Đang phát: Chương 310
– Ngài chung quy là đã già rồi…
Thai phu nhân lẳng lặng ngắm nhìn những nếp nhăn dày đặc trên mặt vị lão nhân gia kia, ngữ khí giống như một tiểu muội muội trào phúng nói với vị lão huynh của mình:
– Vị Quân Thần đại nhân, năm xưa sát phạt quyết đoán, thà đại nghĩa diệt thân, cũng không chấp nhận cho Liên Bang thừa nhận một chút phiêu lưu mạo hiểm nào, đến tột cùng đã đi đâu mất rồi? Không ngờ lại có thể dùng loại suy luận này để an ủi chính mình, để giúp cho cái gã tiểu tử đơn giản kia thoát được tội danh?
– Đương nhiên.
Lão nhân gia nhàn nhạt nói:
– Nếu như tất cả những gì của gã tiểu đệ của ta, Hứa Nhạc đều đã…Ta sẽ không phản đối chuyện cô đem hắn giao cho cục Hiến Chương.
– Ngài làm sao có thể xác nhận được điều này?
– Ta sẽ tự mình đích thân đi gặp hắn.
Có lẽ đúng như trong câu nói trào phúng của Thai phu nhân, vị Quân Thần Lý Thất Phu của Liên Bang chung quy cũng đã già rồi.Khi ông ta từ miệng của Lý Phong biết được, cái gã đã chạy đi ám sát Mạch Đức Lâm chính là đệ tử duy nhất của người đó, hơn nữa tựa hồ đã kế thừa gần như toàn bộ năng lực của người đó, tâm tình vốn lặng yên như một giếng nước cũng nổi lên vài gợn sóng.
Nếu như người đó còn sống, có lẽ vị lão nhân gia này sẽ mạnh mẽ, cường ngạnh và lạnh lùng như một khối sắt vạn năm, nhưng hiện tại người đó đã chết, vị lão nhân gia này tự nhiên đối với hậu nhân duy nhất của người đó sinh ra vài phần quan tâm đặc biệt.
Trong lòng Quân Thần đại nhân nổi lên một ít gợn sóng, đối với Liên Bang mà nói, cũng giống như những luồng hải lưu ngầm ẩn chứa bên dưới mặt biển trong vắt.
Lão nhân gia muốn đến Nhà ngục Quân sự Khuynh Thành thăm trọng phạm, Bộ Quốc Phòng vội vàng phái ra vô số chuyên cơ quân dụng cùng nhân viên tiền trạm tiến hành công tác chuẩn bị với tốc độ nhanh nhất.
Lão nhân gia đến nhà ngục gặp Hứa Nhạc, những ý nghĩa sâu xa trong đó còn quan trọng hơn cả việc Thái Tử gia của Thai Gia đến đây, tạo thành những oanh động khủng khiếp đối với nhiều người hơn nữa.
Theo một nghĩa nào đó, lần gặp gỡ với Hứa Nhạc lần này chính là quyết định vận mệnh cả đời sau này của hắn.Sống hay chết đều quyết định trong lần gặp mặt này.
Hứa Nhạc quả thật không biết được chuyện này.Hắn được vị trưởng ngục tiên sinh cực kỳ lễ phép mời ra khỏi phòng giam cá nhân, được đối xử như một vị khách quý bình thường, được tắm rửa thoái mái, sau đó dùng cơm, cuối cùng được hộ tống đến phòng thẩm vấn.
Hắn vốn không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng khi nhìn thấy vị lão nhân gia có chút gầy yếu ngồi đối diện mình, còn có Lý Cuồng Nhân đang cực kỳ quy củ đứng trầm ngâm phía sau lưng, hắn liền đoán ra được thân phận đích thực của vị lão nhân gia này.
Cô nhi Đông Lâm vốn là những tảng đá dù bỏ xuống biển bao lâu cũng không bị xói mòn.Nhưng trong tình huống không hề chuẩn bị tâm lý trước, bất chợt nhìn thấy vị đại nhân vật trong truyền thuyết trước mặt, hắn vẫn có chút khiếp sợ, sắc mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt cả nửa ngày không nói nên lời.
