Đang phát: Chương 307
– Cái nhà đá kia làm sao vậy?
Ngao Phụng và hai người kia kinh ngạc, trong đầu tràn đầy nghi hoặc.Trong mắt họ, nhà đá đó giống như một lối thông xuống địa ngục, từng con yêu thú cấp chín lần lượt bước ra.
Tuy không ai nói ra, nhưng cả ba đều hiểu rõ…thế cục đã không còn lợi thế cho họ nữa!
Ánh mắt Ngao Phụng chợt lóe lên, nhìn chằm chằm Lan Phong giận dữ nói:
– Lan Phong, công lực của ngươi vượt xa chúng ta.Muốn giết cứ giết, nhưng đến nước này rồi, sao ngươi còn dùng yêu thú trong Vạn Thú Phổ để uy hiếp chúng ta? Với thực lực của ngươi, hẳn là có thể mở tầng thứ hai, không xuất động linh thú cấp Yêu Vương, lại để yêu thú cấp chín ra, có phải ngươi muốn làm nhục chúng ta?
Trước đây ở Nghịch Ương Cảnh, bọn Ngao Phụng chỉ thấy Lan Phong đoạt được Vạn Thú Phổ, nên giờ vẫn nghĩ đám linh thú này là do Lan Phong thả ra.
Tần Vũ cười nhạt:
– Đáng thương, thật đáng thương!
Tiếng thở dài của Tần Vũ vang vọng khắp đại trận.Đến chết vẫn không biết ai là người giết mình, chẳng phải quá đáng thương sao?
– Tần Vũ, ngươi khoe khoang cái gì? Chẳng qua là có sư thúc Lan Phong của ngươi ở đây thôi.
Đỗ Trung Quân quát, phía sau hắn là ba người cũng biết mình khó thoát khỏi cái chết, nên chẳng cần để ý gì nữa.
Tần Vũ mỉm cười:
– Đến giờ các ngươi vẫn chưa hiểu ra sao?
Tần Vũ thở dài:
– Thôi thì ta cũng không giữ các ngươi lại được nữa.Trước khi chết, ta cho các ngươi một gợi ý, hiểu thì hiểu, không hiểu thì cứ chết trong hồ đồ vậy.
– Gợi ý?
Ba người Ngao Phụng trong lòng chấn động.
– Bái kiến chủ nhân!
Sóc Yến và tất cả yêu thú cấp chín đồng loạt cúi mình tôn kính.Thanh âm vang vọng cả bầu trời, tất cả đều cung kính hướng về Tần Vũ, hiển nhiên “chủ nhân” chính là Tần Vũ.
– Chủ nhân?
Ba người Ngao Phụng ngây ngốc nhìn Tần Vũ, đầu óc như bị sét đánh.
– Haizz, thật đáng thương, đến giờ vẫn chưa hiểu ra?
Tần Vũ cười nhạt nói:
– Lan Phong, ra tay đi, nhớ giữ lại nguyên anh của bọn chúng, ta còn cần dùng để tu luyện.
Lúc này ba người Ngao Phụng mới hơi tỉnh táo lại, nhìn thấy một ‘sư điệt’ ra lệnh cho một ‘sư thúc’.Đầu óc bọn Ngao Phụng lại trở nên mơ hồ.
Lan Phong gật đầu, ba đạo kiếm khí ngưng tụ đến cực điểm đột ngột xuất hiện.
– A!
Ba người Ngao Phụng bừng tỉnh, nhưng làm sao tránh được công kích của một Kim Tiên cấp chín?
– Vèo!
Âm thanh vang lên gần như cùng lúc, rồi những tiếng ngã xuống liên tiếp vang lên.
Ba luồng kiếm khí bất ngờ xuất hiện, Ngao Phụng, Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan trợn mắt ngã xuống đất.Vừa rồi, linh hồn của họ đã bị xuyên thủng.Lan Phong quá nhanh, khiến ba người Ngao Phụng không kịp né tránh.
