Đang phát: Chương 308
Tin tức có người đến thăm nuôi lan truyền khắp khu nhà giam, đến tai cả trưởng trại.Chẳng bao lâu sau, đám lính gác ngạc nhiên thấy ngài trưởng trại béo ú, mặc quân phục chỉnh tề, chạy vội ra cổng.
Vị trí của ngục Khuynh Thành khá đặc biệt, nên trưởng trại được hưởng đãi ngộ tương đương cấp thiếu tướng.Ông ta cố ý khoác quân phục để khoe huân chương và cấp bậc, chạy đến trước mặt vị thiếu tá trẻ tuổi.
Nhớ đến cuộc điện thoại vừa rồi, ông muốn chào theo quân đội nhưng lại thấy đối phương chỉ là thiếu tá nên đành giơ tay lên lắc vài cái một cách gượng gạo.
Trưởng trại lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán, khẽ nói:
– Thiếu tá Viên…Tôi vừa nhận được thông báo ngài đến, chưa kịp chuẩn bị gì, mong ngài thông cảm.
Tuy trưởng trại có vị trí tương đương thiếu tướng, nhưng quanh năm chỉ ở trong trại giam heo hút này nên trong quân đội chỉ là nhân vật không mấy quan trọng.Vị khách đến thăm hôm nay có thể là quý nhân thay đổi cuộc đời ông, nên ông có chút kích động.
Dù bối rối, trưởng trại vẫn phải làm đúng thủ tục.Kỷ luật quân đội Liên Bang rất nghiêm ngặt, vị thiếu tá có thân phận đặc biệt kia cũng hiểu rõ điều này, nên chỉ mỉm cười đưa xấp văn kiện vừa được kiểm tra cho trưởng trại.
Vài phút sau, đám lính gác thấy đích thân trưởng trại dẫn đôi nam nữ vào trong, đoán rằng họ phải có thân phận đặc biệt mới được đối đãi như vậy.
***
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ bí mật do cục Hiến Chương giao, tiểu đội đặc chiến của Thai Chi Nguyên được điều về SI nghỉ ngơi.Mấy ngày trước, cả tiểu đội đại diện cho Quân Khu II tham gia diễn tập chống khủng bố.
Vì những biểu hiện xuất sắc và thành tích cao, anh được bộ Quốc Phòng cất nhắc lên thiếu tá.
Bước theo trưởng trại trên con đường âm u, anh cúi đầu nhìn con đường làm bằng vật liệu từ tính dưới chân.Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ phức tạp.Hóa ra người đó bị giam ở đây, không biết cuộc sống của anh ta thế nào.
Trong Liên Bang, Thai gia có tầm ảnh hưởng lớn mà không phải ai cũng có thể chạm đến.Cả chính phủ và Thất đại gia tộc đều phải tôn trọng, cảnh giác với gia tộc hoàng triều cũ này.
Là Thái Tử gia của Thai gia, anh có đủ khả năng phá vỡ một vài nguyên tắc của Liên Bang.Nhưng từ trước đến nay, anh luôn là công dân gương mẫu, tôn trọng pháp luật Liên Bang, nên lần này đến ngục Khuynh Thành, anh phải mất một tháng để hoàn thành xấp văn kiện phức tạp.
Pháp luật Liên Bang không cấm thăm nuôi ở ngục Khuynh Thành, Thai Chi Nguyên đã lợi dụng điểm này.Anh hiểu rằng chuyện này chưa từng có tiền lệ.Cả bộ Quốc Phòng và bộ Tư Pháp đều không muốn ký, nhưng vì chữ “Thai” trong tên người làm đơn, họ vẫn phải miễn cưỡng ký.
Vị trưởng trại đang dẫn đường cũng vậy.Nếu không có cuộc điện thoại kia, dù anh có mang luật sư đến cũng chưa chắc được vào.Nghĩ vậy, Thai Chi Nguyên thấy yên tâm hơn.
***
Căn phòng chỉ có một chiếc bàn dài và mấy chiếc ghế được gắn cố định.Bốn bức tường xung quanh được ghép bằng những tấm hợp kim dày, nền nhà vẫn có những dải vật liệu từ tính.Thai Chi Nguyên để cô gái bên cạnh ngồi trước, rồi mới ngồi vào vị trí, im lặng chờ đợi người kia xuất hiện.
Nghĩ đến công tác canh gác trên đường đi, anh cũng thấy hơi sợ.Là Thái Tử gia của Thai gia, từng lăn lộn ở Hoàn Sơn Tứ Châu, trải qua bao trận chiến, nhưng ngồi trong nơi âm u, mất hết tự do này, anh cũng cảm thấy có chút bất thường.
