Đang phát: Chương 307
Người phụ nữ áo trắng giận dữ:
– Ngươi…!
Lục Thiếu Du không để nàng nói hết câu, tiếp tục:
– Người chơi đàn có năm điều kiêng kỵ, gọi là ngũ giới.Thứ nhất, không đàn khi gió lớn mưa to.Gió lớn thì khô khan, mưa to thì âm thanh hỗn tạp, không phù hợp để đàn.
– Thứ hai, không đàn ở nơi ồn ào.Vì chốn phố thị ồn ào, tạp âm không ngớt, mang nặng vẻ tục tĩu, trái với sự cao nhã của tiếng đàn.
– Thứ ba, không đàn cho người phàm tục nghe.Người thô tục không hiểu thú vui tao nhã, không biết phong tình, khó cảm nhận được cái hay của đạo đàn, không phải tri âm.
– Thứ tư, không đàn khi không ngồi.Người chơi đàn cần bình tĩnh, ung dung, không được nóng nảy.Vì vậy, không được đứng mà đàn.
– Thứ năm, không đàn khi y phục không chỉnh tề.Người chơi đàn khi gảy lên những thanh âm cần giữ cho thân thể và tinh thần được thanh khiết.
Có lẽ những lời của Lục Thiếu Du đã khiến người phụ nữ áo trắng rung động, nàng hỏi:
– Đánh đàn còn phải chọn thời gian và địa điểm sao?
– Có thể nói như vậy.
Lục Thiếu Du điềm tĩnh đáp:
– Tiếng đàn giúp bồi dưỡng tính tình, không xa hoa, không dâm dật.Muốn đánh đàn thì nên chọn nơi tĩnh lặng, hoặc trên lầu cao, hoặc trong rừng cây, hoặc trên đỉnh núi, hoặc bên dòng suối.Cái chòi trong rừng trúc của tiền bối không tệ.
Lục Thiếu Du dừng lại một chút rồi nói tiếp:
– Khi đánh đàn, phải vào đêm trăng thanh gió mát, lòng không tạp niệm, khí huyết ổn định thì mới có thể hòa mình vào âm nhạc, đạt tới cảnh giới cao nhất.Chỉ tiếc rằng người chơi đàn khó gặp được tri âm.
Người phụ nữ áo trắng lẩm bẩm:
– Khó gặp tri âm…
Dường như nàng nhớ ra điều gì đó.
Lục Thiếu Du thấy hết, thầm cười trong bụng, nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm túc:
– Ta vốn không phải người chơi đàn, không gặp được tri âm thì thà một mình bầu bạn với trăng thanh gió mát, rừng rậm đá núi, khỉ hoang hạc già, gảy đàn cho vui còn hơn là đàn cho người khác nghe.
Nét mặt người phụ nữ áo trắng sa sầm:
– Ý ngươi là ta không đủ tư cách nghe ngươi đánh đàn?
Lục Thiếu Du thản nhiên đáp:
– Đương nhiên không phải, tiền bối hoàn toàn đủ tư cách.Bây giờ có thể đàn rồi.
Tay trái ấn dây, tay phải khảy.
Đinh!
Tiếng đàn đầu tiên vang lên, du dương như tắm trong gió xuân.Về cây đàn thất huyền này, không phải Lục Thiếu Du khoe khoang, nhưng kiếp trước hắn từng học đàn một thời gian.Đương nhiên không phải vì hắn có hứng thú với đàn cổ, mà vì trong lớp học đàn có một hoa khôi mà hắn thầm mến ba năm.Ai ngờ, Lục Thiếu Du vừa mới đăng ký học thì hoa khôi đã tốt nghiệp.
Âm lượng của đàn cổ vốn nhỏ, Lục Thiếu Du vì mạng nhỏ của mình mà tập trung tinh thần cao độ.Hắn nhớ lời thầy dạy đàn từng nói, đánh đàn cũng là đàn cho chính mình, chỉ khi mình cảm động thì mới có thể khiến người khác cảm động.Bí quyết để đàn hay là tâm tình và sự tự nhiên.Sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên là cảnh giới cao nhất của người chơi đàn.Những lời mà Lục Thiếu Du vừa nói không hoàn toàn là bịa đặt.
Năm ngón tay phải của Lục Thiếu Du bắt đầu gảy, móc, vỗ, nâng, vuốt, đánh, nảy, nhấn, từng giai điệu du dương uyển chuyển tuôn trào.
Lục Thiếu Du tĩnh tâm tập trung tinh thần, tiếng đàn cổ xưa tràn đầy tình cảm, trang nhã mà thoát tục.Nếu có người ở kiếp trước nghe thấy, chắc chắn sẽ nhận ra Lục Thiếu Du đang đàn bài “Mai Hoa Tam Lộng”, một tuyệt phẩm trong âm nhạc cổ điển.
Lục Thiếu Du khẽ hát:
– Đốm lửa ánh đèn, tiếng người văng vẳng, hát mãi không hết loạn thế phong hỏa.Mấy độ luân hồi, mấy đời ngoảnh lại.Rốt cuộc vì đâu một thân Giang Nam yên vũ, phúc thiên hạ, tạo phúc thiên hạ, khi hoa tàn chỉ là thoáng qua, nửa đời nhung mã.Muôn đời luân hồi, một thoáng xuân mang đi hồng nhan già, hoa rụng người mất hai không hay.Nửa đời lưu ly, ly biệt buồn thương diễn ra trong kết thúc.Trầm luân mê mẩn, ai có thể đánh thức?