– Ba nguyên anh của Kim Tiên cấp một.
Tần Vũ chộp lấy ba nguyên anh, đều có hình dáng của Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan, chỉ là không còn chút linh động nào.Rõ ràng linh hồn đã tiêu tán.
– Các ngươi mang ta đến Hoàng Thạch Tinh, để ta cảm thụ vũ trụ bao la.Ta cho các ngươi sống nửa tháng cũng coi như tử tế rồi.Khi các ngươi đối phó với người thân của ta như vậy, các ngươi đã bị phán tử hình rồi.
Cười nhạt một tiếng, Tần Vũ tiện tay ném ba nguyên anh vào Diễm Huyền Giới.
– Ha, cả Hoàng Thạch Tinh chỉ còn mình ta.
Tần Vũ nhìn xung quanh, một vùng đá vàng mênh mông.Rồi ngẩng đầu nhìn vũ trụ vô biên, từng khối tinh thể khổng lồ khiến lòng người rộng mở.
– Mê trận này xây dựng rất tốt.
Tần Vũ cẩn thận quan sát mê trận khổng lồ, hắn không vội phá trận.Bố trí mê trận này có không ít trận cơ, phá từ bên trong sẽ dễ hơn, đặc biệt là mình có kiếm tiên khôi lỗi.Với thực lực của Kim Tiên cấp chín, dù dùng sức mạnh cũng có thể dễ dàng phá hủy, nhưng…không nên khinh suất dùng cách này.Bởi vì năng lượng của kiếm tiên khôi lỗi cần cực phẩm nguyên linh thạch để duy trì.
Vậy nên, chỉ có thể dùng cách đơn giản nhất…phá hủy từng trận cơ một.
– Nhưng chưa vội phá trận pháp này.Công pháp Tinh Thần Biến của ta đã đến Hằng Tinh Kỳ, tương lai phải tự mình cảm ngộ mới có thể đột phá phi thăng Tiên Ma Yêu Giới.Nhưng…không có kinh nghiệm của người đi trước, ta chỉ có thể tự mình bế quan khổ tu.
Tần Vũ vừa nghĩ, kiếm tiên khôi lỗi trực tiếp dung nhập vào thân thể hắn.
– Ta cứ ở Hoàng Thạch Tinh này khổ tu.Bầu trời Hoàng Thạch Tinh trống trải, ngẩng đầu là thấy vô số tinh thể, rất có ích cho việc tu luyện tâm cảnh.Hơn nữa, khổ tu ở đây, xung quanh có mê trận bảo vệ, ta cũng yên tâm.
Tần Vũ lập tức ngồi xuống bên cạnh nhà đá.
– Sóc Yến nghe lệnh.
Thanh âm điềm nhiên của Tần Vũ vang lên.
Sóc Yến lập tức cúi mình.
– Ta sắp toàn tâm bế quan khổ tu.Ngươi chọn ba người cùng ngươi làm hộ pháp cho ta.Nguy hiểm bình thường không qua được mê trận này, nếu có nguy hiểm mà cả mê trận không cản được, các ngươi phải gọi ta dậy.
Tần Vũ ra lệnh.
– Vâng.
Sóc Yến lập tức ra lệnh cho ba người, còn các linh thú khác đều cúi mình rồi lần lượt quay về Vạn Thú Phổ.Với chúng, Vạn Thú Phổ cũng như nhà, không cần Tần Vũ giúp đỡ cũng có thể vào được.
Hai nam hai nữ, tổng cộng bốn hộ pháp ngồi bốn phía Tần Vũ, bắt đầu tĩnh tâm bảo vệ.
Họ hiểu rõ, có mê trận bảo vệ, nhiệm vụ của họ rất dễ dàng.Nếu có nguy hiểm đột phá được mê trận, với công lực của họ cũng không chống cự được, họ chỉ có tác dụng cảnh giới mà thôi.
