Chương 306 Tôn Ngộ Không xuất hiện

🎧 Đang phát: Chương 306

Chủ phủ Tử Thành còn lớn hơn Tử Dực thành rất nhiều.Hồng Quân hóa thành một đạo hư ảnh, quanh thân tràn ngập năng lượng vô sắc cổ quái.Thần thức chỉ có thể tiếp cận hắn trong vòng năm thước, mà năng lượng cổ quái kia lại có thể phóng ra mà thần thức người Tu La không thể phát hiện.
Lúc này, Hồng Quân như tồn tại ở một không gian độc lập, mọi động tác đều không ai phát hiện.Trừ khi hắn quang minh chính đại đứng trước mặt, còn không thân thể hắn trong sân chỉ như một thân cây hoặc một ngọn cỏ nhỏ bé.
Bay qua bức tường thứ nhất, Hồng Quân đứng dưới một gốc đại thụ to lớn trong góc, phóng ra một chút thần thức cực nhỏ dọc theo bức tường về phía trước.Thần thức quét qua chỗ nào, tất cả cách bố trí và phòng vệ đều hiện lên trong đầu hắn, hình thành một bản đồ rõ ràng.
Thành chủ phủ này chia thành năm khu, bốn phương nam bắc đều có các khoảng sân rất lớn.Ngoại trừ các góc tường và tiểu viện, còn lại đều là sân trống.Đó là sự tính toán kỹ lưỡng cho việc phòng thủ, nhìn sơ qua đã thấy mấy trăm hộ vệ đi tuần.Bốn sân này đều tập trung vào một khoảng rộng trung ương, nơi được người Tu La bảo vệ nghiêm ngặt, thần thức của Hồng Quân khó mà xuyên qua.
Cảm nhận được uy áp truyền đến, Hồng Quân nhanh chóng di chuyển dọc theo bức tường, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị.
Hai đội hộ vệ từ sân trung ương đi ra, mắt Hồng Quân sáng lên, lắc mình biến mất rồi xuất hiện phía trước dãy tiểu viện.Thần thức quét qua, không một bóng người.
Lúc này, Thượng Phổ thành chủ Tử Thành đang ở trong đại điện, hai mỹ nữ Tu La hầu hạ bên cạnh, có vẻ đang rất hưởng thụ.
“Ngươi tên là Tôn Thiên?” Thượng Phổ cầm chén rượu trong suốt, nhìn người nam tử lam lũ, tiều tụy.Tóc hắn dài, đôi mắt sâu thẳm nhưng kiên định.
“Nghe nói ngươi rất lợi hại, cao thủ ba cánh thượng cấp cũng phải năm cánh hạ cấp mới bắt được ngươi!” Thấy Tôn Thiên nhìn mình chằm chằm, Thượng Phổ phá lên cười, lộ vẻ hâm mộ.
Tôn Thiên nhìn Thượng Phổ hồi lâu rồi bình tĩnh hỏi: “Ngươi muốn nói gì?”
“Không có gì, chỉ muốn xem người khiến thành chủ Tu La thành Điền Vũ đau đầu là nhân vật thế nào thôi, ha ha!” Thượng Phổ nâng chén rượu, cười lớn chỉ vào Tôn Thiên: “Ba cánh thượng cấp có thể chiến thắng năm cánh hạ cấp?”
“Ngươi muốn thử xem không?” Tôn Thiên lạnh lùng, nguyên hạch trong đan điền bị phong ấn, bây giờ còn không bằng một đứa trẻ mới sinh ở Tu La giới.
Thượng Phổ nhìn chằm chằm nét mặt bình tĩnh của hắn, giễu cợt: “Ngươi đã là tù nhân của Tử thành rồi!” Hắn phất tay ý bảo hai mỹ nữ Tu La rời đi, rồi lạnh lùng nói: “Biết Tử thành là nơi thế nào không?”
Tôn Thiên gật đầu: “Biết, là nơi tập hợp tội nhân Tu La, là không gian bị nguyền rủa!”
“Sai rồi!” Thượng Phổ quát lớn, mở cửa nhìn lên bầu trời đen kịt rồi nói lớn: “Tử thành là địa bàn của ta! Địa bàn của ta, hiểu không? Ở đây ta là duy nhất, là chí cao vô thượng!”
“Phốc!” Tôn Thiên nhổ một bãi nước bọt suýt trúng mặt Thượng Phổ, giễu cợt: “Đúng vậy, ngươi chỉ ngông cuồng được ở chỗ này thôi!”
Thượng Phổ trợn mắt hừ một tiếng, một đạo năng lượng đánh bay Tôn Thiên vào vách tường.
“Ở địa bàn của ta, muốn sống thì đừng chọc giận ta!”
Tôn Thiên miễn cưỡng đứng dậy, kiên cường nhìn Thượng Phổ, ánh mắt vẫn miệt thị.
Lúc này, Hồng Quân đã lẻn vào sân trung tâm.Đứng trong góc tối, toàn thân hắn tản ra lực lượng kì bí, Hỗn Độn nguyên khí vốn bình lặng như mặt hồ nay đã chuyển động, nhưng không ai trong đại điện phát hiện.
Sáu cao thủ! Thần thức Hồng Quân lập tức dò xét, trong sân có sáu gã Tu La cao thủ! Hắn kinh ngạc, không ngờ ở Tử thành này, thành chủ phủ lại có nhiều cao thủ như vậy.Vậy rốt cục Tu La tộc có bao nhiêu cao thủ?
Hồng Quân bất ngờ, nghĩ đến Huống Thiên Minh đang ở ngoài kia, hắn quyết định quay lại sau khi dò xét được lực lượng của thành chủ phủ.Vừa nghĩ, hắn âm thầm thu lại toàn bộ lực lượng để rời đi.