Không phải chờ đợi lâu, tiếng kim loại va chạm, tiếng xích sắt kéo lê vang lên ngoài cửa.Hứa Nhạc với vô số thiết bị khống chế hành động trên người, khó nhọc bước vào phòng.
Nhìn thấy đôi nam nữ trong phòng, anh ta sững người.
Nghe quản ngục thông báo, anh cứ nghĩ người của cục Điều Tra Liên Bang đến thẩm vấn, hoặc Từ Tùng Tử đến thông báo gì đó.Không ngờ, vị khách được thông báo lại là khách thật sự, hơn nữa còn là người bạn thân lâu ngày không gặp.
Hứa Nhạc nhìn Thai Chi Nguyên, mỉm cười lắc đầu rồi từ từ ngồi xuống.Suốt buổi gặp mặt, anh ta luôn cười, vẻ rạng rỡ lộ rõ trên mặt, cộng thêm đôi mắt ti hí trời sinh, khuôn mặt càng thêm ngốc nghếch.
Thai Chi Nguyên nhìn nụ cười khờ khạo của Hứa Nhạc rồi quay sang trưởng trại nói:
– Tướng quân, tôi có thể nói chuyện riêng với anh ta được không?
– Điều này hình như không phù hợp với quy định.
– Quy định của ngục Khuynh Thành hình như không có điều khoản nào về việc thăm nuôi.
Vấn đề là trưởng trại biết Hứa Nhạc là một nhân vật nguy hiểm, không yên tâm để vị Thái Tử gia và cô gái xinh đẹp kia ở lại với anh ta.
Nếu có chuyện gì xảy ra, ông ta biết ăn nói sao với Thai gia, với quân đội, với tổng thống? Dù rất vui khi được Thái Tử gia gọi là tướng quân, ông vẫn do dự, không dám đồng ý ngay.
Thai Chi Nguyên nhẹ nhàng nói:
– Tôi và anh ta vốn rất thân.Tôi nghĩ dù anh ta có điên cũng không giết tôi đâu.
Trưởng trại suy nghĩ một hồi rồi nói:
– Được, nhưng trại vẫn phải giám sát toàn bộ cuộc gặp gỡ này.Mong ngài thông cảm.
– Cảm ơn.
Thai Chi Nguyên mỉm cười, khẽ nghiêng mình thể hiện thành ý.
Trong phòng chỉ còn lại ba người.Cô gái xinh đẹp quyến rũ lần đầu đến một nơi như thế này nên có chút căng thẳng, sợ hãi.Cô nhìn người thanh niên đeo xích tay xích chân trước mặt, cảm thấy ngỡ ngàng, nhưng nghĩ mãi không nhớ đã gặp ở đâu.
Người này hung ác, nguy hiểm đến mức nào mà bị Liên Bang nhốt ở nơi không có ngày đêm này? Còn vị Thái Tử gia đang ngồi bên cạnh cô, tại sao nhất định phải đưa cô đến gặp anh ta?
Hai chàng trai trẻ không quan tâm cô gái đang nghĩ gì, họ đang bận nhìn nhau.Nụ cười của Hứa Nhạc càng lúc càng rộng, cuối cùng bật thành tiếng cười sảng khoái.Anh ta vẫn lắc lắc đầu, có vẻ rất phấn khởi.
Còn vẻ mặt Thai Chi Nguyên thì ngày càng nghiêm trọng.Anh đột nhiên đập bàn giận dữ, nghiến răng, chỉ thẳng vào mặt Hứa Nhạc nói:
– Đừng cười nữa!
Hứa Nhạc nhìn anh với ánh mắt tội nghiệp, cố ghìm nén cảm xúc, nhưng khóe miệng vẫn hơi nhếch lên.Nụ cười có thể giấu được, nhưng niềm vui thì khó che đậy.
Thai Chi Nguyên lạnh lùng nhìn vào đôi mắt ti hí của anh ta, nói:
– Cười, cười, cả đời này cậu chỉ biết híp mắt vào cười thôi à?
– Cậu sắp chết rồi, còn cười được sao? Cậu thực sự sắp giống thằng ngốc rồi nên mới không biết sợ chết.Cậu có biết hậu quả của việc làm ấy không? Có biết trong Liên Bang có bao nhiêu người muốn cậu chết không? Thất đại gia tộc, chính phủ, Nghị Viện…Những nhân vật đó đều là lũ ngốc, lúc nào cũng giả vờ cao quý nhưng lại trở thành con rối giết người trong tay Mạch Đức Lâm.
Thai Chi Nguyên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, nói:
– Chúng ta bị Mạch Đức Lâm làm cho quay cuồng, nên cậu mới dùng cái lý do đơn giản ấy để đi giết hắn.Sự tồn tại của cậu là một cái tát vào mặt những người như chúng tôi.Vì vậy họ mới sợ một người như cậu.Rốt cục cậu đã nghĩ gì vậy? Một mình đơn thương độc mã tấn công vào S2! Cậu nghĩ cậu là ai? Là Lý Thất Phu?