– Lập Nhi, Tiểu Hắc, Phí Phí.
Trong đầu Tần Vũ dần hiện ra hình ảnh ba người.Lập Nhi mỉm cười có lúm đồng tiền, Tiểu Hắc ngoài lạnh trong nóng, còn có Hầu Phí hay cười đùa.
Tần Vũ vẫy tay lấy ra truyền tấn lệnh, lần này hắn muốn nói chuyện với phụ vương và người thân, để họ không lo lắng:
– Phụ vương, con đã an toàn rồi, chỉ là sắp tới con phải bế quan tu luyện.Lần bế quan này con không biết đến khi nào mới xong, mọi người đừng lo lắng.
Tần Đức đang ở Tử Huyền Tinh xa xôi, từ khi Tần Vũ bị bắt đi, trong lòng luôn lo lắng.Lúc này nhận được truyền tấn của Tần Vũ, ông vô cùng mừng rỡ:
– Vũ nhi, tốt, tốt.
Tần Đức hoàn toàn yên tâm:
– Con cứ bế quan tu luyện đi, không cần lo cho phụ vương.Biết con không sao, phụ vương đã an tâm rồi.
Tần Vũ tiếp tục truyền tấn với người thân, sau cùng kết thúc, hắn thu lại truyền tấn lệnh rồi bắt đầu bế quan tu luyện.
Tần Vũ nhắm mắt, tâm trí hoàn toàn buông lỏng, bắt đầu hòa nhập với thiên địa…
Thời gian trôi qua, Tần Vũ cứ như vậy lặng im ngồi.
Quên đi thời gian, quên đi địa điểm, quên đi quá khứ, quên đi tương lai, quên đi chính mình.
Tâm trí trong sáng, tiến vào trạng thái huyền minh mờ ảo.
Tu luyện giả một khi tiến vào trạng thái kì diệu đó, có thể chỉ trong giây lát sẽ tỉnh lại, có thể năm ba ngày, cũng có thể mười năm, trăm năm, thậm chí vạn năm, mười vạn năm.Thật khó mà nói trước.
Cùng với thời gian, trên người Tần Vũ bắt đầu phủ một lớp bụi, đó là bụi đá…Dần dần, cả người Tần Vũ đều bị bụi bao phủ.Bốn hộ pháp Sóc Yến cũng không giúp Tần Vũ loại trừ bụi.
Bởi vì họ hiểu rõ, trong tình huống bế quan này, tối kỵ là bị gián đoạn tu luyện.
Bụi trên người Tần Vũ càng lúc càng nhiều, sau cùng trông như một bức tượng đá.
—————-
Trên Tử Huyền Tinh, cách không xa Hoàng Thạch Tinh, vô số tu chân giả đang tranh đấu, có thể vì thế lực, vì địa bàn, vì một khối khoáng thạch trân quý mà tàn sát lẫn nhau.
Không ai biết, trên một tinh cầu bên cạnh Tử Huyền Tinh, có một người đang tĩnh lặng khổ tu.
Trên Tử Huyền Tinh, Tiềm Long Đại Lục, Vân Vụ Sơn Trang của Tần Vương Triều.
– Mười năm rồi.Vũ nhi nó bế quan khổ tu suốt mười năm rồi, không biết khi nào mới quay về.
Tần Đức ngẩng đầu nhìn trời, rồi thở dài.
Mười năm này, Tiềm Long Đại Lục cũng có nhiều biến động.Minh Vương Triều, một trong tam đại vương triều, sau cái chết của hoàng đế tiền nhiệm và sự ngu ngốc của hoàng đế tân nhiệm, đã rơi vào hỗn loạn.
Minh Vương Triều không chỉ đối diện với sự tấn công của Tần Vương Triều, mà hoàng đế tân nhiệm còn tham lam háo sắc, trong triều đình thậm chí đã xuất hiện phản quân.Tần Vương Triều thì ngược lại, đang ở thời kỳ đỉnh cao, sự diệt vong của Minh Vương Triều có lẽ chỉ còn là vấn đề vài năm.