Cảm giác tinh thần đánh sâu mãnh liệt khiến Hứa Nhạc có cảm giác hoảng hốt.Hắn mơ hồ nhớ lại, rất nhiều năm trước đây, khi còn ở trong những hầm mỏ tại Đại khu Đông Lâm cùng với Đại thúc nói chuyện phiếm…Trong suốt hai năm gần đây, hắn không ngừng phán đoán thân thế của đại thúc…Nhưng khi nhìn thấy vị Quân Thần Lý Thất Phu đang ngồi đối diện mình, hắn theo bản năng dùng thanh âm khàn khàn thốt lên:
– Lão đầu tử?
Hơn 10 năm về trước, Lý Thất Phu là sư đoàn trưởng Sư Đoàn Thiết Giáp 17 của Quân Khu I quân Đội Liên Bang.Ông tham gia trong cuộc viễn chinh của quân đội Liên Bang đánh sang Đế Quốc, đã thư sát Hoàng Đế Đế Quốc, vãn hồi một thế cuộc sóng to gió lớn.
Về sau, trong những trận đại chiến liên miên với Đế Quốc, ông đã chỉ huy quân đội Liên Bang tác chiến như thần, lập nên công huân không thể phục chế, trở thành nhân vật đệ nhất nhân trong quân đội Liên Bang, thậm chí còn là đệ nhất nhân trong Liên Bang.
Ngay trong thời khắc con robot M37 màu đen tuyền giống như một con cuồng long phóng thẳng về phía chiến trường, băng xuyên qua vòng vây của hơn hai trăm chiến sĩ Hoàng Gia Robot Doanh, đột sát Hoàng Đế Đế Quốc, kể từ lúc đó trở đi, trong cả vũ trụ này, không còn ai dám gọi thẳng tên ông ta nữa.
Bất luận ở nơi nào, chỉ cần ông ta xuất hiện, nghênh đón ông chắc chắn là ánh mắt kích động và ngưỡng mộ mãnh liệt.Bởi vì một mình ông ta, gia đình Phí Thành Lý Gia vốn chỉ là một gia đình bình thường, dù chỉ có vài phần truyền thừa ngàn năm, cũng một bước tiến vào hàng ngũ Thất Đại Gia Tộc, ngạo nghễ đứng sừng sững trong toàn bộ Liên Bang.
Đám người Đế Quốc thì thống hận gọi ông ta là dã thú, còn dân chúng Liên Bang thì tôn kính xưng ông ta một tiếng Quân Thần đại nhân.Liên tục mấy đời tổng thống Liên Bang đều lễ phép gọi ông ấy một tiếng Đại Nguyên Soái.
Vị Chủ tịch Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng Liên Bang; Tổng tư lệnh Quân Khu I, Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư, Tổng Tư Lệnh Quân Khu IV, nữ thượng tướng Hồng Dư Lương, lãnh đạo Hạm đội Liên Bang, cùng vô số tướng lãnh cao cấp khác trong Quân đội Liên Bang, đều là nhân tài do một tay Quân Thần đại nhân này đích thân bồi dưỡng ra, đều từng là thuộc cấp của ông ta.
Đối với những vị tướng lãnh cao cấp này, họ không có thói quen gọi vị lão nhân Lý Thất Phu này là Quân Thần, hay Đại Nguyên Soái, vì cách gọi đó có vẻ xa lạ.
Mỗi người bọn họ đều có cách xưng hô riêng.Ví dụ như Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư có thói quen cung kính gọi ông ta là sư đoàn trưởng, thượng tướng Hồng Dư Lương thì quen gọi ông ta là lão sư, vị bộ trưởng Bộ Quốc Phòng tiền nhiệm thì quen gọi ông ta là thống lĩnh….
Còn những thuộc cấp cũ thì có cùng một cách xưng hô riêng, vừa thân thiết vừa tôn kính: Lão nhân gia.