Thượng Phổ nhìn Tôn Thiên đang đổ máu nhưng vẫn giễu cợt mình, hắn không hiểu tại sao người thanh niên này lại kiên cường như vậy.Bị hắn đánh bay gần mười lần, toàn thân tiều tụy, xương cốt dường như nứt gãy hết mà vẫn đứng lên được.
“Nói, ngươi dựa vào cái gì mà ba cánh thượng cấp có thể đánh thắng năm cánh hạ cấp?” Hắn không tin điều đó.Khi Dạ Sắc báo cáo tình hình của Tôn Thiên, hắn đã muốn ép Tôn Thiên nói ra bí mật của hắn.
Thượng Phổ khát vọng sức mạnh, hắn muốn ép Tôn Thiên nói ra bí mật của hắn.Hơn nữa, hắn đang là thành chủ Tử thành, thực lực là quan trọng nhất.Trong mắt hắn, ở Tu La giới này chỉ có thực lực mới quyết định địa vị của một người.
Tôn Thiên cười khổ, nhưng vẫn giễu cợt: “Sao? Ngươi muốn biết lắm ư?”
Mắt Thượng Phổ sáng lên, nói: “Chỉ cần ngươi nói ra, ta đảm bảo ngươi ở Tử thành này dưới một người trên vạn người, ngoài ta ra ngươi có thể định đoạt tính mạng của tất cả mọi người!”
Tôn Thiên cười lớn nhưng lại động đến xương gãy, phun ra một ngụm máu, lạnh lùng nói: “Ta vĩnh viễn không nói cho ngươi!”
“A!” Thượng Phổ hét lớn, dùng quyền khí đánh vào ngực Tôn Thiên, đánh hắn bay ra khỏi đại điện, rơi xuống sân rộng.
Hồng Quân đang muốn rời đi thì thấy một người bay ra từ đại điện, rơi xuống trước mặt.Hắn vội vàng dùng thần thức tra xét.
Khi thần thức chạm vào người thanh niên kia, Hồng Quân chấn động, mặt lộ vẻ hưng phấn và kinh ngạc.
Hai tay nắm chặt, Hồng Quân thì thào: “Ngộ Không, hắn là Tôn Ngộ Không!”
Thân ảnh lóe lên, hắn xuất hiện trước đại điện.
Thượng Phổ đánh bay Tôn Thiên thấy hắn bất động thì hối hận vì đã ra tay quá nặng.Vội vàng phóng thần thức xem xét thì phát hiện một người trẻ tuổi xuất hiện trước cửa điện, toàn thân tản ra sát khí lạnh lẽo khiến hắn kinh hãi.
“Ngươi là ai? Sao lại đến thành chủ phủ của ta?”
Nghe người xấu xí trước mặt nói, mặt Hồng Quân lạnh đến cực điểm.Chậm rãi nâng Tôn Ngộ Không đang hôn mê dậy, mặc kệ lời nói của Thượng Phổ, hắn đánh vào không khí một quyền, một đạo Hỗn Độn lực tinh thuần nhất xuất hiện trong tay hắn.
Hồng Quân đưa Hỗn Độn lực xuyên qua các đại mạch, chữa trị kinh mạch và xương cốt cho Tôn Ngộ Không, như không nghe thấy Thượng Phổ chất vấn.
“Ngươi là loại quái vật nào mà dám đến thành chủ phủ của ta!” Thượng Phổ nhìn sau lưng hắn trống không, Hồng Quân không phải Thiên nhân cũng không phải người của Tu La tộc.Hắn vừa sợ vừa giận, sợ vì không thể đoán được thực lực của người trẻ tuổi này, giận vì hắn không thèm để ý đến mình.
Tôn Thiên, tức Tôn Ngộ Không mà Hồng Quân nhận định, sau khi Hỗn Độn nguyên lực nhập vào cơ thể thì kinh mạch hồi phục rất nhanh, xương đầu đã liền lại.Khi kinh mạch khôi phục, hắn kêu thảm một tiếng rồi tỉnh lại.
Sau khi tỉnh lại, hắn thấy một thanh niên anh tuấn đang quan tâm nhìn mình.Trong mắt hắn có một tia phẫn nộ, Tôn Ngộ Không ngại ngùng hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại cứu ta?”
Hồng Quân ngẩn ra, nhớ đến trí nhớ của Tôn Ngộ Không đã bị người khác mang đi.Hắn nhíu mày, nhìn bộ dạng mê mang của Tôn Ngộ Không rồi nhẹ giọng nói: “Ta là bằng hữu, ngươi có thể gọi ta là Hồng Quân, cũng có thể gọi ta là Tần Sương!”
Tôn Ngộ Không suy nghĩ một lúc rồi khó hiểu hỏi: “Hồng Quân? Sao ta không biết mình có một người bạn như vậy? A! Ngươi không có cánh!”
Hồng Quân cười hắc hắc, nắm lấy Tôn Ngộ Không muốn lùi lại phía sau, cười khổ nói: “Đừng sợ, ta thật sự là bạn của ngươi, bây giờ không phải lúc giải thích, chờ chúng ta thoát khỏi đây ta sẽ kể cho ngươi nghe.”
Tôn Ngộ Không gật đầu rồi căm hận nhìn Thượng Phổ.Lúc này, nguyên hạch trong đan điền đã được Hỗn Độn lực giải trừ phong ấn.Một cỗ năng lượng mãnh mẽ đang vận chuyển rất nhanh trong cơ thể, chỉ mới di chuyển một vòng thân thể đã hồi phục hoàn toàn, khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.
“Ta muốn giết hắn!” Tôn Ngộ Không nhìn Hồng Quân nói: “Ngươi không nên nhúng tay vào!”

☀️ 🌙