Hán Vương Triều thì vẫn luôn giữ thái độ ôn hòa.Hoàng đế tân nhiệm Hán Vũ Đế lại cực kỳ anh minh, thực lực của Hán Vương Triều cũng dần tăng lên, tạo thành uy hiếp lớn cho Tần Vương Triều.
Vân Vụ Sơn Trang, một người bước vào đình viện nơi Tần Đức đang ở, chính là Tần Phong.
– Phụ hoàng.
Tần Phong nhìn thấy thần thái của phụ thân, trong lòng không khỏi phiền muộn.Từ khi tam đệ của hắn rời đi, cứ đến dịp này mỗi năm, Tần Đức đều ở trong căn phòng ngày trước Tần Vũ từng sống, tưởng nhớ Tần Vũ.
– Ồ, là Phong nhi.
Tần Đức cười nhẹ với Tần Phong:
– Phụ hoàng, Tiểu Vũ đã nói là đang bế quan tu luyện, người đừng quá lo lắng nữa.
– Không phải là lo lắng, ta chỉ là có chút nhớ nhung thôi.
Tần Đức lắc đầu nói.Đúng lúc này, không gian rung động, hai người nữa xuất hiện trong đình viện.
Hai người này là Tông Quật và Dư Lương.
Tông Quật sắp đến ngày phi thăng, trước khi phi thăng, hắn muốn tìm Tần Vũ từ biệt.Nhưng truyền tấn cho Tần Vũ thì không có hồi đáp, bởi vì Tần Vũ đang bế quan trong trạng thái huyền diệu.Vì vậy, Tông Quật tìm đến Tần Đức, cũng biết chuyện năm xưa.
Sau khi biết diện mạo bốn người kia, Tông Quật đã đoán ra thân phận của họ.
Ba người Ngao Phụng, Tông Quật không có cách nào đối phó, cũng không tìm được họ đang ở đâu.Nhưng đối phó với Dư Lương thì rất dễ dàng.Tông Quật trực tiếp đến Hồng Hoang bắt Dư Lương đến.Đối diện với Tông Quật, Dư Lương không có chút sức phản kháng.
– Tần Đức, Lan tiền bối có đại ân với ta, ta không thể báo đáp.Ta sắp phi thăng Tiên Ma Yêu Giới, Dư Lương này các ngươi muốn xử trí thế nào thì tùy.
Tông Quật đẩy Dư Lương đến trước mặt Tần Đức.
Tần Đức và Tần Phong ngẩn ra.
– Hai vị, lúc trước là ta không đúng, cực phẩm phòng ngự tiên khí đó ta trả lại cho hai vị, mong hai vị tha cho tại hạ.
Dư Lương đầy phẫn nộ.Đường đường là Hồng Hoang Chưởng Khống Giả, giờ phải xin tha trước mặt hai tên tiểu nhân vật Nguyên Anh Kỳ, Kim Đan Kỳ, sao có thể không phẫn nộ?
Nhưng hắn không có cách nào khác, chỉ có thể nhẫn nhịn.
– ‘Hừ, cứ nhẫn nhịn đã.Tông Quật này cũng sắp phi thăng rồi.Đợi hắn đi, ta nhất định phải trảm thảo trừ căn tất cả sỉ nhục hôm nay.’
Dư Lương thầm nghĩ.
Tần Đức tuy công lực không cao, nhưng khả năng nhìn người rất tốt.Chỉ nhìn ánh mắt lấp lánh của Dư Lương, ông đã biết hắn đang nghĩ gì.
– ‘Tông Quật sắp phi thăng, đợi hắn đi, Dư Lương này chỉ cần động chút tâm tư, với chúng ta sẽ là tai họa.’
Tần Đức lập tức lên tiếng:
– Tông tiền bối, người này…giết!
Sắc mặt Dư Lương đại biến.