Nhưng hôm nay, trong Nhà giam Quân sự Khuynh Thành này, cái gã trọng phạm trẻ tuổi vừa mới nhìn thấy Lý Thất Phu lại kinh ngạc la lớn: Lão đầu tử.
Lão nhân gia và lão đầu tử nhìn qua chỉ khác nhau một chút, nhưng ý nghĩa lại khác nhau một trời một vực.
Vị thiếu tướng Chủ nhiệm Bộ Quốc Phòng cùng hai ông cháu Quân Thần đại nhân đi theo vào nhà ngục cùng với trưởng ngục có thần tình giống như đứa cháu ngoan đứng sau ông nội mình, nghe Hứa Nhạc thốt lên ba chữ kia, biểu tình trên mặt hai người nhất thời trở nên phẫn nộ.
Họ đồng thời giương mắt nhìn chằm chằm vào Hứa Nhạc, tựa hồ có thể lôi hắn ra ngoài bắn chết tại chỗ bất cứ lúc nào.
Nhưng vị lão nhân gia Lý Thất Phu ngồi cạnh bàn đối diện Hứa Nhạc lại không hề phản ứng.Ông chỉ lẳng lặng nhìn gã thanh niên đang đứng sững người ở cửa phòng, dần dần có một tia cảm khái dâng lên trên khuôn mặt già nua.Cuối cùng tia cảm xúc đó biến thành sự thấu hiểu tận đáy lòng, trên mặt thoáng nở một nụ cười buồn bã nhàn nhạt.
Đã bao nhiêu năm rồi không nghe lại câu xưng hô này? Quân Thần Lý Thất Phu nhìn chằm chằm gã thanh niên trẻ tuổi, suy nghĩ của ông thả hồn về rất nhiều năm về trước.
Từ nhỏ ông đã có vẻ già trước tuổi, lúc nào cũng tuân thủ cẩn thận quy củ lễ pháp.Bất luận lúc còn học tại Trường Quân Sự sơ cấp ở Phí Thành, hay sau này cùng em trai đi lại khắp nơi, trải qua nguy hiểm này đến nguy hiểm khác trong vũ trụ bao la.
Sau đó trở thành môn hạ của vị lão sư kia, ông vẫn cứ quy củ như thế, mỗi bước đi đều tính toán cẩn thận, tuyệt đối không chấp nhận sai lầm.Mãi cho đến bây giờ, tính cách của ông vẫn chưa hề thay đổi.
Lý Thất Phu cả đời suy nghĩ cẩn thận, đại sự không hề hồ đồ.Lần mạo hiểm không hề cẩn thận duy nhất trong cả đời ông chính là hành động ám sát Hoàng Đế Đế Quốc năm đó.
Tính tình này của ông, theo như lời trào phúng của em trai ông năm xưa, chỉ mới 18 tuổi mà tâm tính đã như ông già rồi.
– Năm xưa sau ngày sinh nhật 18 tuổi của ta, ngươi liền bắt đầu gọi ta là lão đầu tử…
Lão nhân gia im lặng, trong lòng như muốn nói với người đã khuất.Ông vô cùng cảm khái, cũng từ ba chữ ‘lão đầu tử’ này, cuối cùng xác nhận gã thanh niên trước mặt có quan hệ chặt chẽ với cái tên gia hỏa năm xưa kia.
– Ngồi đi.
Lão nhân gia phất tay bảo mọi người trong phòng lui ra ngoài hết, sau đó chỉ Hứa Nhạc ngồi xuống ghế đối diện mình.
Trong tiếng xiềng chân leng keng, Hứa Nhạc ngồi xuống ghế, nhưng trong lòng vẫn không thể tin nổi những chuyện xảy ra hôm nay.
Hắn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Quân Thần đại nhân đang ngồi đối diện.Trong lòng hắn có cảm giác giống như năm xưa, khi mới tỉnh lại trong bệnh viện, nhìn thấy Giản Thủy Nhi được bao phủ trong ánh mặt trời chói chang…Dù chỉ là một giấc mộng, vẫn giống như gặp một nhân vật chỉ có thể xuất hiện trong giấc mộng.
