Đang phát: Chương 309
Lý Vân Tiêu cười ha hả, thoải mái ngả người trên ghế, vắt chân ngắm cảnh biển, đắc ý nói:
– Cố ý thì không phải, ta chỉ là Đại Vũ Sư nhất tinh, làm gì có bản lĩnh thu phục Tử Văn Cửu Anh Giao cấp sáu? Dù thêm cả cái đỉnh cấp năm kia vào cũng không thể.Chỉ là dùng bí pháp tạm thời nhốt nó lại thôi.Nếu có đủ thời gian, ngươi nghĩ ta dễ dàng cho bọn họ Cổ Linh phù đến thế à? Còn tặng kèm đỉnh với chiến xa? Hừ, chỉ tiếc cái Ngũ Hành Đỉnh của ta.
Đoàn Việt đang rất vui, thần thức của hắn trong sương mù không dò xa được đến vậy, hài lòng cười:
– Một cái đỉnh hỏng thôi mà, chẳng phải Diêm Phi Dược bồi ngươi một đôi Long Phượng Song Hoàn rồi sao.Đôi chiến khí kia ta biết rõ, lúc hắn còn là Vũ Vương ta từng giao thủ với hắn, lợi hại lắm.
– Ngươi biết cái gì!
Lý Vân Tiêu xót của mắng:
– Cái đỉnh kia của ta chứa Ngũ Hành đạo quả hoàn chỉnh, là bảo bối cấp năm đáng giá nhất trên Thiên Vũ đại lục.Nếu không thì dù cho ngươi cái đỉnh cấp sáu, cũng đừng hòng nhốt được Tử Văn Cửu Anh Giao.Hơn nữa cái đỉnh kia đã tâm thần tương thông, bị ta luyện hóa hoàn toàn rồi.Lần này sức chiến đấu của ta giảm đi nhiều, hi vọng Tử Văn Cửu Anh Giao kia đừng bị bọn chúng giết, như vậy mới đáng giá.
– Ngũ Hành đạo quả hoàn chỉnh?
Đoàn Việt giật mình, đột nhiên kêu lên:
– Chẳng lẽ là cái Ngũ Hành Tử Đỉnh mà Vạn Bảo Lâu bán đấu giá do Cổ Phi Dương luyện chế thời gian trước?
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên:
– Ồ? Sao ngươi biết?
Đoàn Việt cười khổ:
– Khi đó ta đang ở Hỏa Ô Đế Quốc xem xét ứng cử viên Thuật Luyện Sư, cũng thấy Vạn Bảo Lâu quảng cáo, không ngờ lại bị ngươi mua được.Mới có thời gian ngắn như vậy, một bảo bối cấp năm, sao ngươi có thể luyện hóa hoàn toàn được? Đến ta còn chưa chắc làm được.
Lý Vân Tiêu cười:
– Đó là sự khác biệt giữa ngươi và ta.An tâm chữa thương đi, bên kia hình như đang kịch liệt lắm đấy.
Đoàn Việt lúc này mới nhắm mắt tĩnh dưỡng, Lý Vân Tiêu thì khép hờ mắt, không biết là tu luyện hay đang dò xét tình hình chiến đấu.
Sáu người kia đã rơi vào khốn cảnh, năng lượng khổng lồ không ngừng lan tỏa.Chỉ trong thời gian ngắn, cả sáu người đều máu me be bét, thở hổn hển, trong mắt đầy sát khí và lửa giận.
Tử Văn Cửu Anh Giao cũng chẳng khá hơn, toàn thân đầy vết thương kinh người, lồng lộn trên không trung, từng đợt sóng biển từ mặt biển bắn lên, hóa thành thủy tiễn bắn về mọi hướng.Trên thủy tiễn còn mang theo lôi điện, khiến sáu người phải đông né tây tránh, chật vật vô cùng.
– Mẹ kiếp, chắc chắn là thằng nhãi đó biết trước thế này! Lão tử mà gặp lại nó nhất định lột da xé xác!
Diêm Phi Dược vừa né tránh trên không trung vừa rít gào chửi rủa.Vừa nãy Ngũ Hành Đỉnh nổ tung, Tử Văn Cửu Anh Giao thoát ra, hắn là người đầu tiên bị trọng thương.Giờ toàn thân dính đầy máu, còn sức đâu mà chiến đấu, né tránh còn không kịp.