– Giết?
Ánh mắt Tông Quật sáng lên, rồi cười nói:
– Được, được, nói thật Tần Vũ đó độc ác còn không bằng kẻ làm cha như ngươi.
Nói rồi, hắc sắc liệp trường đao trong tay Tông Quật đâm vào bụng Dư Lương.
Tần Đức nhìn Dư Lương chết, chỉ cười nhạt.
Dù sao năm xưa ông cũng là người dẫn dắt trăm vạn đại quân, thành tựu đế vương của Tần Vương Triều.Giết một người trong lòng còn có thể nổi sóng cái gì?
Dư Lương linh hồn tan nát, chết thảm tại chỗ.
Đường đường Hồng Hoang Chưởng Khống Giả, chỉ vì tham tâm nhất thời mà rơi vào cảnh này.
– Con đường tu luyện, núi cao còn có núi cao hơn.Ai biết được khi nào sẽ rơi vào cảnh hồn phi phách tán.Phong nhi, đây là lý do vì sao ta không muốn con tiến vào tu chân giới.
Tần Đức nói với Tần Phong.
– Hài nhi hiểu.
Tần Phong gật đầu.
Tông Quật nhìn Tần Đức, ánh mắt sáng lên:
– Nhìn thấu được tình thế, thật là nhìn thấu được tình thế.Nhưng Tần Đức, hiện tại ngươi còn có thể yên ổn sống ở Tiềm Long Đại Lục, đến Tiên Ma Yêu Giới, nơi rồng rắn lẫn lộn đó, ngươi muốn yên ổn sinh hoạt e là không thể.
– Có thể có nghìn năm bình yên, ta đã mãn nguyện rồi.Làm người phải biết thỏa mãn.Còn phi thăng Tiên Ma Yêu Giới? Ai biết được là chuyện khi nào.
Tần Đức điềm nhiên cười nói.
Tông Quật gật đầu:
– Tần Đức, hy vọng tương lai tại Tiên Ma Yêu Giới có thể gặp lại ngươi.
Nói xong, Tông Quật đột nhiên biến mất.
—————–
Cái chết của Dư Lương chỉ là một chuyện nhỏ.
Trên Tử Huyền Tinh, tu chân giả tính bằng ức (trăm triệu), mỗi năm số người chết còn nhiều hơn.Biết đâu một nhân vật bất phàm lại chết ở một xó xỉnh nào đó.Thời gian như nước trôi, chớp mắt đã qua trăm năm…
Minh Vương Triều cuối cùng bị diệt vong.Tuy nhiên, Tần Vương Triều chỉ đoạt được một nửa lãnh thổ, nửa còn lại bị một quốc gia mới chiếm lấy.Quốc gia này xưng là ‘Chu’.Chu Vương Triều cùng Hán Vương Triều liên thủ chống lại Tần Vương Triều, trong nhất thời Tiềm Long Đại Lục có một sự cân bằng mới.
Hoàng đế Tần Vương Triều bây giờ là cháu của Tần Chính.
—————
Mặc cho Tiềm Long Đại Lục trên Tử Huyền Tinh biến động ra sao, Hoàng Thạch Tinh vẫn luôn tĩnh lặng.Trong mê trận khổng lồ, Tần Vũ vẫn ngồi yên lặng, bốn hộ pháp cũng yên lặng thủ hộ.
Không ai biết, Tần Vũ đến năm nào tháng nào mới xuất quan.
Một hôm.
– Xuy xuy…
Nhiệt độ trên Hoàng Thạch Tinh bắt đầu tăng lên.Chỉ trong ba ngày, nhiệt độ từ thấp liên tục tăng lên hơn một trăm độ, cả bề mặt Hoàng Thạch Tinh đều nóng rực.Bốn hộ pháp cũng không giữ được bình tĩnh.Chỉ có Tần Vũ là vẫn ngồi im, nhiệt độ cao không ảnh hưởng đến hắn.