Lúc còn ở hậu sơn núi Mạc Sầu, lần đầu tiên nhìn thấy Thai phu nhân, Hứa Nhạc đã cảm thấy khẩn trương.Thất đại gia tộc Liên Bang, đối với hắn mà nói, chỉ là một khái niệm xa xôi mơ hồ.
Mà vị lão nhân đang ngồi cạnh bàn đối diện này, chính là đối tượng mà vô số công dân Liên Bang luôn kính ngưỡng và sùng bái.Trong hệ thống giáo dục bắt buộc của Liên Bang, có mấy chương chính luận nói về sự tích anh hùng của ông ta.
Sự tuyên truyền rộng rãi trong mấy năm nay, những điện ảnh, phim truyền hình, đã khiến hình tượng này xâm nhập sâu sắc vào lòng mọi người, biến thành một tượng đài không thể hủy diệt.
Hứa Nhạc cũng không ngoại lệ.Dù nói rằng hắn có tính cách tự do phóng túng, nhưng đối diện với vị Đại anh hùng đã cứu vớt toàn bộ Liên Bang, hắn vẫn từ tận đáy lòng sinh ra một tia sùng kính và nể sợ.
– Những năm qua hắn sống ở Đông Lâm như thế nào?
Lý Thất Phu thấy Hứa Nhạc có chút khẩn trương, đột nhiên mở miệng hỏi một vấn đề có chút đột ngột.
Lúc này tất cả thiết bị theo dõi trong phòng thẩm vấn đều đã tắt hết.Dù điều lệ, quy tắc trong Nhà giam Quân sự có nghiêm khắc thế nào, đối mặt với Quân Thần đại nhân, cũng không cần nhắc tới.Cũng không ai dám theo dõi buổi nói chuyện kỳ dị và thần kỳ này.
Câu hỏi này rất đột ngột, người khác dù có nghe cũng không biết ông ta muốn nói gì.Nhưng về vấn đề này, Hứa Nhạc đã suy nghĩ rất lâu.
Từ sau khi giao thủ với Lý Cuồng Nhân trong Lâm Viên, hắn đã suy nghĩ về vấn đề này.Hôm nay sắp tìm được đáp án, hắn mím chặt môi, một lát sau mới dùng thanh âm khàn khàn nói:
– Cũng không tệ.Mỗi ngày đều ăn thịt, uống rượu sảng khoái…Ông ta mở một gian hàng sửa chữa đồ gia dụng, mỗi tuần đều chạy đến mấy trung tâm an dưỡng chơi bời một phen.
– Ừ, hắn từ trước đến giờ đều thích ăn thịt.Chẳng qua ta vẫn không thể hiểu nổi, hắn thích cảm giác ăn thịt, hay thích cảm giác khoái cảm khi phá hỏng quy tắc của Pháp luật Liên Bang.
Lão nhân gia thở dài một tiếng, cảm thán:
– Cậu là đệ tử của hắn?
Hứa Nhạc có chút khẩn trương, đưa tay gãi đầu.Dù vị lão nhân gia trước mặt chỉ mặc đồ thường phục bình thường, nhìn qua già nua và gầy yếu, nhưng có lẽ vì cái tên chói lọi, những truyền thuyết kỳ lạ của ông ta, khiến hắn cảm thấy trong phòng có một cỗ khí tức nghiêm trang đến dị thường, đè ép không khí, đè ép đại não của hắn.
– Tôi…Tôi chỉ là người làm công trong tiệm sửa chữa đồ gia dụng, không biết có tính là đệ tử không…
Hắn ngẩng đầu lên, bất đắc dĩ nói.
– Hắn ta ngay cả thứ bảo bối quý giá nhất của Lý Gia cũng đã truyền cho cậu rồi.Hơn nữa cậu cũng đã học xong một cách thành thạo.Cậu tự nhiên là đệ tử của hắn ta.