Năm người kia cũng chẳng khá hơn, bị Tử Văn Cửu Anh Giao thoát vây đánh cho trở tay không kịp.Giờ lực lượng của năm người chỉ miễn cưỡng chống đỡ không thua, nhưng càng lúc càng gian nan.Đánh nhau trên biển với thủy quái cùng cấp vốn là chuyện liều mạng, huống hồ đây là Tử Giao nắm giữ Chân Linh huyết thống.
Giờ bọn hắn muốn đào tẩu, nhưng không gian xung quanh đã bị yêu lực của Tử Văn Cửu Anh Giao phong tỏa hoàn toàn, chỉ có thể khổ sở chống đỡ.
– Không ngờ Đoàn Việt lại nham hiểm độc ác như vậy, uổng công hắn mang danh tiếng lớn! Biết thế này, ta nhất định không để hắn gia nhập.
Mặt Mã Văn Địch âm trầm đáng sợ, dưới song trọng công kích của thủy tiễn và lôi điện, tuy né tránh được nhưng hao tổn chân nguyên rất nhiều.Cứ tiếp tục thế này thì không chống đỡ nổi.
Hàn Nha lão nhân nghiến răng nghiến lợi:
– Ta đã sớm biết thằng này không phải hạng tốt, vì chút lợi ích mà đến phẩm đức cơ bản cũng vứt bỏ! Mẹ nó, hắn không phải là người!
Vợ chồng Tư Đồ Tinh cũng tái mét mặt, trên khuôn mặt tú lệ của Đường Xảo Xảo đầy vết máu, vô cùng chật vật, căm hận nói:
– Oán hận có ích gì, việc cấp bách là liên thủ đánh chết con súc sinh này, nếu không chúng ta chết chắc!
Mã Văn Địch đồng ý:
– Đến lúc này rồi, ai còn muốn giấu nghề thì cứ chờ chết đi.
Diêm Phi Dược trầm giọng:
– Được! Nếu mọi người đều liều mạng, ta chắc chắn không kéo chân chư vị.
Từng người bộc phát khí thế, nhất thời đẩy lùi yêu khí của Tử Văn Cửu Anh Giao, tình thế thay đổi lớn.
Hàn Nha lão nhân cầm một cái kéo khổng lồ, giải phong hóa thành hình thái Ngạc Ngư dài cỡ ba người, nhảy nhót trên không trung, như vật sống, tỏa ra khí tức ác liệt, phun ra nuốt vào từng đạo nguyên khí màu xám.
Thạch Hoành Tài cũng trợn tròn mắt, hạo nhiên chính khí bùng nổ, sau lưng hắn hiện ra hư ảnh Thánh Nhân, mơ hồ truyền đến âm thanh trăm nhà đua tiếng, độc lập một vùng trời.
Vợ chồng Tư Đồ Tinh thì hợp hai thanh kiếm làm một, một Kiếm Ảnh to lớn hiện lên trên đầu hai người, tỏa ra khí tức màu xanh lam, đẩy lùi toàn bộ hải vụ, như khảm nạm một khối ngọc thạch khổng lồ trước biển.
Mã Văn Địch và Diêm Phi Dược cũng dùng đến tuyệt chiêu, đứng hai bên trái phải phía trên Tử Văn Cửu Anh Giao.Một người tỏa ra kim quang như mặt trời hạ phàm, người kia thì thôn phệ nguyên khí, như hố đen nuốt chửng nguyên khí xung quanh, tạo thành lực lượng đáng sợ xoay quanh bầu trời.
Sáu người toàn lực ứng phó, nhất thời vây khốn Tử Văn Cửu Anh Giao giữa không trung và biển cả, không thể lên trời, không thể xuống biển, chỉ biết rít gào giãy dụa.
Ở phía xa, Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Một đám ô hợp, nếu lúc Thất Tinh diệu nhật còn đồng lòng như vậy thì đã không đến mức này.Quả nhiên đồng đội ngu như heo là đáng sợ nhất.
Đoàn Việt tĩnh dưỡng bên cạnh cũng cảm nhận được khí tức to lớn ở xa xa, cười lạnh:
– Sáu người này ai cũng cáo già, đều muốn người khác ra tay trước, mình hưởng lợi.Lần này dù có giết được Tử Văn Cửu Anh Giao, e rằng bọn chúng cũng đủ mệt.