Nghe Lục Thiếu Du khẽ hát, người phụ nữ áo trắng ngạc nhiên, rồi từ từ khép mắt, thả lỏng khuôn mặt, chìm đắm trong âm nhạc.
Lục Thiếu Du tiếp tục hát:
– Nửa ngọn thanh đăng, cổ phật làm bạn, đêm trăng góc thành, phong bình lầu các.Một vòng tuổi hoa một khúc hát, khói ấm sơ trang, ba ngàn tóc tơ như dòng nước, vì quân điểm họa thành si.Tích lũy một đời cuồng si biết gửi cho ai? Không sợ hồng nhan tang thương, chỉ sợ hoa rơi đàn đứt dây không người lắng nghe.Một khúc đàn không, quấn quanh Hán Phú nguyên khúc.Một cây tỳ bà, mịt Đường thi Tống từ.Tà lãm tàn tiêu, si luyến mưa thanh minh, phồn hoa mất hết, ai hứa hẹn cho ta một khúc thiên hoang địa lão?
Khúc Mai Hoa Tam Lộng với giai điệu uyển chuyển, giống như Lục Thiếu Du viết riêng lời cho người phụ nữ áo trắng.Có lẽ nàng đang thất tình, để khiến nàng đồng cảm, Lục Thiếu Du đã dùng một chút thủ đoạn nhỏ.
Khúc nhạc dần kết thúc, Lục Thiếu Du bất giác chìm đắm vào đó, tiếng đàn vang vọng trong tâm trí.Tiếng đàn như hoa mai trên vách núi, hoa lan trong khe đá, rừng tre dưới áng mây, hoa thủy tiên bên dòng suối, tuy không đạt tới cảnh giới âm thanh vương vấn ba ngày nhưng cũng đạt tới một trình độ nhất định.Thêm vào đó, Lục Thiếu Du sử dụng đàn thất huyền, phối hợp với giai điệu uyển chuyển của Mai Hoa Tam Lộng, điều mà đàn ngũ huyền không thể nào làm được.
Lục Thiếu Du biết cầm nghệ của mình không bằng người phụ nữ áo trắng, hắn chỉ có thể chiếm ưu thế nhờ vào cây đàn thất huyền.
Giai điệu cuối cùng dứt, Lục Thiếu Du quay đầu nhìn.Thiếu nữ đứng bên cạnh hoàn toàn chìm đắm trong khúc nhạc, còn người phụ nữ áo trắng từ từ mở mắt.
Một lát sau, nàng nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm rồi nói:
– Đàn thất huyền quả nhiên kỳ diệu, nhưng cầm kỹ của ngươi bình thường.Nếu không có diệu dụng của đàn thất huyền, e rằng ngươi không thể đàn được khúc nhạc này.Bài này rất hay, lời ngươi viết cũng rất tốt.Nhưng khi ngươi hát, rõ ràng là không đồng cảm mà vẫn cố gắng truyền tải nỗi buồn, đúng là không ốm mà rên.
Lục Thiếu Du giật mình:
– Tiền bối quả là tinh tường!
Ánh mắt của người phụ nữ áo trắng thật sắc bén, Lục Thiếu Du đàn khúc nhạc ai oán chỉ để hùa theo nàng.Hắn chưa từng thất tình, thậm chí chưa yêu ai bao giờ, làm sao hiểu được yêu hận triền miên?
Người phụ nữ áo trắng lạnh nhạt nói:
– Thấy ngươi hiểu đàn, ta tha cho ngươi.Lần sau còn dám đến đây, ta sẽ giết không tha!
Lục Thiếu Du nói:
– Tiền bối, ta đến tìm Quỷ Tiên Nữ tiền bối, tìm được rồi sẽ đi ngay.
Mục đích của Lục Thiếu Du là tìm Quỷ Tiên Nữ, nếu hắn đi bây giờ thì uổng công.
Người phụ nữ áo trắng lạnh lùng nói:
– Ta đã nói rồi, ở đây không có Quỷ Tiên Nữ.
Khuôn mặt xinh đẹp của nàng đã trở nên lạnh băng.
Lục Thiếu Du ngần ngừ một lát rồi nói:
– Tiền bối, là Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh bảo ta đến.
Lục Thiếu Du thầm đoán người phụ nữ áo trắng có lẽ là Quỷ Tiên Nữ Bạch Doanh, nhưng xem tuổi thì không giống.
Nói xong, Lục Thiếu Du quan sát kỹ phản ứng của nàng để suy đoán.
Người phụ nữ áo trắng hừ lạnh một tiếng.
Khí lạnh tăng mạnh, nàng đánh ra một thủ ấn, vài luồng sáng ngưng tụ lại.
Lòng Lục Thiếu Du chìm xuống:
– Nguy rồi!
Hắn nhanh chóng lùi lại.
Vù vù vù!
Lục Thiếu Du cứ tưởng nàng sẽ ra tay với mình, nhưng nàng chỉ đánh ra vài luồng sáng rồi cùng thiếu nữ biến mất.