Càng nghĩ đến chuyện này, Thai Chi Nguyên càng thấy giận.Anh đập bàn rầm rầm, lớn tiếng quát:
– Trong đầu cậu chứa cái gì vậy? Hay là hoa lê với tuyết của đại học Lê Hoa đã bay hết vào đầu cậu rồi, nên cậu chỉ biết đến phong hoa tuyết nguyệt?
Hứa Nhạc ngập ngừng định phản đối, việc này thì liên quan gì đến phong hoa tuyết nguyệt chứ?
Thai Chi Nguyên phẩy tay, vẫn còn giận dữ:
– Không phải phong hoa tuyết nguyệt thì cũng là bạch ý tháng tuyết.Cậu nghĩ chỉ cần có một thanh kiếm là đủ sức bảo vệ hòa bình vũ trụ?
– Trương Tiểu Manh vẫn chưa chết, thì chuyện của Mạch Đức Lâm liên quan gì đến cậu?
Cô gái xinh đẹp bên cạnh kinh ngạc nhìn Thai Chi Nguyên.Cô mới gặp anh vài lần, nhưng đây là lần đầu cô thấy anh giận dữ như vậy.Cô không hiểu quan hệ thực sự của Thai Chi Nguyên và tên trọng phạm này là gì?
Thai Chi Nguyên nói:
– Hôm nay tôi đến chỉ muốn hỏi cậu một điều: Cậu đi giết Mạch Đức Lâm là vì tội lỗi của hắn hay muốn chứng minh điều gì với Trương Tiếu Manh? Cậu muốn chứng minh cậu còn bạo lực, còn cách mạng, còn quang minh hơn cả phiến quân à? Đừng nói là Mạch Đức Lâm giết người, pháp luật Liên Bang vô dụng nên cậu muốn thay trời hành đạo…Hắn đáng chết, vậy cậu thì sao? Cậu đã giết bao nhiêu người trong khu nhà Quỹ Cơ Kim Hội? Mấy tháng nay Liên Bang có bao nhiêu người thiệt mạng trong các cuộc bạo loạn?
Thai Chi Nguyên tái mặt, nhìn thẳng vào mắt anh ta, nói:
– Vũ trụ này không cần anh hùng.Cậu cũng không cần phải biến mình thành một anh hùng cô độc.Cậu không phải anh hùng.Cậu thậm chí còn không phải người tốt, có lẽ cậu chỉ thích cảm giác giết người thôi.
Thai Chi Nguyên giơ cao hai tay, cười mỉa mai:
– Cậu có biết những người theo dõi cuốn băng ở căn cứ huấn luyện gọi cậu là gì không? Kẻ giết người máu lạnh.
– Trương Tiểu Manh? Máu lạnh?
Nụ cười trên khóe miệng Hứa Nhạc dần biến mất.Anh nheo mắt nhìn Thai Chi Nguyên, sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, xem có cần đến bác sĩ tâm lý hay không rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Từ khi Hứa Nhạc bước vào phòng, Thai Chi Nguyên đã không ngừng nói, không cho anh cơ hội phản bác.Anh cũng quyết định im lặng, vì hiểu cơn giận của Thai Chi Nguyên đến từ đâu.
Đương nhiên, anh biết người bạn lâu ngày không gặp này đến đây không chỉ để xả giận.Từ khi nhìn thấy cô gái mặc váy trắng bên cạnh, Hứa Nhạc đã cảm nhận được điều gì đó.
Cô gái đó là Bạch Kỳ, cô gái nổi tiếng nhất tại hội sở của Lâm Hải Châu, người phụ nữ đầu tiên của Thai Chi Nguyên.Đây là một phần ký ức không lâu, nhưng dường như rất xa xôi của cả hai người.
Thai Chi Nguyên đưa Bạch Kỳ đến đây để nói với Hứa Nhạc rằng anh là người rất hoài niệm.
Im lặng một lúc, Hứa Nhạc lại mỉm cười, nhìn Thai Chi Nguyên nói:
– Mắng xong chưa? Tâm trạng có tốt hơn không?
Thai Chi Nguyên nhìn nụ cười rạng rỡ của anh, chán nản phẩy tay:
– Đỡ nhiều rồi.
Hứa Nhạc vẫn mỉm cười:
– Vậy tôi xin nói mấy câu.
