em phải dùng thiên địa chi kiều của trái tim em, xây dựng một cái đường dẫn năng lượng mới.
Em hiểu ý của cô không?”
Phương Bình suy nghĩ một lát nói: “Tức là nói, những van và mạch máu ở vị trí trống bên trong tim, đều phải bóc ra đến thành tim, rồi xây một cái mạch máu năng lượng mới ở vị trí trống đó ạ?”
“Có thể hiểu như vậy.”
“Như vậy nguy hiểm quá đi.” Phương Bình lo lắng nói: “Cô ơi, cái phương pháp tu luyện này ai nghĩ ra vậy? Nếu mà làm đứt mạch máu tim, sẽ chết người đấy ạ?”
“Không đến nỗi, nguy hiểm thì chắc chắn là có, nhưng mà chết người thì chưa đến mức đó đâu.” Lữ Phượng Nhu nói xong thì cười: “Còn về việc ai nghĩ ra, thì cô biết làm sao được, em có cơ hội thì đi hỏi xem, nghe đồn những võ giả đời đầu đều phá vỡ hư không rồi.”
Phương Bình bĩu môi, để em chết rồi em đi hỏi thử xem.
“Thảo nào mọi người đều bị kẹt ở tứ phẩm trung đoạn lâu như vậy, cái này đúng là công phu sống, những cái tạng khác không phức tạp như vậy chứ ạ?”
“Cái đó thì không có, trái tim là cội nguồn mà, những bộ phận khác phải kém hơn chứ.”
“Vậy thì tốt.”
Lữ Phượng Nhu nghĩ một lát rồi nói: “Khí huyết của em liên tục không ngừng, thật ra quá trình rèn luyện cải tạo sẽ đơn giản hơn một chút đấy, rèn luyện liên tục sẽ tốt hơn là cải tạo ngắt quãng, rất nhiều khi nguy hiểm xảy ra là do quá trình khí huyết gián đoạn đấy.
Em rèn luyện cho tốt, vừa bóc một cái mạch máu ra khỏi vị trí cũ, còn đang rèn luyện mà khí huyết đột nhiên gián đoạn, em có thể tưởng tượng được là lúc đó sẽ đau khổ đến mức nào đấy, còn em thì có thể giảm bớt được rất nhiều đau khổ.”
“Ra là vậy, em hiểu rồi.”
Phương Bình gật đầu, rồi hỏi thêm một vài vấn đề, về cơ bản là nắm được các bước rèn luyện tim và những chi tiết cần chú ý.
Đây chính là sự khác biệt giữa có đạo sư và không có đạo sư, cũng là sự khác biệt giữa đạo sư mạnh và người yếu.
Những Võ Đại bình thường, đạo sư tam phẩm còn chưa chạm tới cái này, dù cho có biết tu luyện thế nào, cũng không thể nói tỉ mỉ được.
Rèn luyện ngũ tạng, không phải cứ thế mà rèn luyện là được, võ giả không biết quá trình tỉ mỉ mà cứ thế tu luyện là cực kỳ nguy hiểm.
Nói chuyện xong về việc tu luyện, Lữ Phượng Nhu nghĩ một lát rồi hỏi: “Lần này vào địa quật, em có thấy tung tích của cha cô không?”
“Không có.”
Lữ Phượng Nhu khẽ thở dài, cũng không hỏi thêm gì nữa.
Lần trước đại chiến ác liệt như vậy, mà cha cô cũng không xuất hiện, nếu không là bị bao vây bên ngoài, thì…là chết rồi.
Khả năng cái sau, lớn hơn nhiều.
Không bị bao vây bên ngoài, chẳng lẽ đã vào khu vực trung tâm rồi sao?
Hoặc là ở dãy núi trung tâm?
Nhưng mà ở đó, yêu thú cao phẩm vô số, tỉ lệ sống sót cực kỳ nhỏ.
“Đi đi, tự mình tu luyện đi.”
Lữ Phượng Nhu có chút mất hết cả hứng, con gái thì chết rồi, cha…cũng rời xa mình rồi sao?
Phương Bình cũng im lặng, khẽ lùi lại rồi rời đi, khả năng Lữ Phượng Nhu sống sót, e là không lớn.

☀️ 🌙