Đôi mắt bình tĩnh không chút gợn sóng của lão nhân gia có khả năng chấn nhiếp hồn phách người khác, ông nhìn chằm chằm Hứa Nhạc, chậm rãi nói:
– Cậu xưng hô với hắn như thế nào?
Bảo bối quý giá nhất của Phí Thành Lý Gia?
Trong lòng Hứa Nhạc suy nghĩ nhanh chóng, thầm nhủ không biết cái này ám chỉ cỗ lực lượng thần bí trong cơ thể mình, hay là cái vòng tay kim loại trên cổ tay hắn?
Vị Quân Thần đại nhân này đến đây có phải muốn lấy lại thứ bảo bối quý giá của gia tộc ông ta? Ngay từ lúc bước chân vào phòng thẩm vấn, hắn đã cố ý giấu cánh tay trái, nơi có cái vòng tay kim loại, xuống dưới tay áo.Lúc này hắn theo bản năng khẽ xoay nhẹ cái vòng để xác nhận nó còn nằm trên tay mình.
– Tôi gọi hắn là Phong Dư đại thúc.
Lão nhân gia trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới nhẹ nhàng nói:
– Ta nghĩ cậu đã đi theo hắn lâu như vậy, nên cho cậu biết một ít thông tin.Hắn không phải tên Phong Dư, cũng không phải tên Dư Phùng…Hắn họ Lý…Là em trai ruột của ta.
Dù trong lòng sớm đã có sự chuẩn bị và phỏng đoán ban đầu, nhưng lúc này nghe đích thân Quân Thần đại nhân xác nhận vị đại thúc đã dạy mình nhiều năm kia thật sự có mối quan hệ thân thiết với Phí Thành Lý Gia, Hứa Nhạc vẫn cảm thấy vô cùng chấn động, bàng hoàng không nói nên lời.Cánh tay trái giấu dưới bàn bắt đầu run rẩy mãnh liệt, không phải chuẩn bị tấn công, mà thật sự là do kích động.
Mười tư thế cận chiến mạnh mẽ, lừng lẫy kia, cùng cỗ lực lượng thần bí trong cơ thể, dựa vào những tư thế kia mà tạo thành…Những thứ giúp Hứa Nhạc mạnh mẽ xâm nhập vào Thủ Đô Tinh Quyển, tạo thành một mảnh bầu trời riêng, những thắc mắc trong lòng mà hắn chưa từng suy nghĩ rõ ràng, vào giờ khắc này, hắn đột nhiên tìm ra được đáp án.
Vào thời khắc này, hắn chợt nghĩ đến lúc trước, Phong đại thúc đã từng khinh thường vị Quân Thần đại nhân mà mọi người kính ngưỡng.Hắn nhớ tới rất nhiều chuyện trước đây.
Cũng chợt nghĩ tới chuyện năm xưa khi cùng cao thủ cận vệ của Lâm Đấu Hải ở sân khách sạn tại Cảng Đô, cái vị nhân vật lợi hại tên là Khổng Võ kia, sau khi bị đánh ngã bị thương kêu lên:
– Cậu họ Lý! Không phải họ Hứa!
– Cậu là người của Lý Gia!
Hứa Nhạc ngồi bên cạnh bàn, đặt cánh tay trái run rẩy lên đùi, cúi đầu hồi tưởng lại vẻ mặt kinh khủng của Khổng Vũ vào ngày hôm đó…
Quá khứ của đại thúc, rồi đến bản thân mình hiện tại, sao những chuyện này lại giống như một vở hài kịch hoang đường của Kịch gia Tịch Lặc đến thế?
– Trong thời gian sống ở Đông Lâm mấy năm trước, cuộc sống của hắn thế nào? Có vui vẻ không?
Trong lúc Hứa Nhạc khiếp sợ đến mức khó kiềm chế, thanh âm lạnh nhạt và tràn ngập hồi tưởng của lão nhân gia vang lên, đưa hắn từ trong cái tình tự khó nói nên lời này tỉnh táo lại.