– Tôi là một cô nhi, những ngày thơ ấu của tôi có lẽ một người như cậu không bao giờ tưởng tượng ra nổi.Vì vậy, đừng chỉ thấy tôi hay cười, khi tôi manh động, tôi sẽ trở thành một thiếu niên lưu manh đấy.Khi tôi giết người, tôi có thể không chớp mắt.Mấy tháng bị giam trong Tổ Hồ Ly chẳng có ai để nói chuyện.Tự lầm bầm với chính mình, tôi mới nghĩ bản thân mình chưa bao giờ dám nhận mình là người tốt…Đúng, bây giờ tôi là tội phạm giết người.Trên thực tế, hồi 10 tuổi, tôi cũng đã từng giết người rồi…Nhưng kẻ giết người cũng có chuẩn mực đạo đức riêng, dù nghe có vẻ hơi buồn cười.
Hứa Nhạc nhìn Thai Chi Nguyên, nghiêm nghị nói.Nếu không phải Thai Chi Nguyên đích thân đến gặp, có lẽ Hứa Nhạc cũng chẳng muốn nói chuyện với ai.Những việc anh làm không cần giải thích, nhưng anh vẫn muốn người bạn mà anh tin tưởng nhất hiểu.
Hứa Nhạc nói:
– Chuyện giết Mạch Đức Lâm không liên quan gì đến Trương Tiểu Manh hay đám trẻ con vô tội ấy.Tôi chỉ đang làm những gì phù hợp với tiêu chuẩn đạo đức của mình.
Hứa Nhạc nói một cách nghiêm túc:
– Mỗi lần nghĩ đến việc mình đang hít thở chung bầu không khí với Mạch Đức Lâm, tôi lại cảm thấy khó chịu.Tôi muốn thỏa mãn tiêu chuẩn của mình.Tôi muốn mình thoải mái hơn.
Thai Chi Nguyên nãy giờ vẫn cúi đầu, im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng phải bật cười, nói:
– Cậu thoải mái rồi, nhưng những người khác thì sao?
Hứa Nhạc đang chuẩn bị nói gì đó thì Thai Chi Nguyên ra hiệu cho Bạch Kỳ ra khỏi phòng.Anh ngẩn ra, nhướn mày, hiếu kỳ hỏi:
– Cô gái này…Cậu nuôi cô ta suốt từ hôm đó đến giờ sao? Quả không hổ danh là Thái Tử gia của Thai gia.Nếu ai cũng có cuộc sống về đêm như cậu, không biết Liên Bang sẽ loạn đến mức nào, cung cầu mất cân bằng quá nghiêm trọng.
Đây không phải chuyện gì buồn cười, nên Thai Chi Nguyên không cười.Hứa Nhạc nói vậy vì thấy sắc mặt Thai Chi Nguyên hơi sầm lại, anh biết Thai Chi Nguyên sắp bàn vào vấn đề chính, nên muốn không khí thoải mái hơn.
Thai Chi Nguyên bước đến bên anh, hạ giọng nói mấy câu.
Và sắc mặt của Hứa Nhạc cũng nhanh chóng thay đổi.
Thai Chi Nguyên nói:
– Từ sau khi bị bắt, chắc cậu cũng phải chịu không ít khổ sở, cố gắng chăm sóc bản thân đi.Đừng cố tình cởi áo để khoe vết thương nữa.
Thai Chi Nguyên ấn nhẹ lên vai anh, cảm nhận rõ từng mẩu xương đang nhô lên, trong lòng không khỏi xót xa.
Hứa Nhạc chẳng nghe thấy gì, vì anh vẫn còn chìm trong cảm giác kinh ngạc.Bây giờ, từ Thai Chi Nguyên, anh mới biết được toàn bộ sự thật.Nghị Viên Mạch Đức Lâm là người của Đế Quốc, là gián điệp của Đế Quốc! Câu chuyện này quá hoang đường!
Thai Chi Nguyên nói:
– Tôi đi đây.Cậu cứ yên tâm.
Hứa Nhạc khó khăn đứng dậy, gật đầu.Họ không cần nói nhiều vẫn hiểu ý nhau.Nhìn cánh cửa hợp kim từ từ đóng lại, khóe miệng Hứa Nhạc khẽ nhếch lên một tia cười nhạt.Sống cả đời này, có được một người bạn thực sự như vậy là hạnh phúc lắm rồi.
Ngay sau đó, nụ cười đó nhanh chóng bùng nổ với một chút kỳ lạ, một chút hoang đường.Tiếng cười dội vào những bức tường hợp kim, vang vọng mãi không thôi.
Mạch Đức Lâm là gián điệp của Đế Quốc.
Nghe được thông tin này, Hứa Nhạc chẳng hề tự hào vì đã cứu được Liên Bang, càng không nghĩ mình là anh hùng, bởi vì tư duy logic của anh không muốn ***ng chạm đến những thứ này.Anh chỉ nghĩ được duy nhất một điều: giết là đúng.