Hắn ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn chằm chằm nét già nua trên khuôn mặt Quân Thần đại nhân, hy vọng tìm được chút nét nào đó của Phong Dư đại thúc trên khuôn mặt nổi tiếng nhất trong toàn cõi Liên Bang.
– Rất tốt, chỉ là thường xuyên bị đau răng…Ách, răng của ông ta trên cơ bản toàn bộ đều hỏng hết cả rồi.
Hứa Nhạc nhẹ giọng trả lời.
Lý Thất Phu nghe xong câu nói này, trên khuôn mặt già nua chợt toát ra một tia buồn bã nhàn nhạt.Nhưng chỉ thoáng qua một lát, sau khi cơn hoài niệm trôi qua ông khôi phục lại vẻ bình tĩnh ban đầu, cất giọng hỏi:
– Có thể kể lại một chút về cuộc sống cụ thể của hắn ta lúc còn ở Đông Lâm hay không? Ta cảm thấy hứng thú.
Theo lời Phong Dư đã từng nói trước đây, Hứa Nhạc trời sinh có năng lực khiến người khác tin tưởng, vì bản tính của hắn quá đơn giản, trực tiếp và thuần phác.
Cho nên dung nhan của người ngoài khó trở thành chướng ngại đối với hắn.Dù ngồi trên bàn đối diện hắn hôm nay là đại nhân vật được toàn bộ Liên Bang kính ngưỡng.
Nhưng ở nơi lạnh lùng khắc nghiệt này, Hứa Nhạc hiểu rõ vị lão nhân gia này muốn biết gì.Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, hắn bắt đầu im lặng, tường thuật lại mọi chuyện về đại thúc từ lúc còn ở phố Chung Lâu, cuộc sống lúc còn ở trong hầm mỏ.
Kể cả sự lười nhác của đại thúc, việc đại thúc hay ăn lười làm, hay đại thúc thích uống loại rượu gì, thịt bò nướng mấy phần, đại thúc thích xem những bộ kịch truyền hình trên Kênh truyền hình 23, thích nhất cô diễn viên truyền hình có mái tóc màu tím xinh đẹp khả ái kia.
Bên trong phòng thẩm vấn là một mảnh im lặng; chỉ có thanh âm của Hứa Nhạc không ngừng giảng thuật lại cuộc sống sinh hoạt bình thường của một gã đào phạm nguy hiểm vào bậc nhất trong Liên Bang.
Lão nhân gia cùng trung tá Lý Phong đứng sau lưng ông ta, từ đầu đến cuối hoàn toàn im lặng lắng nghe.Mãi đến cuối cùng, lão nhân gia mới cảm khái:
– Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.Nhiều năm như vậy rồi, những gì hắn thích vẫn không hề thay đổi.Chỉ là không nghĩ tới, với bản tính tự nhiên từ nhỏ đến lớn của hắn, lại có thể chịu đựng cảnh tịch mịch trong nhiều năm như vậy.
Khi nghe chuyện Phong Dư thích nhất cô nữ diễn viên tóc tím, lão nhân gia không hề có biểu tình đặc biệt gì.Nhưng Lý Phong vẫn bình thản đứng sau lưng ông ta thì thoáng nhíu mày.
Những câu chuyện xưa dù dài dòng, nhiều nhặt đến thế nào cũng có lúc kết thúc.Sau đó là một khoảng lặng yên khá lâu trong phòng thẩm vấn.Lý Thất Phu nhìn chằm chằm Hứa Nhạc, đột nhiên trực tiếp hỏi:
– Tinh đồ nằm trong tay của cậu, đúng không?
Vấn đề này được thay đổi nhanh chóng.Sau một hồi cảm giác ấm áp và tự thuật chuyện xưa, tựa hồ trong chớp mắt đã bị thay đổi hoàn toàn, một bút quét sạch hết tất cả, chỉ còn lại một loại cảm giác lạnh lẽo thấu xương.
